Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 47: Vụn vặt: Chân thực và mơ hồ

Con.

Chữ này vừa đập vào mắt, Mâu Văn đã giật nảy mình. Cô ngơ ngác nhìn Tạ Sùng: “Anh muốn có con á?”

“Ừ.” Tạ Sùng thành thật bày tỏ suy nghĩ: “Anh thấy gen hai chúng ta đều tốt, lại có tiền, nuôi một đứa trẻ không thành vấn đề.” Anh khựng lại một chút, rồi hơi đắc ý nói tiếp: “Quan trọng nhất là, bố yêu mẹ, mẹ cũng yêu bố.”

Mâu Văn bị anh chọc cho phì cười.

Tạ Sùng lúc nào cũng vậy, trong mắt anh mọi việc đều đơn giản như thế, cứ như thể anh muốn làm bố là ông trời sẽ ném xuống cho anh một đứa trẻ. Cứ như anh muốn con lớn lên là đứa trẻ sẽ tự khắc lớn ngay được vậy.

“Thế… anh thực sự thích trẻ con à?” Mâu Văn hỏi xong lại thấy mình thật ngốc, anh nhìn đứa trẻ trèo cây cũng có thể bật cười thành tiếng, chắc chắn là thích rồi.

“Thích chứ. Thích lắm.” Tạ Sùng vừa nhắc đến trẻ con đã vui vẻ hẳn lên: “Em không thấy trẻ con rất đáng yêu sao? Trong cái đầu bé xíu của tụi nhỏ đều chứa những thứ kỳ quái.”

“Anh ra ngoài đợi em một lát, lát nữa lúc ăn cơm chúng ta nói chuyện.” Mâu Văn nói: “Chuyện lớn như vậy anh đột nhiên hỏi, dọa người quá đi mất.”

“Được thôi.” Tạ Sùng bảo được, nhưng anh không đi mà vẫn đứng yên một bên. Mâu Văn lại bảo anh đi nghỉ ngơi, anh bảo không, lâu rồi chúng ta không gặp nhau, anh muốn ở bên em một lát.

Mâu Văn đứng đó đợi nước trong nồi sôi, nhưng nước đã sùng sục sôi rồi cô vẫn chưa phản ứng lại. Tạ Sùng cứ nhìn cô chăm chú, lúc này anh rướn người ghé sát mặt qua, khua tay một cái trước mặt cô.

“Nước sôi rồi, ngốc ơi.” Anh nói xong liền xoa đầu cô rồi bưng đĩa thức ăn bước ra ngoài.

Lúc ăn cơm, chân Tạ Sùng ở dưới bàn đá nhẹ vào chân Mâu Văn một cái: “Nói đi nào.”

“Gì cơ?”

“Nói suy nghĩ của em xem.”

Mâu Văn bảo: “Hiện tại em chưa có dự định sinh con. Studio vừa mới đi vào quỹ đạo, mà cho dù có ổn định rồi thì bước tiếp theo em cũng muốn mở một công ty chính quy đàng hoàng. Ngày nào cũng bận đến tối tăm mặt mũi, buổi tối nằm trên giường đến ngón tay cũng lười động đậy.”

“Sao em phải tự làm mình vất vả thế làm gì? Vì kiếm tiền sao?”

“Vì để có việc của riêng mình mà làm đó.” Mâu Văn nói: “Em không thể vì gả cho anh mà không làm gì hết, rồi đánh mất luôn giá trị bản thân chứ?”

“Trong giá trị bản thân của em, chẳng thèm nhắc đến một thứ gì liên quan đến anh cả.” Tạ Sùng bất lực nhún vai: “Anh thấy trong giá trị bản thân của anh có một điểm chính là vun đắp thật tốt cho cuộc hôn nhân của chúng ta.”

“Em không vun đắp à?” Mâu Văn giơ tay định đánh anh: “Tạ Sùng, anh lại bắt bẻ em đấy!”

