Khi ánh sáng của buổi sáng chiếu rọi vào cung điện, Tần Như và Vương Ly ngồi đối diện nhau trong một căn phòng nhỏ. Không khí căng thẳng bao trùm, nhưng vẫn có chút ấm cúng từ ánh nến lung linh. Tần Như nhìn vào đôi mắt Vương Ly, cảm nhận được sự lo lắng đang dâng trào.
“Mọi chuyện đang trở nên khó khăn hơn,” Vương Ly thở dài, bàn tay nắm chặt lại. “Cát Nguyệt đã bắt đầu âm thầm tập hợp những phi tần khác. Họ không chỉ muốn loại bỏ chúng ta mà còn muốn khiến hoàng đế nghi ngờ.”
“Chúng ta không thể để họ thành công,” Tần Như nói, giọng kiên quyết. “Nếu chúng ta không đứng về phía nhau, mọi thứ sẽ càng tồi tệ hơn.”
Vương Ly gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn mang theo sự do dự. “Mẹ con của cô… nếu chúng ta bị phát hiện, sẽ có nguy cơ lớn. Cát Nguyệt sẽ không để yên cho chúng ta đâu.”
“Đúng vậy, nhưng tôi không thể để con gái mình, Mạc Tiểu Thanh, rơi vào tay họ,” Tần Như đáp. “Cô hiểu điều đó không?”
Vương Ly im lặng một lát, rồi nhìn thẳng vào Tần Như. “Tôi hiểu. Nhưng lòng trung thành cũng có giới hạn của nó. Nếu như Cát Nguyệt phát hiện ra chúng ta liên kết với nhau, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu lớn hơn.”
“Cô có sợ không?” Tần Như hỏi, ánh mắt không rời khỏi Vương Ly.
“Có chứ,” Vương Ly thừa nhận. “Nhưng tôi cũng sợ hơn khi thấy cô và Tiểu Thanh bị tổn thương. Nếu có gì xảy ra, tôi sẽ không thể tha thứ cho bản thân.”
Tần Như mỉm cười, cảm nhận được sự đồng cảm. “Vậy chúng ta sẽ cùng nhau đứng vững. Chúng ta không thể để Cát Nguyệt chiếm ưu thế. Hãy để cho họ thấy rằng chúng ta không dễ bị đánh bại.”
Vương Ly gật đầu, sự quyết tâm dần trở lại trong ánh mắt. “Được rồi, chúng ta sẽ tìm cách đối phó với họ. Nhưng trước hết, chúng ta phải giữ an toàn cho Tiểu Thanh.”
Tần Như lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bóng cây đổ dài trên nền đất. “Cô có biết gì về việc Cát Nguyệt đang lên kế hoạch gì không?”
“Nghe đồn, cô ta đã thuyết phục một số phi tần khác tham gia vào âm mưu này. Họ muốn tạo ra một tình huống để hoàng đế nghi ngờ chúng ta,” Vương Ly trả lời.
“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Tần Như nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để họ làm hại Tiểu Thanh. Cô có thể giúp tôi không?”
Vương Ly gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Tất nhiên, tôi sẽ giúp. Chúng ta sẽ phải tìm cách phá hủy kế hoạch của họ.”
“Cô hãy cùng tôi đến gặp Mạc Tiểu Thanh,” Tần Như nói. “Cô ấy cần biết rằng chúng ta đang đứng về phía nhau.”
Họ đứng dậy, rời khỏi căn phòng với tâm trạng nặng nề nhưng đầy quyết tâm. Mỗi bước đi trong cung đều trở nên nặng nề, như thể có điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước.
Khi đến nơi Mạc Tiểu Thanh đang ở, Tần Như cảm thấy lo lắng. Cô không muốn con gái mình phải chịu thêm bất kỳ gánh nặng nào. Cánh cửa mở ra, và Tiểu Thanh ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo nhìn mẹ.“Mẹ, con có chuyện muốn nói,” Tiểu Thanh nói, giọng nhỏ nhẹ.
“Có chuyện gì vậy, con?” Tần Như hỏi, lo lắng.
“Con đã nghe thấy một số cung nữ nói về Cát Nguyệt. Họ nói rằng cô ta đang tìm cách hãm hại mẹ và Vương Ly,” Tiểu Thanh nói.
Tần Như cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. “Con không được nghe những điều đó, Tiểu Thanh. Nó có thể là lời đồn.”
“Nhưng con lo lắng,” Tiểu Thanh nói, đôi mắt chớp chớp. “Nếu như có chuyện gì xảy ra với mẹ, con sẽ…”
“Mẹ sẽ không để điều đó xảy ra,” Tần Như ngắt lời, ôm chầm lấy con gái. “Mẹ sẽ luôn bảo vệ con, bất kể chuyện gì xảy ra.”
Vương Ly đứng bên cạnh, nhìn thấy tình mẫu tử giữa hai người. Cô cảm nhận được sức mạnh từ tình yêu thương ấy, và lòng trung thành của mình cũng thêm phần vững vàng.
“Mẹ, con biết mẹ mạnh mẽ, nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Tiểu Thanh thì thầm.
“Đúng, nhưng chúng ta cũng cần phải quyết đoán,” Tần Như nói. “Chúng ta sẽ không để Cát Nguyệt hay ai khác làm hại chúng ta.”
Vương Ly tiến lại gần, nắm lấy tay Tiểu Thanh. “Chúng ta sẽ bảo vệ nhau. Hãy luôn nhớ rằng chúng ta không đơn độc.”
Tiểu Thanh gật đầu, ánh mắt tràn đầy hy vọng. “Con tin vào mẹ và cô Vương Ly.”
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả,” Tần Như khẳng định, lòng đầy quyết tâm. “Không có gì có thể chia rẽ chúng ta.”
Khi họ rời khỏi phòng, Tần Như cảm thấy như có một sức mạnh mới dâng trào trong lòng. Tuy nhiên, cô cũng biết rằng thử thách lớn nhất vẫn còn ở phía trước. Những âm mưu của Cát Nguyệt và những phi tần khác đang chờ đợi, và thời gian không còn nhiều.
“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” Tần Như nói, ánh mắt sắc lạnh. “Mọi thứ sẽ không dừng lại cho đến khi chúng ta ngăn chặn được họ.”
“Con sẽ luôn bên mẹ,” Tiểu Thanh nói, giọng đầy quyết tâm.
“Và tôi sẽ đứng bên cạnh cả hai,” Vương Ly thêm vào, lòng tràn đầy sức mạnh.
Họ bước ra khỏi cung, lòng đầy quyết tâm, nhưng một cảm giác hồi hộp vẫn len lỏi trong từng bước chân. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và mọi thứ đều có thể xảy ra.