Thiên Hạo dẫn Ngọc Lan và Chính Huy qua những con hẻm tối tăm. Ánh trăng le lói từ những ô cửa sổ đã đóng chặt, tạo nên những bóng đổ dài trên mặt đất. Hơi thở của họ dồn dập, sự căng thẳng lan tỏa trong không khí, như một dòng điện chạy qua từng tế bào.
“Chúng ta phải đi nhanh hơn,” Ngọc Lan thì thầm, lo lắng nhìn quanh. “Mọi người đều biết rằng chúng ta đang ở đây.”
“Chỉ cần đến được căn nhà cũ đó, chúng ta sẽ an toàn hơn,” Chính Huy đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. Hắn dẫn đường, lòng đầy sự quyết đoán, nhưng Thiên Hạo không thể không cảm nhận được sự bất an trong giọng nói của hắn.
“Ngươi có chắc chắn không?” Thiên Hạo hỏi, ánh mắt sắc bén quét qua những góc tối.
“Ta đã từng ở đó nhiều lần. Không ai nghĩ rằng chúng ta có thể trốn ở nơi đó,” Chính Huy khẳng định.
Họ tiếp tục chạy, từng bước chân như đập vào lòng đất. Bất chợt, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Thiên Hạo dừng lại, đưa tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Họ nín thở, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Chúng ta không thể dừng lại lâu,” Ngọc Lan nói, sự lo lắng khiến giọng cô run lên. “Nếu như là người của Minh Tuấn…”
“Ta biết,” Thiên Hạo cắt ngang, “nhưng cần phải chắc chắn. Hãy ở lại đây.”
Hắn tiến về phía âm thanh đó, từng bước chân nhẹ nhàng như một bóng ma. Ánh mắt anh quét qua những bóng đổ, tìm kiếm dấu hiệu của sự hiện diện. Chỉ một chút nữa thôi, hắn sẽ biết được sự thật.
Giữa lúc căng thẳng, một bóng người xuất hiện. Thiên Hạo nhanh chóng lùi lại, nhưng chưa kịp hành động, người đó đã quay đầu, lộ ra khuôn mặt quen thuộc.
“Là ta, Lý Minh Tuấn!” Giọng nói vang lên, đầy tự tin.
“Ngươi đến đây làm gì?” Thiên Hạo hỏi, giọng lạnh lùng.
“Ta chỉ muốn đảm bảo các ngươi an toàn,” Minh Tuấn mỉm cười, nhưng ánh mắt hắn chứa đầy sự tính toán. “Ta biết rằng các ngươi đang gặp nguy hiểm. Hãy theo ta.”
“Chúng ta không thể tin ngươi,” Ngọc Lan phản đối, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ. “Ngươi đã lừa dối chúng ta.”
“Ta đã lừa dối? Hay là các ngươi không muốn chấp nhận sự thật?” Minh Tuấn cười khẩy. “Hãy nhớ rằng, ta là người duy nhất có thể giúp các ngươi thoát khỏi tình thế này.”
“Một kẻ như ngươi không thể là đồng minh,” Thiên Hạo nói, không che giấu sự khinh thường. “Chúng ta sẽ tự lo liệu.”
“Vậy thì hãy tự lo liệu đi,” Minh Tuấn nhún vai, “nhưng đừng trách ta nếu các ngươi không còn cơ hội nào để sống sót.”
Hắn bước lùi lại, nhưng không quên để lại một lời nói mang tính cảnh báo. “Hắc Đao đang nhắm vào các ngươi. Đừng nghĩ rằng các ngươi có thể thoát khỏi họ.”
Ngọc Lan và Thiên Hạo nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trên mặt họ. Minh Tuấn có thể không đáng tin, nhưng những gì hắn nói lại có phần đúng.
“Chúng ta cần phải tiếp tục,” Thiên Hạo quyết định, không muốn để bản thân bị cuốn vào trò chơi của Minh Tuấn. “Đi thôi.”Họ quay lưng, tiếp tục đi về phía căn nhà cũ. Càng gần đến nơi, Thiên Hạo càng cảm thấy sự hồi hộp trong lòng. Hắn không chỉ phải đối mặt với những sát thủ mà còn phải đối diện với những bí mật mà tổ chức “Hắc Đao” đang giấu kín.
Khi đến nơi, căn nhà cũ hiện ra với những bức tường rêu phong, cửa ra vào đã đóng chặt. Thiên Hạo gõ nhẹ vào cửa, chờ đợi. Một tiếng động từ bên trong vang lên, rồi cánh cửa mở ra, để lộ ra một người phụ nữ trung niên.
“Các ngươi đến đây làm gì?” Bà ta hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Chúng tôi cần tìm một nơi an toàn,” Thiên Hạo trả lời.
“Vào đi,” bà ta nhường đường, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi họ. “Nhưng hãy cẩn thận. Nơi này không an toàn đâu.”
Họ bước vào trong, ánh sáng mờ mờ từ ngọn đèn dầu khiến không khí càng thêm nặng nề. Thiên Hạo cảm nhận được sự bí ẩn bao trùm căn nhà này. Những bức tường dường như có thể nghe thấy từng âm thanh, từng bí mật.
“Chúng ta cần bàn bạc,” Ngọc Lan nói, giọng quyết đoán. “Phải làm gì đó trước khi quá muộn.”
“Cần phải tìm hiểu thêm về tổ chức ‘Hắc Đao’,” Thiên Hạo nhấn mạnh. “Họ không phải là những kẻ tầm thường.”
“Mọi người đều biết về họ, nhưng không ai biết rõ họ đang âm thầm làm gì,” Chính Huy nói, ánh mắt trầm tư. “Tôi nghe đồn rằng họ có những kế hoạch lớn hơn, không chỉ đơn thuần là sát thủ.”
“Chúng ta cần tìm ra những bí mật đó,” Ngọc Lan nói, ánh mắt cô bừng sáng. “Nếu biết được động thái của họ, có thể chúng ta sẽ có cơ hội.”
“Và làm sao để tìm được thông tin đó?” Thiên Hạo hỏi, sự nghi ngờ hiện lên trong mắt.
“Có thể tìm kiếm trong những tài liệu mà ta đã thu thập,” Ngọc Lan đáp. “Chúng có thể cung cấp manh mối.”
“Vậy hãy bắt đầu ngay bây giờ,” Thiên Hạo thúc giục, không muốn lãng phí thời gian. “Tìm kiếm thông tin, và chúng ta sẽ lập kế hoạch tiếp theo.”
Họ bắt đầu lục tìm những giấy tờ, sổ sách cũ trong căn nhà. Mỗi tờ giấy, mỗi bức ảnh đều có thể chứa đựng những bí mật có giá trị. Thiên Hạo không thể không cảm thấy lòng mình trĩu nặng. Anh biết rằng, trong khi họ tìm kiếm, thời gian không ngừng trôi, và kẻ thù đang rình rập.
Bỗng dưng, một tiếng động vang lên từ bên ngoài. Thiên Hạo lập tức dừng lại, ánh mắt hướng ra cửa sổ. Một bóng đen di chuyển nhanh chóng, khiến anh cảm thấy lòng mình lạnh toát.
“Có người,” anh thì thầm, “phải chuẩn bị ngay.”
Ngọc Lan và Chính Huy lập tức ngưng mọi hoạt động, nhìn nhau bằng ánh mắt lo lắng. Họ không còn thời gian để chần chừ. Thiên Hạo vội vã tiếp cận cửa sổ, cố gắng quan sát tình hình bên ngoài.
“Mau lên,” anh thì thầm, “không còn nhiều thời gian.”
Sát thủ của “Hắc Đao” đang tiến gần hơn, và cả ba người biết rằng chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến cái chết. Họ phải hành động, phải quyết đoán, và phải nhanh chóng tìm ra cách để thoát khỏi cái bẫy đang dần khép lại.
Tình thế trở nên ngột ngạt, và họ chỉ còn một lựa chọn duy nhất: đối mặt với bóng tối.