Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc
Chương 46: Quyển 4: Xa dần - Chương 46: Vụn vặt: Mùa hạ và oi bức
Mùa hè năm 2014 vô cùng oi bức.
Điều hòa trong studio của Mâu Văn bị hỏng, chiếc quạt điện cứ chạy vù vù thổi gió. Kỹ sư Lưu cùng thợ sơn ngồi đối diện cô, vừa lau mồ hôi vừa ra sức quạt.
Kỹ sư Lưu nói: “Tên đó như bị điên ấy, cứ khăng khăng bảo là thợ quét sai màu sơn. Ngặt nỗi sơn là do chính tay anh ta mua, trước khi khui thùng chúng ta đã quay video làm bằng chứng đàng hoàng rồi, thế mà anh ta vẫn một mực bảo màu sắc không đúng, bảo chúng ta tráo đổi sơn. Chúng ta tráo thứ đó để làm gì cơ chứ?”
Từ sau khi tự mở studio Mâu Văn thường hay đem công việc thầu phụ lại cho kỹ sư Lưu. Cô ra tay hào phóng, thanh toán tiền nong rất dứt khoát nên kỹ sư Lưu rất sẵn lòng nhận việc của cô. Những người thợ anh ấy sắp xếp cho cô đều là những người đáng tin cậy nhất.
Khách hàng này là do Mâu Văn “nhặt” được trong nhóm chat của các chủ hộ. Vị khách này sau khi vào nhóm chủ hộ liền bảo mình mới mua nhà, hỏi mọi người xem dùng dịch vụ của công ty thiết kế nào.
Công ty của Mâu Văn mở được gần một năm, đã thiết kế sửa sang cho các nhà hàng xóm được ngót nghét mười căn hộ rồi, lúc này có người liền lên tiếng: Kỹ sư Mâu ở cửa hàng mặt phố của khu dân cư, trước đây từng làm việc ở công ty lớn đấy. Dịch vụ tốt cực kỳ.
Mâu Văn ngay lập tức nhảy vào bảo để tôi kết bạn với anh, có dùng dịch vụ của tôi hay không không quan trọng đâu ạ, đều là hàng xóm cả, sau này cùng giúp đỡ nhau nhé.
Cô có một chút danh tiếng ở trong khu dân cư.
Thỉnh thoảng đi dạo bộ trong khu, người khác trông thấy cô liền hỏi: “Kỹ sư Mâu lại mở công trình mới rồi à?”
Mọi người đều biết chồng của cô chính là anh Tạ bảnh bao lịch lãm kia, studio của cô thì đặt ngay tại cửa hàng mặt phố của khu dân cư, là một studio thiết kế sửa nhà rất đáng tin cậy.
Chỉ là chồng cô không thường xuyên xuất hiện, nghe bảo một năm có đến nửa năm là ở nước ngoài. Thỉnh thoảng hiếm hoi lắm mới xuất hiện một lần, hai người lại vai kề vai chạy bộ.
“Chuyện này để em đi xử lý cho.” Mâu Văn nói với kỹ sư Lưu: “Kỹ sư Lưu, hôm nay các anh cứ nghỉ ngơi đi ạ. Thời tiết nóng quá, đừng để bị say nắng.”
“Không được, anh không đi đâu. Anh nhất định phải cùng em qua xem xem anh ta định nói cái vẹo gì.” Kỹ sư Lưu nói: “Không phải em lại định tự bỏ tiền túi ra mua sơn mới cho anh ta đấy chứ?”
“Em không làm thế đâu.” Mâu Văn bảo: “Sao em lại có thể tự mua sơn mới cho anh ta được chứ!”
“Ban đầu anh ta bảo đường ống sưởi sàn bị làm sai, sau đó lại bảo mặt sàn phòng vệ sinh có độ nghiêng không đúng, tiếp đó lại bảo vật liệu chống thấm có vấn đề, bây giờ thì lại bảo sai màu sơn… Kết cục lần nào cũng không phải lỗi của chúng ta. Anh ta thấy em dễ bắt nạt đấy!” Kỹ sư Lưu càng nói càng thấy bực, tuy kiểu khách nào anh ấy cũng từng gặp rồi, nhưng cái kiểu chỉ biết kiếm chuyện bới lông tìm vết thế này thì thực sự hiếm thấy.
