Đêm Bắc Kinh vào tháng Tám, ve sầu kêu râm ran như điên như dại, chẳng chịu ngơi nghỉ lấy một giây. Cánh cửa sổ mở toang đón một luồng gió lùa qua phòng, không gian trong phòng liền trở nên dễ chịu hẳn lên.
“Tối ngày kia anh mới bay, tại sao tối hôm nay đã thu dọn hành lý rồi?” Mâu Văn áp chai nước khoáng lạnh lên mặt. Cô vừa mới ra ngoài chạy bộ về, lúc này cả cơ thể như muốn bốc hỏa đến nơi, gương mặt đỏ bừng bừng, nhìn hai chiếc vali đang mở đặt trên sàn của Tạ Sùng lại càng thấy lòng dạ rối bời.
“Bởi vì ngày mai anh phải tham gia một hoạt động, ngày kia phải đến công ty họp với nhân viên, không có thời gian.” Tạ Sùng nói: “Hôm nay thu dọn xong xuôi, lúc đi sẽ không vội.”
“Ồ.” Mâu Văn có chút hụt hẫng, cô xoay người hướng mặt vào ghế sofa, không nhìn Tạ Sùng nữa.
Tạ Sùng vừa xếp quần áo vào vali vừa nhìn Mâu Văn, thấy cả người cô xẹp xuống như một quả bóng xì hơi liền bước tới ngồi xuống bên cạnh cô, dùng một ngón tay chọc chọc vào lưng cô, một cái, hai cái, ba cái…
Mâu Văn cuối cùng cũng chịu xoay người lại, gối đầu lên đùi anh, hai tay vòng qua ôm lấy eo anh, tủi thân nói: “Anh đừng đi công tác được không, em sẽ nhớ anh. Bây giờ em đã bắt đầu thấy nhớ anh rồi.”
Lần đầu tiên Mâu Văn biết yêu một người, cô không ngờ yêu một người sẽ khiến bản thân trở nên yếu đuối như thế, sẽ vì ly biệt mà nếm trải cảm giác khổ sở trước từ sớm. Cô không cách nào giải tỏa tốt thứ cảm xúc này, dẫu cho lúc nãy vừa mới chạy bộ, vì lo lắng Tạ Sùng sẽ rời đi sớm nên cô đã lập tức chạy về ngay.
“Thêm vài năm nữa đi.” Tạ Sùng nói: “Trước mắt phải lo liệu cho công việc đâu vào đấy đã, vài năm nữa mọi thứ đi vào quỹ đạo rồi, anh sẽ thuê một giám đốc điều hành chuyên nghiệp, rồi anh sẽ tìm việc gì đó không phải đi công tác dài ngày để làm.”
“Vài năm nữa là bao lâu cơ? Ba năm hay năm năm?” Mâu Văn vùi đầu sâu hơn nữa: “Vậy được, hiện tại chỉ có thể như vậy thôi.”
Tạ Sùng bị cô chọc cười, anh vỗ vỗ đầu cô, tiếp đó đứng dậy tiếp tục thu dọn hành lý. Mâu Văn nằm đó nhìn anh chăm chú. Cuối cùng cô cũng nhận ra sự nhiệt huyết của Tạ Sùng dành cho công việc, thậm chí cô còn cảm thấy Tạ Sùng đang mong đợi chuyến công tác dài ngày này. Cứ như thể có những người sinh ra đã là như vậy rồi, không thể ở lỳ một nơi quá lâu, ở lâu là sẽ thấy bứt rứt khó chịu.
“Có phải anh rất thích đi công tác không?” Mâu Văn hỏi.
“Đi công tác khá thú vị.” Tạ Sùng đáp: “Đến những nơi khác đi dạo đây đó ngắm nhìn mọi thứ, dù sao cũng tốt hơn là cứ ở lỳ tại Bắc Kinh mãi.”
“Thế ư?”