Lần này Tạ Sùng không né tránh, mặc cho nắm đấm của cô thụi một cái vào vai mình. Cô vốn chỉ định đùa, không ngờ lần này anh không né, vội vàng rụt nắm đấm lại, nhích người qua bên cạnh ra sức xoa bóp cho anh.

Tạ Sùng thuận thế ôm chầm lấy cô, vùi đầu vào trước ngực cô, lắng nghe nhịp đập trái tim cô.

“Em có lo lắng gì không? Mâu Văn.” Tạ Sùng hỏi: “Ngoài giá trị bản thân em vừa nói ra, còn có nỗi lo nào khác không?”

“Không có.” Mâu Văn khẳng định chắc chắn. Cô chưa từng có ý định muốn sinh con. Thỉnh thoảng Tiểu Cố có bảo: Chồng em đẹp trai như thế, con của hai em sau này chắc chắn cũng sẽ đẹp lắm. Chuyện đó là tất nhiên rồi, nhưng tiếc là Mâu Văn không muốn có con.

“Chuyện này cứ từ từ vậy.” Tạ Sùng bảo: “Không cần phải lo nghĩ đâu.”

Buổi tối đi ngủ, Mâu Văn chủ động rúc vào lòng Tạ Sùng, rúc một hồi liền quấn quýt lấy nhau. Ai cũng bảo tiểu biệt thắng tân hôn, câu này quả thực không sai chút nào, mỗi lần sau khi xa nhau họ đều cần một khoảnh khắc như thế này để tìm lại sự quen thuộc từ đối phương.

Nhưng Tạ Sùng bảo đây chỉ là vấn đề của một mình Mâu Văn, chứ anh đi công tác xa là lúc nào cũng nhớ cô, mọi thứ của cô anh đều hồi tưởng lại, anh không hề vì xa cách mà thấy lạ lẫm chút nào.

Điện thoại của anh cứ liên tục nhấp nháy.

Mâu Văn đang hôn anh, mắt khẽ liếc nhìn sang điện thoại của anh.

“Tập trung chút nào.” Tạ Sùng bấu lấy cằm cô, không cho cô phân tâm, thuận tay lật úp chiếc điện thoại lại, chẳng có ý định muốn xem.

Náo loạn rõ lâu, cuối cùng Tạ Sùng cũng ngủ thiếp đi. Mâu Văn xuống giường đi lấy nước uống, nhìn thấy điện thoại của Tạ Sùng đặt ở đó, ma xui quỷ khiến thế nào lại muốn xem một chút.

Từ trước đến nay cô chưa từng xem điện thoại của Tạ Sùng, lúc này trông có hơi lén lút. Nhập mật mã vào, cô nhìn thấy có một người gửi cho anh rất nhiều tin nhắn trong danh sách tin nhắn.

Đầu Mâu Văn trong một khoảnh khắc nóng bừng lên, ngón tay do dự một thoáng rồi bấm vào xem. Đối phương gửi cho anh rất nhiều tin nhắn kỳ lạ, có tiếng Trung, có tiếng Anh, lại còn xen lẫn cả một hai bức ảnh nữa. Là một cô gái.

Cô lướt ngược lên trên xem, nhưng không hề nhìn thấy hai người có bất kỳ cuộc trò chuyện nào khác.

Cô theo bản năng cảm thấy là do đối phương uống say, hoặc là một trò đùa dai mà thôi. Cô lập tức đặt điện thoại trở lại chỗ cũ, không thèm để tâm đến nữa.

Ngày hôm sau Tạ Sùng mở mắt ra bật điện thoại lên nhìn thấy đống tin nhắn đó, người đó anh cũng chẳng quen, không biết là ai, anh liền chửi một câu: “Cô bị ngu à?” rồi thuận tay chặn luôn số người ta.

Tiền Tụng hẹn anh đi phượt núi, ăn xong bữa sáng là anh lái chiếc xe thể thao ra khỏi cửa ngay. Họ chạy thẳng một mạch l*n đ*nh núi, nấu chút nước pha cà phê. Tiền Tụng hai năm nay vì tuổi tác ngày một lớn, cũng từng trải qua một hai mối tình chẳng ra làm sao nên đối với chuyện Tạ Sùng kết hôn không còn để tâm chấp nhặt như lúc đầu nữa.

Thậm chí anh ta còn chủ động bảo: “Tôi thấy Mâu Văn cũng không giống lừa đảo nữa rồi.”

“Cần cậu phải thấy chắc?” Tạ Sùng ngồi trên đầu xe, đôi chân dài buông thõng xuống đất, tay cầm cốc cà phê hóng gió, một dáng vẻ vô cùng nhàn nhã tự tại. Tiền Tụng cười nhạo anh làm bộ làm tịch, anh vô tội bảo: “Tôi đâu có, tôi đã làm gì đâu.”

“Cậu lên núi phượt xe, cô ấy làm gì thế?” Tiền Tụng hỏi.

“Chạy qua trung tâm vật liệu xây dựng.” Tạ Sùng bảo: “Cô ấy chỉ muốn chuyên tâm làm việc, chắc là đã có kế hoạch tiếp theo rồi, nhưng chưa nói chi tiết với tôi. Mâu Văn là người có chủ kiến, thường luôn là mọi chuyện chắc chắn hết rồi mới nói với tôi.”

Cuộc sống của hai người họ chỉ giao nhau khi ở nhà, bước chân ra khỏi cửa nhà là tự sống cuộc sống của riêng mình, chẳng ai chen lấn vào cuộc sống của đối phương. Từ đầu đến cuối Tiền Tụng vẫn luôn cảm thấy họ là hai loại người khác biệt, giống như ban ngày của ngày hôm nay vậy: Một người lên núi hóng gió phượt núi, một người chạy đôn chạy đáo ở trung tâm vật liệu xây dựng. Rõ ràng là hai kiểu cuộc sống khác nhau.

“Kết hôn cũng được hơn hai năm rồi đúng không? Không định có con à?” Tiền Tụng liếc mắt nhìn Tạ Sùng một cái: “Hay là cậu không có năng lực đấy?”

Cứ nhắc đến con, lòng Tạ Sùng lại âm thầm chùng xuống một nhịp.

“Mâu Văn không muốn có. Chúng tôi vừa mới thảo luận xong.” Tạ Sùng nói.

“Thế thì cô ấy thực sự không phải là lừa đảo rồi, lừa đảo thì chỉ hận không thể sinh cho cậu một đứa con để trói chặt cậu lại, sau này đường đường chính chính phân chia tiền bạc của cậu. Mâu Văn kỳ quặc thật đấy?” Tiền Tụng cũng không hiểu nổi, anh ta trải qua hai cuộc tình một cách rời rạc, anh ta cảm thấy phụ nữ đều rất kỳ quặc. Anh ta quyết định sau này sẽ tìm một người phụ nữ “ngốc nghếch” để yêu đương.

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải là người theo chủ nghĩa DINK*, lẽ nào lại không muốn sinh con với người mình yêu sao?” Tiền Tụng nói xong liền thở dài một tiếng: “Ài, hai người từ lúc bắt đầu đã giống như một bộ phim kỳ ảo rồi, đến giờ không muốn có con thì cũng chẳng có gì là kỳ lạ cả.”

*DINK: Là từ viết tắt của cụm từ tiếng Anh Double (hoặc Dual) Income, No Kids. Thuật ngữ này dùng để chỉ các cặp vợ chồng (hoặc sống chung như vợ chồng) mà cả hai đều đi làm, có hai nguồn thu nhập nhưng chủ động lựa chọn không sinh con.

“Bạn gái cũ của cậu là chim chích choè à?” Tạ Sùng bảo: “Thuộc kiểu nói liên mồm liên miệng ấy. Hay là cậu bị huấn luyện thành chim chính choè rồi?”

Ngọn gió mùa hè trên núi rất ôn hòa, Tạ Sùng liếc nhìn tọa độ, sực nhớ ra quán bar của Loan Niệm hình như ở ngay gần đây. Anh hỏi Tiền Tụng có muốn đi uống rượu không, Tiền Tụng rất bất ngờ khi Tạ Sùng vậy mà lại không nóng lòng muốn về nhà.

Tạ Sùng lại nói một lần nữa: “Qua uống chút rượu cũng được.” Cứ như thể đang tự khuyên mình đi uống chút rượu vậy.

“Thế thì đi thôi.”

Quán bar của Loan Niệm mở ở trên núi, vốn dĩ đã chẳng có mấy người, ngày làm việc lại càng thưa thớt hơn. Lúc Tạ Sùng đến nhìn thấy bãi đỗ xe chỉ có hai ba chiếc xe đỗ ở đấy, đẩy cửa bước vào, nhìn thấy bên trong có hai ba bàn đang có người ngồi.

Anh không hiểu nổi tại sao Loan Niệm lại mở thứ đồ chơi này làm gì, cái quán bar này nếu không nhận tổ chức hoạt động thì chắc chắn không kiếm nổi tiền. Nhưng tên Loan Niệm kia trông có vẻ rất thần bí, rất có khả năng là đang âm thầm kiếm tiền.

Đây là lần đầu tiên anh đến quán bar này để uống rượu.

Một chú chó vô cùng xinh đẹp đang ngồi trước cửa kính sát đất ngẩn ngơ ngắm nghía, Loan Niệm mặc một chiếc áo T-shirt màu đen rộng thùng thình đang đứng ở bên trong pha chế rượu. Nhìn thấy Tạ Sùng thì hơi bất ngờ, hỏi anh sao lại có thời gian rảnh qua đây.

“Vừa lúc phượt núi xong.”

Tiền Tụng đứng sau lưng Tạ Sùng chào hỏi, sực nhớ ra Loan Niệm chính là tên thích ra vẻ kia. Không ngờ Tạ Sùng vậy mà lại làm bạn với tên thích ra vẻ, mặt Tiền Tụng liền xị xuống lập tức.

Anh ta không thích con người Loan Niệm, nhưng thật lòng mà nói, chú chó của anh ta đẹp thật sự. Một chú chó Samoyed trắng muốt như tuyết, lượng lông vô cùng dày, gương mặt chú chó vô cùng cân đối chuẩn chỉnh, đôi mắt tròn xoe có hai mí nhỏ nhìn trông vô cùng vô tội.

Tiền Tụng không thích nói chuyện với Loan Niệm, liền chạy qua chơi đùa với chó của anh ta.

Chú chó của Loan Niệm ngốc nghếch dã man, kéo Tiền Tụng ra thảm cỏ bên ngoài dạy anh ta trò lăn lộn trên đất. Sao Tiền Tụng có thể lăn lộn trên đất với chó được cơ chứ? Mình có bị ngu đâu.

Nhưng chú chó kia cứ cắn lấy gấu áo anh ta, tiếp đó lăn lộn một vòng, ra hiệu bảo Tiền Tụng cũng làm như thế đi.

Tạ Sùng nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy Tiền Tụng và chú chó trắng kia đang cùng nhau lăn lộn trên thảm cỏ. Bạn thân của anh đã bị một chú chó thuần hóa rồi.

Loan Niệm pha cho anh một ly rượu, hỏi anh: “Nghe nói cậu định giao công ty cho giám đốc điều hành chuyên nghiệp quản lý à?”

“Trần Khoan Niên kể à?” Tạ Sùng hỏi.

“Phải. Sau này có dự định gì không?” Loan Niệm hỏi.

“Chẳng có dự định gì cả, tôi không muốn làm việc nữa rồi.”

“Không cân nhắc vào doanh nghiệp sao?” Loan Niệm hỏi.

“Không cân nhắc.”