“Tự em đi là được rồi.” Mâu Văn nói: “Kỹ sư Lưu mau về nhà đi ạ.” Cô đứng dậy đẩy kỹ sư Lưu ra ngoài: “Mau về, mau về đi, hôm nay nóng quá, em cũng phải về nhà làm việc đây. Không thể nán lại đây nổi nữa rồi. Thợ sửa điều hòa phải đến chập tối mới tới cơ!”
Tiễn kỹ sư Lưu ra đến cửa, cô liền nhìn thấy Tiểu Cố đang che ô đi về.
Tiểu Cố vừa chạy qua trung tâm vật liệu xây dựng một chuyến để xem tủ, quay về nói vài câu với Mâu Văn rồi cũng chuẩn bị về nhà luôn. Cửa hàng Taobao của cô ấy ngày hôm nay phải lên kệ hai mươi cuốn sách tranh mới, cô ấy vẫn chưa làm xong trang chi tiết sản phẩm.
Cô và Tiểu Cố làm việc với nhau vô cùng ăn ý, Tiểu Cố thiết thực nghiêm túc, Mâu Văn hào phóng lạc quan. Công việc của họ ngày một phát triển.
Cả hai đều cần rất nhiều khoảng thời gian tự chủ riêng, thế nên studio không giống với công ty cho lắm, có việc thì hùng hục gồng mình mà làm, không có việc thì tự đi làm việc của riêng mình. Cửa hàng của Tiểu Cố dần dần cũng có được chút tiếng tăm, bây giờ mỗi tháng đại khái có thể bán được hơn một nghìn cuốn sách. Cô ấy đang rục rịch chuẩn bị mở thêm tài khoản trên nhiều nền tảng mạng xã hội khác nữa, nghiêm túc làm một blogger giới thiệu sách đọc cho thiếu nhi.
Hai người từ trước đến nay chưa từng vì chuyện gì mà phải đỏ mặt cãi vã với nhau, họ đều cảm thấy có thể cùng nhau làm việc là điều không dễ dàng gì nên vô cùng trân trọng đối phương.
Mâu Văn xem qua mấy bức ảnh chụp tủ, chọn ra vài bộ, rồi bảo Tiểu Cố mau chóng về đi, cô cũng phải đóng cửa về nhà đây, không về nhanh là cả người sắp tan ra mất.
Bước chân vào cửa nhà cô liền gọi điện thoại cho khách hàng để nói về chuyện sơn, cô bảo tôi cam đoan sơn này không có vấn đề gì, buổi tối chúng ta qua hiện trường xem một chút, có vấn đề gì cứ tính hết lên đầu tôi. Khách hàng bảo thế thì được, nể mặt là hàng xóm nên tôi mới không làm ầm lên đấy nhé.
Mâu Văn ở đầu dây bên này không nhịn nổi mà trợn mắt khinh bỉ một cái.
Bản thân cô cũng là từ sau khi tự mở studio mới biết được rằng không phải tất cả những người giàu có đều hào phóng. Không hào phóng cũng chẳng sao, nhưng không hào phóng lại hùng hồn cố tình bới lông tìm vết kiếm chuyện, rồi lại đem mọi hành vi kiếm chuyện đó gán cho cái danh phận “có tiền” để hợp lý hóa, đây chính là điều khiến Mâu Văn đau đầu và khinh miệt nhất.
Cúp điện thoại cô chuẩn bị đi tắm rửa để ngủ trưa một giấc.
Cô nóng quá rồi. Cảm thấy cơ thể từ trong ra ngoài đều đang nóng hừng hực, tắm rửa xong xuôi uống một cốc nước đá lớn rồi kéo rèm cửa lại đi ngủ.
Mơ mơ màng màng trở mình, nhận ra bên cạnh có người, cô lẩm bẩm một câu: “Anh về rồi.” Rồi chui tọt vào lòng Tạ Sùng.
Tạ Sùng bôn ba dặm đường mệt mỏi cũng rất vất vả, anh ôm lấy Mâu Văn ngủ một giấc vô cùng say sưa. Đến khi Mâu Văn mở mắt ra, giấc ngủ này vậy mà đã đến chập tối mất rồi. Cô mở mắt ra để thích nghi với bóng tối mờ mờ trong phòng, chạm vào người bên cạnh, cứ như thể vừa trải qua một giấc mộng mùa hạ dài dằng dặc vậy.
Tạ Sùng thực sự đã quay về rồi.
Mâu Văn cảm thấy chuyến công tác này của Tạ Sùng lâu thật là lâu. Trong khoảng thời gian đó cô từng một lần bị viêm dạ dày cấp tính, một lần bị viêm bao gân, nhưng đều không nói cho anh biết. Anh ở nước ngoài, núi cao đường xa, cô có nói thì anh cũng chỉ thêm sốt ruột. Đợi đến lúc anh về thì bệnh tình của cô sớm đã khỏi hẳn rồi. Hoàn toàn chẳng cần phải giày vò như vậy.
Huống chi từ trước đến nay cô luôn tự lập, chẳng có chuyện gì có thể làm khó được cô cả, chút bệnh tật cỏn con hoàn toàn chẳng đáng để nhắc tới. Nhưng cũng có những khi thấy khó chịu. Truyền dịch ở bệnh viện xong xuôi thì đã là đêm sâu, Tiểu Cố tiễn cô về đến tận cửa nhà, cô đẩy cửa bước vào nhìn thấy trong nhà tối om như hũ nút, cứ như thể con quỷ đang há cái miệng máu khổng lồ với cô vậy.
May mà cũng chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy thôi, đợi đến khi cô bật đèn lên, mọi thứ đồ đạc trong phòng đều như đang vẫy tay chào cô, cô liền thấy khá lên ngay.
Bây giờ Tạ Sùng đã về rồi, Mâu Văn cảm giác cõi lòng mình lại được yên ổn trở lại.
Trước khi về anh có hỏi cô xem có muốn đến Sùng Tả, nơi cô đón sinh nhật năm kia không, Mâu Văn thích nơi đó lắm, từ sau khi về lúc nào cũng muốn quay lại, nhưng công việc của hai người đều không cho phép, không phải anh bận thì là cô bận, có thể gom góp ra được bảy ngày nghỉ để ngồi yên tĩnh ở đó vậy mà lại biến thành một chuyện vô cùng xa xỉ mất rồi.
Mâu Văn bảo: “Để xem thời gian thế nào đã, bây giờ em có rất nhiều, rất nhiều công việc phải làm đây.”
Mấy ngày nay chắc Tạ Sùng mệt lắm, anh ngủ rất say. Mâu Văn nằm bò trên giường ngắm nhìn gương mặt lúc ngủ của anh, bờ môi anh mím chặt, trông rõ khó tính.
Tạ Sùng chậm rãi mở mắt nhìn Mâu Văn.
Cả hai đều không nói lời nào.
Ánh sáng dịu dàng của buổi chập tối xuyên qua kẽ hở của tấm rèm cửa rọi vào trong, trong phòng chỉ có tiếng điều hòa đang vận hành, cùng hơi thở nhàn nhạt của hai người họ.
Mỗi lần anh về nhà đều sẽ nghiêm túc ngắm nhìn Mâu Văn một lát giống như lúc này. Anh thực sự quá chán ghét việc đi công tác rồi, đi công tác khiến ngôi nhà của anh trở nên vô cùng xa xôi. Lần này anh hỏi Trần Khoan Niên xem liệu có cân nhắc đến việc định cư ở Bắc Kinh không, nếu có cân nhắc thì chẳng thà quản lý luôn cả công ty của anh đi.
“Thế còn cậu?” Trần Khoan Niên hỏi.
“Tôi không muốn làm việc, tôi chỉ muốn nằm ườn ra gác chân đếm tiền thôi.” Tạ Sùng bảo: “Hoặc là tôi nghỉ ngơi tầm ba năm năm nữa rồi mới làm việc tiếp. Dù sao tôi cũng có tiền.”
Trần Khoan Niên trợn mắt khinh bỉ một cái, tên Tạ Sùng này lúc thì có dũng khí gồng mình muốn lật đổ cả thế giới, lúc thì lại như con gà rũ cánh rũ đầu, trạng thái của anh đều phụ thuộc vào việc anh có nhớ vợ anh hay không.
Mâu Văn nhích người lên phía trước, hôn vào cằm anh một cái.
Anh cũng hôn vào cằm cô một cái.
Hai năm qua bên nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều, mỗi một lần gặp mặt đều phải hôn nhau không ngừng thế này mới được.
“Anh ở nhà đợi em được không? Em phải qua văn phòng trông coi người ta sửa điều hòa một lát rồi mới qua nhà khách hàng, anh ta cứ khăng khăng bảo kỹ sư Lưu quét sai màu sơn.” Đầu ngón tay Mâu Văn lướt qua lướt lại trên sống mũi Tạ Sùng: “Anh đợi em nhé.”
“Không được.” Tạ Sùng bật người một cái ngồi dậy, bắt đầu thay quần áo.
“Anh đi đâu?”
“Qua văn phòng với em.” Tạ Sùng nói: “Anh phải xem cái điều hòa đểu kia bị làm sao? Sao cứ suốt ngày hỏng thế?”
“Ôi chao, bình thường thôi. Nó già rồi mà.” Mâu Văn nói: “Với lại cũng đâu phải suốt ngày hỏng đâu.”
“Hai lần rồi đấy.”
Mâu Văn không khuyên nổi Tạ Sùng, đành phải dắt anh qua văn phòng. Chập tối oi bức, ve sầu trong khu dân cư kêu như muốn liều mạng, đám trẻ vừa mới được thả từ trong nhà ra, đang vui tươi chạy nhảy leo trèo dưới bóng râm của hàng cây.
Dạo gần đây Tạ Sùng thích trẻ con.
Lúc đi công tác ở nước ngoài, có một đứa nhóc là con của khách hàng với mái tóc xoăn màu vàng và đôi mắt màu xanh, hàng lông mi dài gần bằng lông chân của bố nó luôn rồi. Xin hãy tha thứ cho sự so sánh ác độc này của chú, Tạ Sùng thầm nói lời xin lỗi với đứa trẻ trong lòng. Anh không nhịn được khẽ chạm nhẹ vào má nó một cái, xúc cảm nơi đầu ngón tay khiến trái tim anh như muốn tan chảy ra vậy.
Anh kể với Mâu Văn chuyện này trong điện thoại, Mâu Văn cười he he, cũng không hề đưa ra suy nghĩ gì cả. Cô không quan tâm đến trẻ con mấy, hai đứa trẻ duy nhất cô từng tiếp xúc chính là con của Tiểu Cố và Sở Lăng. Tiểu Cố thỉnh thoảng sẽ đón con đến studio, Mâu Văn sẽ mua thật nhiều, thật nhiều đồ ăn ngon cho bạn nhỏ.
Trên máy bay có một bạn nhỏ ngồi ở vị trí cách một lối đi với Tạ Sùng, tuy rằng mũi tẹt mắt hí nhưng mặc một chiếc áo sơ mi, đeo một chiếc nơ nhỏ, trông như một quý ông nhỏ vậy, dáng vẻ đó trông cũng khá đáng yêu. Còn chảy cả nước dãi ra, vậy mà đã biết bắt chuyện làm quen với Tạ Sùng, hỏi anh về đến Bắc Kinh rồi thì sống ở đâu.
Bên cạnh là dì bảo mẫu của cậu bé, nhỏ giọng dùng tiếng Anh dặn dò cậu bé: “Đừng làm phiền người khác.”
Bạn nhỏ vội vàng nói lời xin lỗi với anh: “Xin lỗi ạ.”
Tạ Sùng bảo: “Không sao.” Tiếp đó anh liền trò chuyện với đứa trẻ một lát.
Anh nhận thấy đầu của trẻ con vừa buồn cười lại vừa đáng yêu, trông cứ kỳ quái sao ấy, anh có chút muốn bóc tách ra xem xem cấu tạo bên trong của nó là hình thù thế nào, liệu có phải không giống với người trưởng thành hay không?
Lúc này chân của đứa nhỏ dưới bóng râm hàng cây đã cách mặt đất mười centimet rồi, cứ ngỡ mình có thể trèo lên tận ngọn cây cơ, kết cục chân trượt một cái, ngã phịch mông xuống đất, oà một tiếng khóc nấc lên. Tạ Sùng ở một bên cười ha hả, bảo: “Ngốc xít.”
Cười xong lại thấy mình thật không lịch sự, liền rảo bước nhanh hơn một chút, giục giã Mâu Văn: “Đi mau, đi mau nào, nóng quá.”
“Anh trêu bạn nhỏ xong sợ bị ăn đòn đúng không?” Mâu Văn hỏi anh.
“Ai dám đánh anh chứ?” Tạ Sùng nói.
Đến studio, thợ vẫn chưa tới, họ mở toang mọi cửa sổ cửa chính ra để thông gió. Tạ Sùng bê một chiếc ghế ngồi ngay trước cửa, trên tay cầm một chiếc kem que, gác chéo chân nhàn nhã ăn.