“Đúng vậy. Thực ra công việc của em sau này cũng sẽ có rất nhiều cơ hội đi công tác, trước đây anh nghe nói công ty cũ của em có tổ chức ra nước ngoài học tập, năm ngoái là đi Ý.” Tạ Sùng nói: “Sau này em cũng đi đi.”
Mâu Văn không tiếp lời anh.
Tiểu Cố bảo năm nay họ đi Pháp, đương nhiên là không đưa Tiểu Cố đi cùng rồi. Mấy ngày nay các sếp đều ra nước ngoài cả, Tiểu Cố cũng hiếm khi được thảnh thơi, liền hẹn Mâu Văn đi ăn một bữa cơm. Dạo này Tiểu Cố sống khá tốt, cô ấy đang thử mở một cửa hàng trên mạng để bán sách đọc cho trẻ em.
Tiểu Cố bảo thời gian qua cô ấy cứ mải miết tấn công môn tiếng Anh, là vì cô ấy cảm thấy có một số sách đọc nguyên bản tiếng Anh, cô ấy phải tự mình đọc thì mới yên tâm bán cho bọn trẻ được. Cửa hàng trên mạng của cô ấy bước đầu khởi sắc khá thuận lợi, nhờ vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ, tháng Bảy vừa rồi đã kiếm được bốn trăm tệ.
Tiểu Cố vui lắm, bỏ ra hai trăm tệ mời Mâu Văn đi ăn món Hồ Nam. Buổi tối Mâu Văn liền vào cửa hàng của Tiểu Cố đặt mua một số cuốn sách.
“Em đâu có muốn đi công tác, em nhớ anh cơ mà!” Mâu Văn sốt ruột ngồi bật dậy: “Em nói với anh nửa ngày trời, anh lại tưởng em đang ngưỡng mộ người khác được đi công tác đấy à?”
Tạ Sùng bị cô hỏi đến mức nghệt mặt ra một thoáng, tiếp đó bảo: “Anh biết em nhớ anh mà.”
“Thế sao anh lại còn nói chuyện khác làm gì?”
Mâu Văn bỗng nhiên hờn dỗi vô cớ, cô bước về phía phòng ngủ, lúc đi ngang qua chiếc vali của Tạ Sùng liền chỉ tay vào nó bảo: “Mày nhất định phải chăm sóc tốt cho anh ấy đấy nhé, anh ấy cứ như bị tồ ấy.”
Nói xong liền đi thẳng vào phòng nằm.
Cô chưa từng giận kiểu hậm hực thế này bao giờ.
Cơn giận của cô vốn dĩ rất dễ tiêu tan, chỉ cần đọc sách một lát hoặc nghe nhạc một hồi là được, thế nhưng ngày hôm nay bất kể thế nào cô cũng không cách nào xua tan được cái cảm giác nghẹn ứ ở trong lòng.
Buổi tối cô cũng chẳng thèm hoài hoài đến Tạ Sùng, tắt đèn rồi cứ mở trừng mắt nằm trên giường, lúc đang mơ màng sắp sửa ngủ thiếp đi thì nhận ra Tạ Sùng mở cửa phòng cô bước vào.
Anh mò mẫm đi đến bên giường, vén chăn lên giường rồi vươn tay ôm lấy cô.
Cơn giận của Mâu Văn lập tức tan thành mây khói, cô xoay người chui vào lòng Tạ Sùng, ra sức dụi dụi trong đó.
Tạ Sùng siết chặt lấy cô, “thì thầm” với cô trong bóng tối: “Em thực sự không thích anh đi công tác sao?”