Tạ Sùng bảo không cân nhắc, Loan Niệm liền không hỏi thêm nữa. Dẫu sao anh ta cũng có thừa lòng kiên nhẫn, kiểu người như Tạ Sùng không chịu ngồi yên được đâu, thực sự bắt anh vô công rồi nghề ở nhà hai ngày là tự anh sẽ suy sụp ngay. Đến lúc đó không phải là tiếp tục tự mình quản lý công ty thì cũng là đi tìm thú tiêu khiển khác thôi.

Loan Niệm phát hiện Tạ Sùng có chút lơ đãng mất tập trung, anh cứ chốc chốc lại nhìn điện thoại, dường như đang đợi tin nhắn của ai đó. Điện thoại chỉ cần kêu lên một cái là anh lập tức cầm lên ngay, nhưng rất nhanh sau đó lại đặt điện thoại xuống, biểu cảm không được vui lắm.

Người anh đợi không hề gửi tin nhắn cho anh.

Loan Niệm rất khoái nhìn anh ăn quả đắng, ở một bên đập đá phát ra tiếng vang chấn động cả trời xanh.

Tạ Sùng chê Loan Niệm phiền, bưng ly rượu bước ra cạnh cửa sổ ngồi, ngắm chú chó trắng dắt Tiền Tụng đi dạo.

Anh đang đợi tin nhắn của Mâu Văn, thế nhưng Mâu Văn không gửi tin nhắn cho anh.

Trước đây Tạ Sùng đi công tác về là chẳng muốn đi đâu cả. Không muốn đến công ty, cũng chẳng muốn ra ngoài chơi, cứ ở lỳ bên cạnh Mâu Văn làm cái đuôi nhỏ. Mâu Văn đi đâu anh đi đó. Anh giống như một bộ động cơ vĩnh cửu vậy, tràn ngập sự nhiệt tình không bao giờ vơi cạn với Mâu Văn.

Anh đề xuất đưa Tiền Tụng đến đây uống rượu xong là đã thấy hối hận rồi, anh vừa mới đi công tác về, không ở nhà cùng Mâu Văn mà lại chạy ra ngoài uống rượu gì cơ chứ?

Anh thầm tìm cho mình một bậc thang để bước xuống: Chỉ cần Mâu Văn gửi tin nhắn cho anh, bất kể cô nói gì, anh đều sẽ nhấc mông đứng dậy bỏ đi ngay lập tức.

Nhưng Mâu Văn không thèm gửi tin nhắn cho anh.

Mâu Văn quá bận rồi. Dùng lời của cô mà nói thì cô phải thực hiện giá trị bản thân, mỗi một ngày đều được xếp kín lịch. Cô không có thời gian để quan tâm đến Tạ Sùng.

Dẫu cho anh vừa mới đi công tác về, họ vừa mới kết thúc khoảng thời gian dài xa cách nhau, cô cũng không vì anh mà trì hoãn công việc.

Tiền Tụng bước vào trong liền gào thét đòi uống một chút, uống rõ là nhiều chút, anh ta hỏi Loan Niệm trên đỉnh núi có dịch vụ lái xe hộ không. Loan Niệm chỉ tay vào hai thợ pha chế rượu của mình: “Để họ lái hộ cho.”

Đã lâu lắm rồi Tạ Sùng không có suy nghĩ muốn uống một chút, ngày hôm nay đồng ý không say không về.

“Thế thì không về nổi nữa rồi.” Tiền Tụng bảo: “Có bao giờ cậu say rượu đâu.”

“Tửu lượng tốt đến thế cơ à?” Loan Niệm hỏi. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, anh ta lại càng muốn đào Tạ Sùng về hơn.

Con người anh ta dùng người rất xảo quyệt, Tạ Sùng thực sự đã lọt vào mắt anh ta rồi.

Anh ta cố ý uống rượu cùng Tạ Sùng, muốn xem xem nết uống rượu của anh ra sao. Vô cùng không khéo, hôm nay Tạ Sùng vậy mà lại có dấu hiệu say rượu.