Máy in của Mâu Văn bắt đầu vận hành, từng tờ từng tờ in ra các bản vẽ thiết kế. Thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Sùng một cái, cảm thấy anh trông chẳng khác nào thần giữ cửa vậy, chắn hết cửa ra vào của cô không một kẽ hở.
“Mâu Văn, em có thích trẻ con không?” Tạ Sùng bỗng nhiên hỏi như vậy, chiếc kem que của anh vẫn còn thừa lại một đoạn, tất cả đều bị anh nhét vào trong miệng ngậm lấy.
“Thích chứ. Nhận ở đâu?” Mâu Văn đùa nói. Đây chính là thói quen giao tiếp gần đây của cô và Sở Lăng, gặp phải thứ gì hay là đều chia sẻ cho nhau, chia sẻ xong xuôi là sẽ hỏi cái này có thể nhận miễn phí ở đâu.
“Tự sinh một đứa thì sao?” Tạ Sùng nói xong liền xoay người ngắm nhìn Mâu Văn, ánh mắt mang tính dò xét cứ như muốn nhìn sâu vào tận trong linh hồn cô vậy.
Ngón tay đang di chuột của Mâu Văn khựng lại một thoáng, hỏi: “Gì cơ?”
“Anh bảo là…”
Thợ sửa điều hòa bước vào, hỏi: “Ở đây cần sửa điều hòa phải không?”
Mâu Văn thở phào nhẹ nhõm một cái, đứng dậy trao đổi với thợ. Tạ Sùng vẫn cứ luôn nhìn cô chăm chú, anh ý thức được Mâu Văn dường như chẳng có chút hứng thú nào đối với việc sinh con cả, mà anh thì lại không biết nguyên nhân là gì.
Cái anh nghĩ chính là: Con của hai người họ chắc chắn, chắc chắn phải vô cùng xinh đẹp, vô cùng đáng yêu, họ lại còn có rất nhiều tiền nữa, có lý do gì để không sinh chứ?
Thợ sửa điều hòa bảo cái điều hòa này sửa xong phải tốn một nghìn tệ, Mâu Văn vừa nghe là biết ngay người ta đang hét giá trên trời, bảo: “Rẻ chút được không?”
Thợ bảo: “Các cô đâu có thiếu chút tiền này. Tôi sửa giúp cô tốt hơn bất cứ thứ gì.”
Mâu Văn còn định mặc cả, Tạ Sùng ở một bên liền lên tiếng: “Không sửa nữa, cảm ơn anh.” Rồi thực sự đứng dậy tiễn khách, đuổi khéo người thợ đi thẳng.
Mâu Văn hỏi Tạ Sùng định làm gì thế, điều hòa không sửa thì ngày mai cô và Tiểu Cố làm sao mà làm việc được, hơn nữa ngày mai còn phải phỏng vấn một trợ lý nữa. Trợ lý đó đến nơi mà nhìn thấy studio đến cả điều hòa cũng chẳng có, chắc chắn là sẽ khó mà phỏng vấn thành công.
Tạ Sùng hỏi: “Anh còn nhìn ra được anh ta đang lừa em đấy.”
“Thì em đang chuẩn bị mặc cả mà.” Mâu Văn nói: “Trả giá xuống là được thôi.”
“Em có mặc cả xuống được thì anh ta cũng sẽ không thèm sửa tử tế cho em, em có tin không?” Tạ Sùng nói: “Anh ta muốn kiếm một nghìn tệ từ em, lần này không kiếm được, anh ta sẽ để lại một lỗi hỏng, lần sau kiểu gì cũng phải kiếm cho bằng được mới thôi.”
Tạ Sùng nói: “Anh mua cho em cái mới. Lắp điều hòa mới tinh.”
Chuyện này Mâu Văn nói lý không lại Tạ Sùng, thế nên cũng không thèm nói gì nữa. Cô bảo Tạ Sùng về nhà trước đi, cô phải qua nhà khách hàng một chuyến nữa. Từ ngày tự mở studio đều là những ngày tháng vụn vặt như thế này. Thỉnh thoảng nhu cầu của năm sáu khách hàng lớn nhỏ cùng đến, cô cứ như con quay vậy, không ngừng quay tít mù suốt. Bên này vừa nhận điện thoại của khách hàng này, bên kia đã phải trả lời tin nhắn của khách hàng nọ.
