Thiên Hạo và Ngọc Lan quyết định không thể chần chừ thêm nữa. Họ ngồi trong một căn phòng tối, chỉ có ánh đèn lờ mờ từ ngọn nến. Ánh sáng mờ nhạt làm nổi bật lên những nét căng thẳng trên khuôn mặt của cả hai.
“Chúng ta cần phải hành động ngay đêm nay,” Thiên Hạo nói, giọng điệu quyết đoán. “Chúng ta không thể để Chính Huy có thời gian chuẩn bị.”
Ngọc Lan gật đầu, nhưng trong ánh mắt cô vẫn có chút do dự. “Chúng ta cần thông tin chính xác về hắn. Nếu không, mọi nỗ lực đều vô ích.”
“Đoàn Chính Huy có một mạng lưới thông tin rộng lớn,” Thiên Hạo nhận xét. “Chúng ta cần tìm cách tiếp cận những người gần gũi với hắn. Có thể họ biết điều gì đó.”
“Có lẽ tôi có thể tìm cách tiếp cận một số thương nhân có mối quan hệ với hắn,” Ngọc Lan đề xuất. “Nhưng điều đó có thể rất nguy hiểm.”
“Rủi ro là điều không thể tránh khỏi trong cuộc chiến này,” Thiên Hạo khẳng định. “Nhưng nếu chúng ta không hành động, chúng ta sẽ chỉ là những con cờ trong trò chơi của hắn.”
Ngọc Lan cảm thấy sự quyết tâm của Thiên Hạo, và cô biết rằng mình không thể lùi bước. “Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ.”
---
Khi màn đêm dần buông xuống, họ rời khỏi nơi ẩn náu. Những con phố tối tăm và vắng vẻ trở thành bạn đồng hành. Mỗi bước chân đều mang theo sự hồi hộp, như thể mọi thứ xung quanh đều có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Khi đến gần một quán rượu nơi những thương nhân thường tụ tập, Thiên Hạo và Ngọc Lan tách ra, quyết định hành động theo cách riêng. Ngọc Lan bước vào quán, hòa mình vào đám đông, trong khi Thiên Hạo đứng ở một góc khuất, quan sát.
Đám đông cười nói ồn ào, nhưng Ngọc Lan không bị phân tâm. Cô tiến lại gần một nhóm đàn ông trung niên đang bàn tán sôi nổi. “Xin lỗi, có thể tôi ngồi cùng không?” Cô hỏi với nụ cười tươi tắn.
“Chắc chắn rồi, cô gái,” một người trong nhóm mời cô ngồi. “Chúng tôi đang bàn về những giao dịch mới nhất.”
Ngọc Lan lắng nghe chăm chú, cố gắng tìm kiếm thông tin về Chính Huy. Một trong những người đàn ông đề cập đến những cuộc gặp gỡ bí mật của hắn, và cô cảm thấy một sự hồi hộp dâng lên trong lòng.
“Nghe nói Chính Huy đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn,” một người khác nói, ánh mắt đầy lo lắng. “Hắn ta không phải là kẻ dễ chơi.”
Ngọc Lan nhanh chóng chớp lấy cơ hội. “Có ai trong số các ông biết thêm thông tin về hắn không?” Cô hỏi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“Cẩn thận với hắn,” một người trong nhóm cảnh báo. “Hắn đã loại bỏ nhiều kẻ đối đầu mà không chút do dự.”
Ngọc Lan cảm thấy hơi lạnh sống lưng, nhưng cô không thể lùi bước. “Cảm ơn, tôi sẽ cẩn thận,” cô nói và đứng dậy, quyết định rời khỏi quán.
---Ngoài quán rượu, Thiên Hạo vẫn đứng trong bóng tối, mắt không rời khỏi Ngọc Lan. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Đột nhiên, một tiếng động từ phía sau khiến anh phải quay lại. Một bóng đen lướt qua, và Thiên Hạo lập tức rút kiếm.
“Nguyễn Văn Phúc,” anh nhận ra, khi thấy gương mặt quen thuộc. “Cậu đến đây làm gì?”
Phúc cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh. “Tôi đến để xem hai người đang bận rộn gì. Đoàn Chính Huy không phải là kẻ dễ dàng bị loại bỏ đâu.”
“Chúng tôi không cần cậu can thiệp,” Thiên Hạo đáp, không che giấu sự khó chịu.
“Đừng quá tự mãn,” Phúc nói, giọng điệu đầy đe dọa. “Tôi có thông tin về hắn. Nếu hai người muốn sống sót, hãy nghe theo lời tôi.”
Thiên Hạo và Ngọc Lan nhìn nhau. Họ biết rằng có thể không còn thời gian để do dự. “Nói đi,” Thiên Hạo đáp, quyết tâm không để lỡ cơ hội.
“Chính Huy có một cuộc họp quan trọng tối nay. Nếu các người muốn tìm hiểu về kế hoạch của hắn, đây chính là cơ hội,” Phúc tiết lộ.
“Cuộc họp ở đâu?” Ngọc Lan hỏi, ánh mắt lóe sáng.
“Trong một kho hàng cũ, gần bến cảng,” Phúc trả lời. “Nhưng hãy cẩn thận, hắn có nhiều tay chân bảo vệ.”
Thiên Hạo cảm thấy sự hồi hộp dâng cao. “Chúng ta phải đi ngay.”
---
Cả ba người nhanh chóng lên đường, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ biết rằng cuộc tấn công này không chỉ là một cơ hội, mà còn là thử thách sống còn. Khi tiến gần đến kho hàng, bóng đêm bao trùm xung quanh, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa quyết tâm bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Chúng ta sẽ vào từ phía bên trái,” Thiên Hạo chỉ dẫn. “Ngọc Lan, cậu chuẩn bị thuốc độc để đối phó nếu có chuyện gì xảy ra.”
“Đã hiểu,” Ngọc Lan khẽ gật đầu, trong lòng tự nhủ phải giữ bình tĩnh.
Phúc dẫn đầu, mở cửa kho hàng bằng một động tác nhẹ nhàng. Không khí bên trong ngột ngạt, chỉ có âm thanh vọng lại từ những bước chân của họ. Những bóng người lướt qua, và Thiên Hạo cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Chỉ trong giây lát, một tiếng súng vang lên, và mọi thứ trở nên hỗn loạn. Thiên Hạo kéo Ngọc Lan ra khỏi tầm bắn, nhưng đã quá muộn. Họ nhận ra rằng họ đã bị phát hiện.
“Chạy!” Thiên Hạo gào lên, và cả ba người lao vào bóng tối, không biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước. Cuộc chiến sống còn đã chính thức bắt đầu, và họ biết rằng nếu không nhanh chóng thoát khỏi đây, sẽ không còn cơ hội thứ hai.