Anh hiếm khi say rượu, lúc đầu óc choáng váng liền hỏi Loan Niệm có phải bán rượu giả không? Anh bảo: “Ban đầu còn định gửi rượu chỗ anh, ai mà biết được anh lại là loại bán rượu giả, tôi đúng là nhìn nhầm anh rồi.”

Loan Niệm khoanh hai tay giễu cợt anh: “Đáng lẽ cậu nên hoài nghi xem điện thoại của cậu có phải là điện thoại giả hay không ấy. Cậu không nhận được tin nhắn thì quay sang đổ lỗi cho rượu của tôi, rượu của tôi chọc ghẹo gì cậu?”

“Tin nhắn gì cơ?” Tiền Tụng ở một bên hỏi: “Đợi tin nhắn của ai thế?”

Loan Niệm hếch cằm một cái: “Cậu đi mà hỏi cậu ta ấy, cả tối cứ chốc chốc lại nhìn điện thoại, không rảnh mắt ra lúc nào.”

“Cậu cãi nhau với Mâu Văn à?” Tiền Tụng hỏi.

“Cãi nhau thì chắc chắn cũng là cãi thua rồi.” Loan Niệm ở một bên không buông tha, dám bảo rượu của anh ta là rượu giả cơ đấy.

“Rượu giả chắc luôn! Ngày mai tôi sẽ bảo luật sư kiện anh, thứ rượu rác rưởi của anh làm hỏng hết cả cơ thể tôi rồi.” Tạ Sùng vừa nói vừa quăng chiếc điện thoại sang một bên. Anh cũng chẳng biết mình bị làm sao nữa, anh mơ màng ý thức được rằng, việc Mâu Văn từ chối chuyện sinh con với anh khiến anh chỉ cần nghĩ đến là lại thấy khó chịu.

Cũng không đến mức nào, nhưng anh bắt buộc phải có thời gian để tiêu hóa chuyện này.

Ngày hôm nay của Mâu Văn vô cùng tồi tệ.

Khách hàng kia làm loạn ở trong nhóm khu dân cư, gửi một đoạn tin nhắn rõ là dài, nói cái gì mà Mâu Văn tráo đổi sơn của anh ta, lại còn gửi kèm đủ các loại ảnh chụp làm bằng chứng nữa chứ. Những người quen biết Mâu Văn đều bảo kỹ sư Mâu không phải người như vậy đâu, trong chuyện này e là có hiểu lầm gì đó rồi đi?

Người kia đốp lại một câu: “Cô nhận tiền phần trăm hoa hồng của cô ta rồi đúng không? Ban đầu chính là cô xúi giục tôi tìm đến cô ta đấy chứ. Tôi thấy các người đều là một giuộc cả.”

Tạ Sùng không có mặt trong nhóm chat chủ hộ.

Anh không thích gia nhập đủ các loại nhóm, anh chê phiền phức. Mâu Văn vào nhóm xong là anh liền rời nhóm rồi, bây giờ chẳng có ai khuyên ngăn nữa cả. Khuyên ngăn là bị định nghĩa thành cùng một giuộc ngay.

Có người hiếu kỳ hỏi: “Người anh em, anh có yêu cầu gì nào?”

“Bắt buộc phải bồi thường.” Đối phương nói.

Mâu Văn ghét cay ghét đắng hành vi phỉ báng này, cô gọi điện thoại cho Vương Tiên Hạc để tư vấn xem liệu có thể kiện anh ta được không, Vương Tiên Hạc bảo bây giờ tỷ lệ thắng là năm mươi năm mươi, em cứ báo cảnh sát xem camera giám sát trước đã.

“Em đoán chắc chắn anh ta không phải vì tiền đâu, chắc là bị người khác xúi giục rồi.” Mâu Văn bình tĩnh nói: “Việc làm ăn ở khu dân cư bọn em lớn lắm, thật lòng mà nói mấy nhà thiết kế độc lập chỉ cần nhận một đơn là đủ ăn nửa năm rồi. Bây giờ gần như bị em độc chiếm, có thể là có người đỏ mắt ghen tị chăng?”

“Cũng có khả năng này đấy.” Vương Tiên Hạc nói: “Vô cùng có khả năng.”

“Em báo cảnh sát được không?” Mâu Văn hỏi: “Bây giờ anh ta đang phát tán tin nhắn như thế này ở trong nhóm khu dân cư, em cứ báo cảnh sát trước.”

“Báo cảnh sát, xem camera giám sát, lưu giữ bằng chứng.” Vương Tiên Hạc nói: “Nếu không được thì ngày mai chị qua đó một chuyến.”

Vương Tiên Hạc hỏi Mâu Văn sống ở khu dân cư nào, Mâu Văn báo một địa chỉ, Vương Tiên Hạc ngẩn người ra một thoáng, nhưng cô ấy không nói gì nhiều, chỉ bảo được rồi, ngày mai chị qua gặp mặt anh ta một lần.

Ngày hôm nay của Mâu Văn ngập tràn ý chí chiến đấu để đối phó với khách hàng kia, buổi tối Tiểu Cố kéo cô đi ăn cơm, bảo có chuyện muốn thương lượng với cô.

Tiểu Cố muốn ra nước ngoài.

Ý nghĩ này nhen nhóm từ lâu lắm rồi, nhưng vì đủ loại nguyên nhân nên lúc nào cũng không buông bỏ được, không đi được. Ngày thường cô ấy học hành, cộng thêm công việc sách truyện trẻ em của cô ấy ngày một khởi sắc, cô ấy muốn buông bỏ hết mọi thứ trong nước, bao gồm cả con để ra nước ngoài học.

“Chị chẳng biết có được hay không nữa, có thể ba năm năm nữa cũng chẳng đi nổi, mà cũng có thể sang năm là chị đi rồi. Nhưng chị buộc phải nói trước với em một tiếng, không thể đến lúc đó đột ngột bỏ đi làm em không kịp trở tay được.”

“Được chứ, Tiểu Cố.” Mâu Văn nói: “Dù sao em cũng đang tuyển trợ lý rồi, người hôm nay chị cũng thấy rồi đấy, cách xa so với yêu cầu của chúng ta, em sẽ tuyển nhanh nhất có thể. Nhưng chị cũng đừng vội vã đi nhé.” Mâu Văn nắm lấy tay Tiểu Cố, có phần hơi đau lòng nói: “Chị cho em chút thời gian để thích nghi, em đã quen với việc có chị ở bên cạnh rồi.”

Tiểu Cố vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Em yên tâm đi, kỹ sư Mâu, em không cho chị đi thì chị không đi đâu.”

“Chị thực sự muốn đi đến nơi xa xôi thế sao ạ?” Mâu Văn hỏi.

“Muốn chứ!” Tiểu Cố kiên định nói: “Ba mươi hai tuổi, vẫn chưa muộn. Hồi nhỏ chị đã muốn ra ngoài nhìn ngắm rồi, những năm qua bị gia đình công việc quấn chân, suýt chút nữa đã quên mất hồi nhỏ mình cũng từng muốn bay cao bay xa rồi.”

Người như Tiểu Cố mà đưa ra quyết định này là đang muốn đoạn tuyệt hết mọi thứ: Bố mẹ cô ấy ở Hà Nam, con ở Bắc Kinh. Không một ai hiểu cho cô ấy cả, ngoại trừ Mâu Văn. Mâu Văn khịt mũi bảo: “Chị cứ dũng cảm đi đi Tiểu Cố, đến Đại học Michigan nhìn ngắm xem sao.”

Trong lòng cô vô cùng cảm thán, cũng uống một chút rượu.

Đến khi cô về đến nhà, nhìn thấy ngôi nhà trống huếch trống hoác, sực nhớ ra “anh Tạ” của cô đã biến mất suốt cả một ngày trời rồi. Cô vội vàng gọi điện thoại cho Tạ Sùng, đến cuộc thứ ba mới có người nghe.