May mà có Tiểu Cố có thể giúp cô ứng phó với công việc, nếu không cô sắp sửa bận đến phát điên lên rồi.
Đến nhà khách hàng để trao đổi. Mâu Văn nói năng có lý có chứng, đem đủ những thứ kỹ sư Lưu gửi qua cho khách hàng xem.
Khách hàng vẫn khăng khăng quét sai màu sơn, Mâu Văn bảo: “Anh đừng vội, hôm nay tôi nhất định sẽ giúp anh làm cho rõ ràng mọi chuyện.” Cô cầm tờ đơn đặt hàng của khách hàng gọi điện thoại cho nhà máy để đối chiếu mã hàng hóa, không có vấn đề gì. Lại đem cái thùng sơn đã khui nắp ra đối chiếu với đơn đặt hàng, cũng chẳng có vấn đề gì cả.
Khách hàng bảo: “Thế thì lạ thật đấy, sao lại không giống với màu tôi mong muốn?”
Mâu Văn giải thích cho anh ta hiểu bảng màu sơn hiển thị màu sắc không giống nhau dưới các nguồn ánh sáng khác nhau.
“Không phải là thợ của các cô tráo đổi sơn đấy chứ?” Khách hàng nói.
“Vậy nếu anh đã nói thế thì tôi có thể báo cảnh sát, chúng ta qua bên ban quản lý tòa nhà xem camera giám sát xem sao. Xem xem thợ của tôi rốt cuộc có từng xách thùng sơn bước ra khỏi tòa nhà và khu dân cư hay không.” Thái độ Mâu Văn rất tốt, không vội không nóng, dẫu sao trọng tâm cũng là nằm ở chỗ giải quyết vấn đề. Cô làm nghề này thì phải đối mặt với những vấn đề như thế này.
Khách hàng cứ ngỡ Mâu Văn không dám, bảo: “Thế thì chỉ còn cách báo cảnh sát thôi.”
“Được ạ.” Mâu Văn tươi cười nói, rút điện thoại ra định báo cảnh sát, đúng lúc này khách hàng lại bảo: “Thôi bỏ đi, vì chút chuyện này thì không đáng. Công việc của các cô chắc chắn là có sơ suất, cái ngành này của các cô chiêu trò khuất tất nhiều lắm, tôi nói lý không lại cô. Lát nữa tiền chi phí của thợ sơn cô phải trừ bớt đi cho tôi đấy.”
Mâu Văn biết ngay anh ta sẽ nói câu này mà, lúc này liền bảo: “Chúng ta bắt buộc phải báo cảnh sát để xem camera giám sát thôi, cứ không rõ ràng thế này là một sự tổn thất đối với danh dự của thợ bên tôi.”
Khách hàng cuối cùng đành phải bảo thôi bỏ đi, thôi bỏ đi.
Mâu Văn về nhà, Tạ Sùng đề nghị ra ngoài ăn. Mâu Văn bảo: “Em nấu mì trộn nước lèo cho anh ăn, chúng ta ăn ở nhà thôi, không ra ngoài ăn nữa.”
“Em mệt quá rồi.” Tạ Sùng bảo: “Ra ngoài ăn đi, em có thể nghỉ ngơi.”
“Nấu cơm là nghỉ ngơi đấy.” Mâu Văn ấn Tạ Sùng ngồi xuống ghế sofa: “Anh cứ ngồi im đấy cho em, em đi nấu cơm đây. Em thích nấu cơm, cứ nấu cơm là em lại thấy vui vẻ.”
Cô nói xong liền đi thẳng vào bếp.
Tạ Sùng ngồi một lát thực sự thấy chán, muốn vào bếp phụ giúp Mâu Văn làm việc. Bước đến cửa bếp, anh nhìn thấy Mâu Văn đang nhét tai nghe ra sức nhào bột. Chẳng biết vì sao, Tạ Sùng bỗng nhiên nảy ra ảo tưởng nếu như có một đứa trẻ đang mặc tã giấy bấu chặt bên cạnh cạnh bếp ngắm nhìn họ, vậy cảm giác đó chắc chắn cũng vô cùng tốt đẹp.
Anh bước tới, đi đến bên cạnh Mâu Văn, tháo chiếc tai nghe của cô xuống, một lần nữa nghiêm túc hỏi: “Mâu Văn, em thấy chúng ta sinh một đứa con thì thế nào?”