“Thực ra không phải em không thích.” Mâu Văn cũng nhỏ giọng nói với anh: “Chỉ là em không thích anh đi công tác lâu như vậy… Cứ nghĩ đến việc anh sắp sửa đi tận hai tháng là lòng em lại nghẹn lại. Trước đây em chưa từng như thế này đâu nhé, em không phải người hay bám người đâu…”
Tạ Sùng xoa xoa mái tóc cô bảo: “Có thể em sẽ không tin, nhưng đây cũng là lần đầu tiên anh thấy ghét việc đi công tác. Trước đây anh đi công tác đều rất vui, anh thấy đi công tác còn hay ho hơn ở Bắc Kinh nhiều. Nhưng mấy ngày nay anh cũng chẳng thấy vui vẻ gì, cứ nghĩ đến chuyện đi công tác là không được ăn cơm em nấu nữa, cũng không được gặp em nữa…”
“Tạ Sùng!” Mâu Văn đưa tay cấu anh một cái: “Anh coi em như đầu bếp của anh hả, cứ nghĩ đến em là nghĩ đến cơm em nấu trước chứ không thèm nghĩ đến con người em trước! Em đến phát điên vì anh mất thôi.”
Tạ Sùng kêu ôi chao ôi chao, vừa kêu vừa lật người đè lên Mâu Văn, nâng mặt cô lên hôn vào trán và chóp mũi cô: “Mai anh về sớm với em được không?”
“Được.” Mâu Văn ngửi thấy mùi nước cạo râu rất thơm trên má Tạ Sùng, không kìm được cũng hôn anh một cái.
Tạ Sùng bỗng nhiên nhảy xuống giường bế bổng Mâu Văn lên, Mâu Văn bật cười: “Ở đây không được sao?”
“Giường nhỏ quá.” Tạ Sùng bế Mâu Văn rảo bước về phía phòng ngủ chính: “Không đủ để lăn lộn.”
“Anh định lăn lộn thế nào?”
“Lăn lộn đến khi nở hoa.” Tạ Sùng hù dọa cô: “Xẻ em ra thành tám mảnh luôn.”
Anh vén chăn lên đặt mạnh Mâu Văn xuống rồi cúi người lao lên, cả hai cùng trùm kín dưới lớp chăn, không khí lập tức trở nên vô cùng ngột ngạt.
“Hôn anh đi.” Anh nói.
Đêm mỗi lúc một nồng, tiếng ve sầu bên ngoài càng kêu dữ dội hơn.
Dưới lầu có tiếng ai đó hét lớn: “Đêm rồi mèo nhà ai còn đ*ng d*c thế hả?”
Mâu Văn vùng vẫy chui ra khỏi chăn, đầu tóc rối bù như một búi rơm, vừa th* d*c vừa hỏi Tạ Sùng: “Anh không đóng cửa sổ à?”
“Đúng thế.”
“Anh vừa mở cửa sổ vừa bật điều hòa?” Mâu Văn nói.
“Đúng thế, không khí lưu thông mới tốt.”
“Anh đúng là hoang phí tiền của mà.” Mâu Văn xót tiền điện định xuống giường đi đóng cửa sổ, Tạ Sùng liền tóm chặt lấy mắt cá chân cô, lôi tuột cô vào trong chăn, lấy tay bịt chặt miệng cô lại bảo: “Suỵt, đừng kêu.”
Không kêu thì sẽ không nghe thấy tiếng mèo nữa.
Tạ Sùng quả thực cần một chiếc giường lớn, Mâu Văn cũng chẳng biết anh học được từ đâu nữa, cứ lật qua lật lại, từ đầu giường đến cuối giường, giày vò đến mức hai người lúc đi ngủ đều mệt lử như thể ngất đi vậy.
Sáng hôm sau mở mắt ra lại thấy ai nấy cũng tinh thần sảng khoái.
Lúc đánh răng, hai người đứng song song trước gương, động tác y hệt nhau, ngân nga, vô cùng đắc ý.
Tạ Sùng đi làm, còn Mâu Văn thì đi tham dự đám cưới của Sở Lăng.
Hôm nay Sở Lăng trông rất xinh đẹp.
