Khi tiếng ồn ào bên ngoài dần lắng xuống, Thiên Hạo cảm thấy như mọi thứ xung quanh trở nên tĩnh mịch. Anh và Chính Huy đứng giữa một con hẻm hẹp, vẫn còn thở hổn hển từ những gì vừa trải qua. Ngọc Lan đã dẫn họ đến một nơi tạm an toàn, nhưng cảm giác hồi hộp trong lòng không dễ gì nguôi ngoai.
“Ngươi có chắc rằng không có ai theo dõi chúng ta không?” Chính Huy hỏi, ánh mắt vẫn cảnh giác.
“Ta đã kiểm tra,” Ngọc Lan khẳng định, nhưng vẻ mặt cô cũng không hoàn toàn yên tâm. “Chúng ta không thể ở đây lâu. Họ sẽ không ngừng tìm kiếm.”
“Vậy thì chúng ta nên thảo luận về kế hoạch,” Thiên Hạo nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng quyết đoán. “Chúng ta cần biết rõ kẻ thù thực sự là ai.”
Chính Huy nhìn Thiên Hạo với ánh mắt đầy nghi ngờ. “Và ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng tin tưởng ngươi?”
“Không ai dễ dàng tin tưởng ai trong tình hình này,” Thiên Hạo đáp. “Nhưng hiện tại, mục tiêu của chúng ta là giống nhau. Chúng ta cần thông tin, và có thể chỉ có ngươi mới có thể cung cấp.”
Chính Huy khẽ nhíu mày, nhưng rồi hắn cũng nhận ra rằng không còn lựa chọn nào khác. “Được, ta sẽ nói. Nhưng trước tiên, hãy đảm bảo rằng các ngươi không có ý định phản bội.”
“Chúng ta không có thời gian cho những lời đe dọa,” Ngọc Lan cắt ngang, sự kiên quyết trong giọng nói của cô khiến cả hai phải im lặng. “Nói đi.”
“Lý Minh Tuấn,” Chính Huy bắt đầu, nhưng Thiên Hạo đã cắt ngang.
“Ta đã nghi ngờ ông ta từ lâu. Hắn không chỉ đơn thuần là một chính trị gia. Hắn có những kế hoạch lớn hơn, và chúng ta chỉ là những quân cờ trong trò chơi của hắn.”
“Ngươi nói đúng,” Chính Huy thừa nhận. “Ta đã từng nghĩ rằng hắn là một người đồng minh, nhưng giờ đây ta cảm thấy như mình đang ở trong bẫy của hắn.”
“Bẫy?” Ngọc Lan lặp lại. “Hắn đang âm thầm thao túng mọi thứ? Vậy mục tiêu của hắn là gì?”
“Hắn muốn kiểm soát cả hai chúng ta,” Chính Huy trả lời, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc. “Hắn đang lên kế hoạch để loại bỏ những mối đe dọa, và chúng ta chính là những mục tiêu hàng đầu.”
Thiên Hạo cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Mỗi bước đi của họ đều bị giám sát, và bất kỳ sai lầm nào cũng có thể dẫn đến cái chết. “Chúng ta cần phải chuẩn bị. Hãy tìm cách thông tin cho những người còn lại trong tổ chức.”
“Ta có một vài đồng minh có thể giúp đỡ,” Chính Huy nói, giọng điệu có phần phấn chấn hơn. “Nhưng chúng ta phải hành động nhanh chóng.”Ngọc Lan gật đầu. “Tốt. Vậy ta sẽ tìm hiểu thêm về các tài liệu mà ta đã thu thập được. Chúng có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về kế hoạch của Minh Tuấn.”
“Ta sẽ liên lạc với đồng minh của mình,” Chính Huy nói. “Nhưng hãy cẩn thận, ta không thể đảm bảo rằng họ còn trung thành.”
Thiên Hạo nhìn vào mắt Chính Huy, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta cần tin tưởng nhau trong giai đoạn này. Để có thể sống sót, chúng ta phải hành động như một đội.”
“Hợp tác thì dễ, nhưng để tin tưởng lại là chuyện khác,” Chính Huy thở dài, nhưng Thiên Hạo có thể thấy rằng hắn cũng đang cố gắng mở lòng.
“Chúng ta không có thời gian để hoài nghi,” Ngọc Lan nhấn mạnh. “Hãy tìm cách lật đổ kế hoạch của Minh Tuấn trước khi hắn thực hiện.”
Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên từ đầu hẻm, khiến cả ba người ngay lập tức im lặng. Thiên Hạo giơ tay ra hiệu cho mọi người đứng yên. Họ nép vào một góc tối, tim đập nhanh vì lo lắng.
“Mau đi thôi!” Một giọng nói từ xa vang lên, không phải là người quen thuộc.
“Có thể là người của Minh Tuấn,” Ngọc Lan thì thầm.
“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức,” Thiên Hạo quyết định. “Theo ta.”
Họ nhanh chóng di chuyển qua những con đường nhỏ hẹp, lòng đầy lo lắng. Ánh sáng lờ mờ từ các ngọn đèn đường chỉ dẫn cho họ, nhưng bóng tối vẫn là kẻ thù lớn nhất. Thiên Hạo cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và không chỉ vì tình thế nguy hiểm mà họ đang đối mặt.
“Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn để bàn bạc thêm,” Ngọc Lan đề nghị. “Nơi nào đó không ai có thể dễ dàng tìm thấy.”
“Có một nơi ta biết,” Chính Huy nói, giọng điệu có phần hồi hộp. “Một căn nhà cũ ở ngoại ô thành phố. Chúng ta có thể ở đó cho đến khi mọi chuyện nguôi ngoai.”
“Đi nào,” Thiên Hạo ra hiệu, và cả ba người vội vã lao về phía con đường dẫn đến căn nhà đó.
Họ không biết rằng, ở một nơi nào đó, Minh Tuấn đang theo dõi từng bước đi của họ. Một nụ cười nham hiểm nở trên môi hắn, khi hắn chờ đợi thời điểm thích hợp để hạ gục những kẻ mà hắn đã từng coi là đồng minh.
Cả ba người không hề hay biết, bẫy đã được giăng ra, và họ chỉ là những con cờ trong trò chơi quyền lực mà Minh Tuấn đang âm thầm điều khiển.