Sát Thủ Trong Bóng Tối

Chương 8: Cuộc tấn công đầu tiên

Minh Anh đứng trước gương, ánh sáng mờ ảo chiếu lên gương mặt cô. Hơi thở nặng nhọc, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Hôm nay là ngày đầu tiên của nhiệm vụ, và mọi thứ đều phụ thuộc vào sự chuẩn bị của họ. Cô nhìn vào đôi mắt mình, tìm kiếm sức mạnh mà cô biết mình có.

“Đã đến lúc,” cô tự nhủ, buộc chặt mái tóc dài, chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.

Đội ngũ của cô đã tập hợp tại một căn phòng nhỏ trong trụ sở của tổ chức "Bóng Tối". Tùng, người dẫn dắt nhóm, đứng trước bản đồ lớn, chỉ tay vào các điểm chiến lược. “Mục tiêu của chúng ta nằm ở tầng 15 tòa nhà cao nhất thành phố. Có thông tin rằng hắn đang có mặt tại đó cùng với một số Alpha khác. Chúng ta cần phải vào trong, lấy thông tin và ra ngoài an toàn.”

Vân, một Omega với khả năng ngụy trang xuất sắc, gật đầu. “Chúng ta đã luyện tập nhiều lần. Tôi tin tưởng vào kế hoạch này.”

Minh Anh cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí. Không ai có thể biết được rằng, ngoài nhiệm vụ, cô còn mang theo một mục tiêu cá nhân: tìm ra kẻ đã giết mẹ mình. Cảm giác đó như một ngọn lửa cháy trong lòng, thúc đẩy cô tiến về phía trước.

“Chúng ta sẽ chia làm hai nhóm. Nhóm một sẽ vào từ cửa chính, trong khi nhóm hai sẽ leo lên tầng mái và tìm cách vào qua cửa sổ. Nhớ giữ liên lạc.” Tùng nhấn mạnh, ánh mắt anh đầy quyết tâm.

“Và nếu có vấn đề gì?” Minh Anh hỏi, không thể không lo lắng.

“Chúng ta sẽ xử lý,” Tùng đáp, nhưng giọng nói của anh không hoàn toàn chắc chắn. “Chúng ta phải tin tưởng vào nhau.”

Cuộc tấn công bắt đầu. Đội ngũ chia ra, mỗi người theo nhiệm vụ của mình. Minh Anh dẫn đầu nhóm hai, cảm nhận từng bước đi trên bề mặt lạnh lẽo của tòa nhà. Cô hít sâu, tập trung vào nhiệm vụ, nhưng tâm trí vẫn luôn hướng về mẹ. “Mẹ, con sẽ không làm mẹ thất vọng,” cô thầm nghĩ.

Khi đến tầng mái, cô ra hiệu cho Vân và một thành viên khác, Huy, tiến vào. Họ nhanh chóng tìm kiếm cửa sổ, nhưng bất ngờ, tiếng động vang lên từ dưới tầng. “Có người!” Huy thì thầm, lo lắng.

“Chúng ta cần phải di chuyển ngay,” Minh Anh quyết định, nhưng ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía dưới.

“Bắt lấy chúng! Đừng để chúng thoát!”

Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Những kẻ thù đã phát hiện ra họ. Minh Anh ra hiệu cho mọi người im lặng, nhưng không kịp nữa. Tiếng bước chân ngày càng gần.

“Chạy!” Minh Anh quát, lập tức lao về phía cửa sổ. Họ nhảy xuống, nhưng ngay khi chạm đất, một loạt tiếng súng vang lên. Mọi thứ trở nên hỗn loạn.

“Đằng kia!” Vân hét lên, chỉ về phía một lối thoát. Minh Anh không do dự, dẫn đầu nhóm chạy về hướng đó. Tim cô đập thình thịch, nhưng lý trí vẫn kiên định.

“Đừng quay lại! Chạy tiếp!” Tùng hô lớn qua bộ đàm, giọng anh đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa lo lắng.

Họ lao qua hành lang, nhưng bóng dáng những kẻ thù đã xuất hiện phía sau. Minh Anh cảm nhận được sự nóng bỏng của nguy hiểm đang đến gần. Cô dừng lại một chút, quay đầu lại. “Tôi sẽ cản chúng lại!”“Không!” Tùng phản đối, nhưng cô đã ra tay. Cô nhảy lên, sử dụng kỹ năng chiến đấu của mình để tấn công kẻ địch. Những cú đấm mạnh mẽ và những động tác linh hoạt khiến cô trở thành một cơn bão trong lòng trận chiến.

Nhưng số lượng kẻ thù quá đông. Một kẻ trong số đó, một Alpha to lớn, lao về phía cô. Minh Anh né tránh, nhưng không kịp thời, hắn đã chộp lấy tay cô. Cô cảm nhận được sức mạnh của hắn, nhưng không để sự sợ hãi chi phối. Cô lấy lại thế cân bằng, dùng chân đá vào đầu gối hắn. Hắn ngã quỵ, nhưng không đủ thời gian để thở phào nhẹ nhõm.

“Chạy đi!” Huy kêu lên, nhưng Minh Anh vẫn ở lại, tìm cách tiếp cận kẻ địch khác. Họ cần thời gian.

Nhưng một kẻ khác đã chĩa súng về phía cô. “Dừng lại!”

“Không!” Tùng gào lên từ phía xa, chạy tới.

Một tiếng nổ vang lên. Minh Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở vai. Cô ngã xuống, nhưng không cho phép bản thân gục ngã. “Đi!” cô hét lên. “Bỏ tôi lại!”

“Không!” Tùng vội vàng chạy đến, nhưng Minh Anh đã kéo anh lại.

“Chạy đi! Tôi sẽ cầm chân chúng!” Giọng cô kiên quyết, nhưng bên trong lại tràn ngập lo âu.

Vân và Huy đã chạy thoát, nhưng Tùng vẫn ở lại. “Tôi không thể để cô ở lại!”

“Đi!” Minh Anh quát lên, cảm giác mồ hôi lạnh toát ra khắp người. Cô không thể để mình bị bắt. Cô phải bảo vệ những người còn lại.

Tùng, cuối cùng cũng hiểu, quay người chạy theo hướng mà Vân và Huy đã đi. Minh Anh nhắm mắt lại, tập trung vào những âm thanh xung quanh. Cô phải tìm cách thoát khỏi tình huống này.

Nhưng đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo cảm giác không lành. Cô mở mắt, nhìn thấy hình bóng một người quen thuộc đứng ở cuối hành lang. Ánh mắt sắc lạnh của hắn khiến cô sợ hãi.

“Minh Anh,” hắn cười nham hiểm. “Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau.”

Cô nuốt nước bọt, không thể tin vào mắt mình. Kẻ thù mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay đang đứng trước mặt. Cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc đứng lên, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.

“Ta sẽ không để ngươi thoát!” cô gằn giọng, sự quyết tâm tràn ngập trong từng câu chữ.

Kẻ thù cười lớn, tiến gần hơn, như một con sói đang rình rập con mồi. “Chờ xem, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận.”

Minh Anh cảm thấy một sức mạnh dâng trào. Cuộc chiến này không chỉ là về sinh tồn, mà còn là công lý. Cô sẽ không để bóng tối nuốt chửng mình. “Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật,” cô thầm nghĩ, sẵn sàng cho cuộc chiến sống còn sắp tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn