Sắc Đẹp Hắc Ám

Chương 13: Tìm kiếm sức mạnh

Tần Như đứng trước gương, ánh mắt sắc lạnh quét qua hình ảnh phản chiếu của mình. Cô biết rõ, trong cung điện này, mọi thứ đều có giá của nó. Thời gian không chờ đợi ai, và cô cần phải hành động. Hoa Hắc Ám, loài hoa huyền bí có thể mang lại sức mạnh, đang gọi mời cô trong những giấc mơ. Cô đã nghe về nó từ những lời thì thầm của các cung nữ, về sức mạnh mà nó có thể mang lại cho người sở hữu. Đó là thứ mà cô cần để giành lại quyền lực và bảo vệ Tiểu Thanh.

“Mẹ, chúng ta sẽ đi đâu vậy?” Tiểu Thanh hỏi, đôi mắt trong veo đầy lo lắng. Cô bé chưa bao giờ thấy mẹ mình có vẻ nghiêm túc như vậy.

“Mẹ sẽ dẫn con đến một nơi rất đặc biệt,” Tần Như đáp, nắm chặt tay Tiểu Thanh. “Chúng ta sẽ tìm kiếm Hoa Hắc Ám.”

Tiểu Thanh ngẩng đầu lên nhìn mẹ, sự tò mò lẫn sợ hãi hiện rõ trên nét mặt. “Mẹ có chắc không? Nghe nói nó rất khó tìm.”

“Đúng vậy, nhưng không gì là không thể nếu chúng ta quyết tâm,” Tần Như nói, giọng điệu đầy quyết đoán. “Chúng ta sẽ tìm kiếm trong các khu vườn bí mật của cung. Đó là nơi ẩn chứa nhiều điều kỳ diệu.”

Cả hai mẹ con lặng lẽ rời khỏi phòng. Những bước chân của họ nhẹ nhàng, không để lại dấu vết. Cung điện rộng lớn, mỗi góc đều có vẻ đẹp riêng, nhưng cũng đầy bí ẩn. Đến một góc khu vườn, Tần Như ngừng lại, lắng nghe. Âm thanh của những chiếc lá xào xạc, tiếng chim hót xa xa, tất cả như đang chờ đợi điều gì đó.

“Mẹ, ở đây có gì không?” Tiểu Thanh hỏi, giọng thì thầm.

“Có thể là nơi bắt đầu,” Tần Như nói, ánh mắt lấp lánh. “Chúng ta cần phải tìm kiếm kỹ lưỡng.”

Họ bắt đầu dò dẫm xung quanh, những bông hoa xung quanh đều rực rỡ nhưng không có dấu hiệu của Hoa Hắc Ám. Tần Như nhớ lại những mô tả mà cô đã nghe được, về loài hoa chỉ nở vào đêm trăng tròn, và chỉ những ai có trái tim trong sáng mới có thể nhìn thấy nó.

“Con có thấy gì không?” Tần Như hỏi, trong khi đôi tay cô khẽ chạm vào những cành cây.

“Chỉ là những bông hoa bình thường thôi,” Tiểu Thanh trả lời, ánh mắt buồn bã.

Tần Như cúi xuống, nhìn vào đôi mắt của con gái. “Con hãy tin mẹ, chúng ta sẽ tìm thấy. Mẹ không chỉ vì sức mạnh, mà còn vì con. Để bảo vệ con khỏi những hiểm nguy trong cung.”

Tiểu Thanh gật đầu, lòng đầy hy vọng. Cô bé luôn tin vào khả năng của mẹ mình. Tần Như đứng dậy, quyết tâm hơn bao giờ hết. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”

Họ tiếp tục đi sâu vào khu vườn, nơi những lối đi nhỏ hẹp dẫn đến những góc tối và bí ẩn. Tần Như cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, như thể có điều gì đó đang chờ đợi họ. Những kỷ niệm về quá khứ, những đau thương và nỗi cô đơn, tất cả đều gợi nhớ trong tâm trí cô. Nhưng giờ đây, cô không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho Tiểu Thanh.

“Mẹ, chúng ta phải cẩn thận,” Tiểu Thanh nói khi thấy một bóng dáng lướt qua. Tần Như lập tức dừng lại, lắng nghe.“Đó là ai?” Cô hỏi, bàn tay nắm chặt lại.

“Có thể là một cung nữ,” Tiểu Thanh thì thầm.

Tần Như tiến lại gần hơn, nhưng không thấy ai. “Có lẽ chỉ là ảo giác,” cô nói, nhưng không thể xóa đi cảm giác bất an trong lòng.

“Chúng ta nên quay lại,” Tiểu Thanh đề nghị. “Mẹ, có thể nơi này không an toàn.”

“Không, chúng ta không thể quay lại bây giờ,” Tần Như kiên quyết. “Mẹ phải tìm ra Hoa Hắc Ám. Nó là hy vọng duy nhất của chúng ta.”

Họ tiếp tục tìm kiếm, và một lúc sau, Tần Như chợt nhìn thấy một bông hoa khác lạ. Nó có màu đen huyền bí, như thể được nhuộm bởi bóng đêm. Cô tiến lại gần, cảm giác hồi hộp dâng trào.

“Con nhìn kìa!” Tiểu Thanh chỉ tay, hào hứng. “Có phải là nó không mẹ?”

Tần Như cúi xuống, chạm nhẹ vào bông hoa. “Đúng rồi, nhưng mẹ không chắc đây có phải là Hoa Hắc Ám hay không. Chúng ta cần phải thận trọng.”

Cô nhẹ nhàng hái bông hoa, cảm giác như có sức mạnh nào đó đang lan tỏa trong lòng bàn tay. Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, làm cho những chiếc lá xao động. Tiếng cười khúc khích vang lên từ xa, khiến cả hai mẹ con giật mình.

“Mẹ, chúng ta không nên ở đây lâu,” Tiểu Thanh khẽ nói, ánh mắt đầy lo lắng.

“Đúng vậy,” Tần Như đồng ý. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.” Cô nhanh chóng nhét bông hoa vào trong tay áo và dẫn Tiểu Thanh rời khỏi khu vườn.

Khi họ bước ra, Tần Như cảm thấy một sức nặng trong lòng. Dù đã hái được bông hoa, nhưng cô biết rằng hành trình vẫn còn dài và đầy rẫy những hiểm nguy. Cát Nguyệt và những kẻ thù khác vẫn đang rình rập, chờ đợi thời cơ để tấn công.

“Chúng ta sẽ phải cẩn thận hơn,” Tần Như nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Mẹ sẽ không để ai làm hại con.”

Tiểu Thanh gật đầu, lòng tin vào mẹ mình lại được củng cố. “Mẹ luôn mạnh mẽ.”

Họ quay về, nhưng trong lòng Tần Như, sự hồi hộp vẫn chưa dứt. Bông hoa này có thể mang lại sức mạnh, nhưng liệu cô có đủ sức mạnh để đối phó với những âm mưu đang chờ đợi phía trước? Câu hỏi đó như một dấu hỏi lớn, treo lơ lửng trong không gian. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và Tần Như cảm thấy như mình đang đứng trước ngã ba đường, nơi mọi lựa chọn đều có thể dẫn đến những kết cục không ngờ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn