Trong bóng đêm dày đặc của kho hàng, Thiên Hạo, Ngọc Lan và Phúc chạy như điên, nhịp tim đập nhanh trong lồng ngực. Tiếng bước chân và tiếng thét vang vọng xung quanh, như báo hiệu một cuộc chiến sắp bùng nổ. Thiên Hạo không kịp nhìn lại, chỉ biết rằng họ cần tìm một chỗ ẩn nấp để lên kế hoạch.
“Chúng ta phải tìm một chỗ an toàn,” anh nói, giọng đầy quyết tâm.
Ngọc Lan gật đầu, đôi mắt cô lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo. “Để tôi chế thuốc độc, có thể sẽ cần đến.”
“Cần phải nhanh lên,” Phúc thúc giục, “họ sẽ không để chúng ta dễ dàng thoát khỏi đây đâu.”
Họ men theo những kệ hàng cũ kỹ, thận trọng từng bước đi. Thiên Hạo cảm thấy sự căng thẳng lan tỏa, như một sợi dây đàn kéo căng. Anh biết rằng Chính Huy không phải là kẻ dễ chơi. Trong đầu anh, hình ảnh của Minh Tuấn hiện lên, lòng bất an dâng trào. Có thể nào hắn đã âm thầm cấu kết với Chính Huy?
Khi họ dừng lại sau một chiếc thùng lớn, Thiên Hạo quay sang Ngọc Lan. “Em có nghĩ rằng Minh Tuấn có thể đã phản bội chúng ta?”
Ngọc Lan không trả lời ngay, mà chỉ nhìn vào đôi mắt của Thiên Hạo. “Chúng ta cần tập trung vào việc đối phó với Chính Huy trước đã. Nếu hắn thực sự đang âm thầm thao túng mọi thứ, chúng ta sẽ tìm ra sau.”
Phúc hạ thấp giọng. “Tôi đã nghe nhiều điều về hắn. Chính Huy không chỉ là một kẻ tham vọng, mà còn là một người mưu mô. Hắn có thể đã chuẩn bị trước cho chúng ta.”
Chưa kịp thảo luận thêm, tiếng bước chân lại vang lên gần đó, khiến họ phải giữ im lặng. Thiên Hạo nín thở, cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù. Một nhóm người mặc áo đen đang tiến lại gần, ánh đèn từ một chiếc đèn pin lướt qua, chiếu sáng những gương mặt lạnh lùng.
“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Thiên Hạo thì thầm. “Cần phải tìm cách thoát ra.”
Ngọc Lan gật đầu, cô đã chuẩn bị sẵn một lọ thuốc độc trong tay. “Tôi có thể dùng nó để gây rối, tạo cơ hội cho chúng ta.”
“Được,” Thiên Hạo đồng ý. “Em hãy chờ tín hiệu của tôi.”
Khi nhóm người kia tiến lại gần, Thiên Hạo ra hiệu cho Ngọc Lan và Phúc. Anh nhanh chóng lén lút di chuyển, tìm cách tiếp cận từ phía sau. Cảm giác hồi hộp dâng trào, nhưng anh biết rằng đây là cơ hội duy nhất.
“Bắt đầu nào,” anh nói, giọng trầm và đầy quyết tâm.
Ngọc Lan ném lọ thuốc ra phía nhóm người đó. Ngay lập tức, một tiếng nổ nhỏ vang lên, khói bốc lên mù mịt. Thiên Hạo lao vào giữa đám đông, tay cầm kiếm, mắt anh như lửa cháy.“Mau chạy!” anh gào lên, cảm giác adrenaline bùng nổ trong người.
Phúc và Ngọc Lan theo sát sau, nhưng không quên nhìn lại. Họ thấy một trong những kẻ thù bị ngã xuống, hoảng loạn trong làn khói. Thiên Hạo tận dụng thời cơ, tấn công nhanh chóng, nhưng anh không thể quên rằng Chính Huy vẫn ở đâu đó, chực chờ.
“Chạy về phía cửa sau!” Ngọc Lan hô to, dẫn đường cho cả nhóm.
Họ lao ra khỏi kho hàng, nhưng không may mắn. Một nhóm lính canh đang đứng chờ sẵn, ánh mắt sắc lẹm như dao. Thiên Hạo cảm thấy một cú đấm mạnh từ phía sau, khiến anh ngã xuống đất. Ngọc Lan hét lên, vội vàng chạy lại, nhưng đã quá muộn.
“Mau lên!” Phúc kéo Ngọc Lan ra, nhưng Thiên Hạo vẫn nằm đó, không thể đứng dậy.
“Thiên Hạo!” Ngọc Lan kêu lên, nhưng tiếng súng lại vang lên, làm cô chần chừ.
“Đi!” Thiên Hạo gào lên, ráng sức đứng dậy. “Cứu em!”
Ngọc Lan và Phúc không còn cách nào khác, họ buộc phải chạy. Trái tim họ nặng trĩu khi rời xa Thiên Hạo, nhưng họ biết rằng không thể làm gì hơn. Chính Huy đã giăng bẫy, và giờ đây họ phải tìm cách sống sót.
Khi ra đến ngoài, không khí lạnh buốt tràn vào, nhưng lòng họ lại nóng bừng với nỗi lo lắng cho Thiên Hạo. “Chúng ta phải quay lại,” Ngọc Lan nói, giọng đầy quyết tâm.
“Không được,” Phúc lắc đầu. “Họ sẽ giết chúng ta nếu quay lại.”
“Nhưng không thể để anh ấy lại,” Ngọc Lan kiên quyết.
“Nghe tôi,” Phúc nói, “Chúng ta cần tìm một nơi an toàn và lập kế hoạch.”
Ngọc Lan cắn chặt môi, lòng đầy bất lực. “Được rồi, nhưng chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”
Họ quay lưng, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nỗi lo lắng cho Thiên Hạo. Họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những bí mật sẽ dần hé lộ. Trong bóng tối, ánh sáng của hy vọng vẫn le lói, nhưng cũng đầy rẫy những cạm bẫy đang chờ đợi họ phía trước.