Người nghe điện thoại là một người đàn ông giọng điệu lạnh lùng nghiêm nghị, đối phương nói: “Tạ Sùng say rượu rồi, cô là ai?”

“Tôi là Mâu Văn.” Mâu Văn nói: “Anh ấy còn có thể về nhà được không?”

Tạ Sùng đột nhiên giật lấy điện thoại ở đầu dây bên kia, giọng khản đặc còn mơ hồ: “Không về, anh không về nhà.”

“Đúng, cậu ấy không về cái ngôi nhà rách nát kia đâu!” Tiền Tụng ở một bên hét lớn.

Mâu Văn chẳng biết anh xảy ra chuyện gì, cúp điện thoại xong liền gửi cho Tạ Sùng một dòng tin nhắn: “Chồng, về nhà.”

Tạ Sùng nhìn thấy mấy chữ này, trong một khoảnh khắc cứ như thể tỉnh cả rượu vậy, đứng bật dậy bước thẳng ra ngoài, đúng như kế hoạch tự bản thân anh định ra sẵn: Một giây cũng chẳng thèm trì hoãn, nhấc mông đứng dậy là đi ngay.

Người khác hỏi anh đi đâu thế?

“Về nhà.”

“Cậu ấy là cái đồ dễ dỗ dành như thế đấy.” Tiền Tụng chỉ tay vào bóng lưng Tạ Sùng, nói với Loan Niệm, người mà anh ta vừa mới vì uống rượu tận hứng nên đã có thiện cảm hơn: “Trong lòng cậu ấy hiểu rõ mồn một là vợ cậu ấy không hề yêu cậu ấy, vậy mà cậu ấy vẫn cứ dễ dỗ dành đến thế.”

“Yêu hay không yêu cậu biết rõ thế sao?” Loan Niệm bảo: “Cậu chui vào gầm giường sống cùng họ hay gì?”

Lúc Tạ Sùng bước chân vào cửa nhà, anh nhìn thấy trên bàn đang bày một bát mì nước, còn có cả một đĩa trái cây đã gọt sẵn.

Mâu Văn ra cửa đón anh, đến cả giày anh cũng chưa thay, đứng ngay trước cửa ôm chầm lấy cô vào lòng.

Anh cứ như đang làm nũng, lại giống như đang thở dài: “Vợ, vợ ơi.”

“Vợ, trẻ con đáng yêu biết bao.”

“Đáng yêu biết bao.”

Mâu Văn vừa dỗ dành anh vừa dắt anh về phía ghế sofa: “Đáng yêu, đáng yêu.”

Đặt anh nằm ra ghế sofa, cô chạy bước nhỏ đi vắt chiếc khăn ướt để lau mặt cho anh. Anh cụp mắt cứ như là đang ngủ say vậy, hàng lông mi dài che khuất đôi mắt. Mâu Văn khẽ khàng lau mặt cho anh, không nhịn nổi liền ghé sát hôn lên môi anh.

Vào khoảnh khắc cô tiến lại gần, anh đột ngột mở mắt ra, trầm lặng nhìn cô chăm chú.

Anh cứ thế nhìn cô, đã lâu lắm rồi anh không nhìn cô như thế này. Ánh mắt anh sâu thẳm đến thế, tựa như một lưỡi dao sắc bén, muốn rạch toạc lớp da cô ra để nhìn xem trái tim của cô.


Tác giả có lời muốn nói: Mình xin cập nhật một chút về lịch ra chương mới trong tháng sáu này nhé: Vì tháng này mình có một số công việc khác cần tập trung xử lý nên “Sắc Đêm Thiên Đường” sẽ tạm nghỉ nhiều nhất là 6 ngày. Lịch nghỉ cụ thể và chính xác nhất mình sẽ thông báo qua đơn xin nghỉ sau nha.