Trông thấy Mâu Văn cô ấy vui lắm, kéo Mâu Văn vào phòng trang điểm cùng cô ấy. Mâu Văn hiếm khi tham dự đám cưới nên rất hiếu kỳ với chuyện này, cứ ngó chỗ này nhìn chỗ kia, thấy cái gì cũng đẹp mắt cả. Lúc cô đi dạo bên ngoài, tình cờ gặp bạn học và bạn bè của Sở Lăng, tuy rằng cô không quen biết ai cả nhưng vẫn cứ liên tục chìa tay ra chào hỏi người ta, trông y như một chú mèo chiêu tài vậy.
Có chàng trai tiến lên hỏi cô là bạn của ai, cô bảo là bạn bên nhà gái. Chàng trai liền nói tôi cũng là bạn của nhà gái này, tiếp đó lấy tay vẽ ra một khoảng không gian cho Mâu Văn xem: Chỗ này đều là bạn của nhà gái cả.
Mâu Văn nói lời cảm ơn với anh ấy.
Cô nhận thấy bạn bè, bạn học và đồng nghiệp của Sở Lăng trông ai nấy đều rất “nho nhã”, khiến Mâu Văn cứ ngỡ mình đang được tham gia vào “lớp tập huấn nhà văn”, đúng vậy, những “nhà văn” trong lòng cô đều có dáng vẻ giống như bạn bè của Sở Lăng.
Sở Lăng vừa đội khăn voan cô dâu vừa khen cô có mắt nhìn người tốt: “Văn Văn, cậu chắc chắn là người làm nên chuyện lớn đấy, cậu biết tại sao không? Mắt nhìn của cậu độc lắm. Những người này ấy mà, thực ra đều là những người làm công tác văn hóa cả. Có biên tập, có phóng viên, có nhà thơ, ồ đúng rồi, cũng có cả nhà văn mạng nữa.” Sở Lăng chỉ tay cho Mâu Văn xem: “Cậu thấy chưa? Vị kia chính là người đang viết truyện dài kỳ trên diễn đàn Thiên Nhai đấy, cô ấy sắp sửa xuất bản sách rồi.”
Mâu Văn thích đám cưới của Sở Lăng lắm.
Đám cưới của cô ấy không có những quy trình rườm rà phức tạp kia, chỉ đơn giản là một buổi tụ tập quy mô nhỏ của một nhóm bạn chơi cùng nhau. Một chiếc bàn dài, bày biện những bộ đồ ăn xinh xắn và rất nhiều, rất nhiều hoa tươi. Mọi người cùng ngồi vây quanh chiếc bàn dài.
Bạn bè của anh A đều là những kỳ tài bên khối tự nhiên, phần lớn đều xuất thân từ những trường học hàng đầu, trông ai nấy đều vô cùng thông thái. Lúc cùng ăn cơm họ trò chuyện một cách tùy ý, hễ nói đến thứ gì là họ lại tìm giấy bút, vừa nghiên cứu vừa vẽ.
Còn bạn bè của Sở Lăng thì đều là những “kẻ cuồng văn học”, ở phía đầu kia của chiếc bàn dài, họ đứng bật dậy ngâm thơ, lớn tiếng bàn luận về các tác phẩm văn học, lại còn vì chuyện “Albert Camus liệu có phải là một nhà văn vĩ đại hay không” mà tranh luận nảy lửa.
Còn Mâu Văn thì ngồi ngay chính giữa vị trí trung tâm, vừa có thể giao lưu với bên lý tính, lại vừa có thể va chạm với bên cảm tính.
Mâu Văn sẽ vì một đám cưới như thế này mà xúc động, đến cuối cùng, cô cảm động đến mức không gì có thể sánh bằng được. Bởi vì vào lúc cuối của đám cưới, cô dâu Sở Lăng được yêu cầu lên chia sẻ một chút cảm tưởng.
Sở Lăng sau khi đứng dậy liền cúi người chào thật sâu.
Lời cô ấy nói là: “Hai năm trước, tôi cùng bạn tốt của tôi là Mâu Văn sống trong căn phòng tập thể ở đường Tô Châu, trong khu nhà đó luôn có một tên b**n th** thích khoe cơ thể lượn lờ vào lúc rạng sáng, lúc nào chúng tôi cũng sống trong nỗi sợ hãi thấp thỏm.”
“Một năm trước, hai chúng tôi thuê chung một căn hộ một phòng ngủ, chúng tôi trồng hoa ngoài ban công. Mỗi một tuần, tôi đều sẽ mua hoa tươi về c*m v** bình, mỗi một dịp cuối tuần, cậu ấy đều sẽ nấu những món thật ngon cho tôi ăn.”
“Hai năm trước, tôi luôn phải làm ca đêm muộn. Việc duyệt bản thảo ca đêm muộn vô cùng khổ sở, bởi vì hễ cứ đến đêm sâu là một số thứ bẩn thỉu lại ngoi lên, các bản thảo cũng vô cùng bẩn thỉu. Bạo lực, khiêu dâm, lừa đảo, cờ bạc… thứ gì cũng có cả. Đó chính là một mặt khác của thế giới này, là một mặt khác mà tôi ghét cay ghét đắng.”
“Một năm trước, cuối cùng tôi cũng thành công lên làm tổ trưởng, không cần phải duyệt bản thảo lượt một nữa, bắt đầu duyệt bản thảo trang chủ, bắt đầu làm các chuyên đề. Cuộc đời của tôi hình như đã tốt lên một chút rồi, nhưng khi tôi quay đầu lại, phát hiện có bạn trẻ mới vào nghề đang phải duyệt bản thảo lượt một, tôi nói với cô bé ấy: Cố gắng thêm một năm nữa đi.”
“Ráng chịu đựng thêm một năm nữa thôi, mọi thứ đều sẽ tốt lên. Nhà cửa sẽ càng đổi càng lớn hơn, công việc sẽ ngày càng tốt hơn, cuộc sống sẽ ngày càng thuận theo lòng người hơn.”
“Cố chịu đựng thêm một chút nữa thôi.”
Chịu đựng một chút nữa.
Mọi người đều giơ ly lên hét lớn: “Khổ sở chịu đựng! Khổ sở chịu đựng cuộc sống này thôi!”
Nhà thơ bảo: “Ninh cho nhừ nồi canh.”
Khoảnh khắc Mâu Văn và Sở Lăng nhìn nhau, cô liền nhớ tới chiếc kẹp tóc hình bông hoa mà Sở Lăng từng tặng cho mình, nước mắt cứ thế lập tức tuôn rơi. Hai năm trước họ không thể ngờ được hai năm sau của ngày hôm nay, họ lại mỗi người tự chèo một mái chèo để đi về phía bờ bến cuộc sống của riêng mình. Thuở ấy họ cứ ngỡ họ sẽ phải ở chung trên một con thuyền trong rất nhiều năm.
Nhưng cuộc sống chính là như thế đấy, cứ đẩy con người ta đến những nơi khác nhau.
Mâu Văn rơi lệ vì hạnh phúc của Sở Lăng.
Cô vừa khóc, đôi mắt ấy lại càng giống như ngọn đèn được thắp sáng, vô cùng động lòng người.
Có người hỏi anh A: “Mâu Văn ngồi ở chính giữa có phải còn độc thân không? Cô ấy đáng yêu quá, tớ muốn theo đuổi cô ấy.”
Anh A tôn trọng Mâu Văn, bảo Sở Lăng đi hỏi ý kiến của Mâu Văn, Mâu Văn bảo: “Đương nhiên phải nói lời thật lòng với người ta rồi, tớ kết hôn rồi mà.”
Sở Lăng trêu cô: “Nhỡ đâu cậu không còn thích anh ở Vạn Liễu kia nữa thì sao… Vị này thực lực cũng tốt lắm đấy.”
Sở Lăng chỉ trêu đùa thôi, nhưng lại dọa cho Mâu Văn cuống quýt xua tay liên tục: “Không được không được đâu, anh Vạn Liễu là người tốt, đối xử với tớ tốt lắm. Tớ không thể làm thế được.”
“Xem cậu bị dọa kìa.” Sở Lăng ôm lấy Mâu Văn: “Hôm nào gọi anh Vạn Liễu cùng đi ăn cơm đi, anh ấy toàn sống qua lời kể từ miệng cậu thôi, đến tận bây giờ bọn tớ còn chẳng biết anh ấy trông ra làm sao.”
“Được, được.” Mâu Văn nhận lời.
Buổi tối về đến nhà cô không nhịn nổi liền chia sẻ chuyện đám cưới của Sở Lăng cho Tạ Sùng nghe, cũng thuận miệng nói luôn chuyện có hai chàng trai thích cô, còn lén lút dò la tình hình của cô nữa.
Lúc này Tạ Sùng khẽ “ừ” một tiếng trầm thấp.
Tiếng “ừ” này vô cùng đột ngột, Mâu Văn dừng hẳn động tác múa tay múa chân lại, nhìn anh: “Sao thế?”
“Không sao, rất tốt.” Tạ Sùng tựa người vào lưng ghế sofa, gác chân phải lên chân trái: “Rồi sao nữa? Kể tiếp đi, hai người đàn ông đó trông thế nào, làm nghề gì?”
Mâu Văn không nghĩ ngợi nhiều, liền thật thà trả lời: “Trông đều rất ổn. Một người cao ngần này, trắng trẻo sạch sẽ. Người kia thì em không nhìn rõ lắm, vì ngồi xa quá, cũng chẳng nói câu nào. Họ đều là bạn của Sở Lăng và anh A, người trắng trẻo sạch sẽ kia hình như là du học sinh về nước, giống như anh A vậy, làm bên lĩnh vực kỹ thuật công nghệ, nghe bảo có xuất bản một cuốn sách công cụ, tên là Vẻ đẹp gì gì ấy, em không nhớ rõ lắm. Còn một người nữa là nhà văn.”
Cô nói xong mới phát hiện sắc mặt Tạ Sùng không tốt, anh đang khoanh tay nhìn cô chăm chú. Ánh mắt anh mang theo một chút dò xét và lạnh lùng, như đang muốn xuyên thấu qua linh hồn của Mâu Văn để đánh giá xem suy nghĩ của cô là gì vậy.
Cô chưa từng nhìn thấy biểu cảm như thế này trên gương mặt Tạ Sùng bao giờ, trong lòng khẽ giật mình một cái, liền lập tức ngậm miệng lại, suy nghĩ xem mình vừa nói sai câu nào.
Tạ Sùng vẫn cứ nhìn cô chằm chằm.
Mâu Văn thấy căng thẳng liền hỏi: “Sao thế?”
“Em có nói với họ là em kết hôn rồi không?” Tạ Sùng hỏi: “Họ có biết em kết hôn rồi không?”
“Biết chứ.” Mâu Văn bảo: “Lúc đó em đã nói ngay rồi mà, em kết hôn rồi.”
“Thế em kể với anh chuyện này là có ý gì? Để chứng minh là em rất đắt hàng à?” Tạ Sùng giống như biến thành một con người khác vậy, dùng một giọng điệu mang tính công kích khiến Mâu Văn vô cùng khó chịu để hỏi: “Phải không?”
“Không phải.” Mâu Văn giải thích: “Em chỉ đang chia sẻ chuyện vui với anh thôi mà. Em có thích họ đâu, em chỉ thích anh thôi.”
Tạ Sùng nghe thấy câu này, cuối cùng mới hạ hai cánh tay đang khoanh trước ngực xuống, vỗ vỗ lên ghế sofa bảo Mâu Văn qua đó ngồi. Mâu Văn vì thái độ lúc nãy của anh mà sinh lòng bài xích, cô lắc đầu bảo: “Em đi uống nước đây, anh tự ngồi một lát đi.”
Cô đi về phía trước, Tạ Sùng bám theo phía sau cô. Cô mở tủ lạnh đưa tay lấy nước, Tạ Sùng cũng lấy. Cô bật nắp lon nước, bọt khí phát ra tiếng “xì” một cái, cô theo bản năng né người đi một chút, Tạ Sùng ở phía sau vừa vặn ôm chầm lấy cô.
Mâu Văn vô cùng nghiêm túc nói: “Anh buông em ra ngay đi, em không muốn quan tâm đến anh nữa. Tạ Sùng, lúc nãy anh khiến em cảm thấy rất xa lạ.”
“Anh xin lỗi.” Tạ Sùng nói: “Anh vừa nghe em nói đến chuyện đó, chẳng hiểu tại sao trong lòng lại thấy vô cùng khó chịu.”
“Em chỉ đang kể cho anh nghe chuyện ở đám cưới của bạn thân em thôi mà.” Mâu Văn nói: “Em không có khoe khoang chuyện người khác thích em.”
“Anh biết.” Tạ Sùng nói.
“Anh tức giận là vì trong lòng anh nghĩ rằng không nên có ai thích em sao?” Mâu Văn xoay người nhìn Tạ Sùng: “Em không biết, em nghĩ mãi không thông, tại sao anh lại có thể tức giận đến thế cơ chứ?”
Tạ Sùng cũng chẳng cách nào giải thích rõ ràng được nữa rồi.
Đây cũng là lần đầu tiên anh yêu, lần đầu tiên kết hôn, anh không biết phản ứng của mình là đúng hay là sai nữa. Anh không hiểu.
Mâu Văn thấy anh bối rối liền không chấp nhặt nữa, cô uống một hớp Coca lạnh, những bọt khí ngọt mát bùng nổ trong khoang miệng cô, cô liền vui vẻ như trước, lại chuyện trò với Tạ Sùng sang chuyện khác.
Cô bảo: “Đám cưới hạnh phúc thật. Em thậm chí còn nhớ đến đám cưới ở khu chăn nuôi của bọn em, cũng vui lắm. Mặc những bộ đồ cưới chỗ bọn em, ca múa tưng bừng, uống rượu cưỡi ngựa bắn cung, phải náo nhiệt suốt cả một ngày một đêm.”
“Thế thì chúng ta cũng tổ chức đám cưới.” Tạ Sùng nói.
Đôi mắt Mâu Văn sáng rực lên trong một khoảnh khắc: “Thật không?!!”
“Thật.” Tạ Sùng nói: “Đợi đến mùa hè năm sau, cỏ trên thảo nguyên của quê em xanh tốt rồi, chúng ta quay về đó tổ chức đám cưới.”
“Anh không được lừa em đâu đấy nhé? Anh lừa em là em sẽ buồn lắm đấy.”
“Anh không lừa em. Lừa em anh làm cún.”
“Nhưng anh vốn dĩ đã là cún rồi còn gì.”
Tạ Sùng liền giống như chú cún kêu “gâu gâu” đòi cắn cô, Mâu Văn cười nắc nẻ né tránh anh. Rõ ràng trước đây cô chẳng hề mong đợi gì vào đám cưới, cũng không muốn tổ chức đám cưới vì cô thấy phiền phức. Sao thế nhỉ? Đi tham dự đám cưới của Sở Lăng về, cô lại có thể nghĩ rằng nếu như cô và Tạ Sùng có thể có một đám cưới, thì đó chắc chắn phải là một chuyện vô cùng tốt đẹp!
Đám cưới của họ chắc chắn sẽ trở thành giai thoại tuyệt vời của thảo nguyên.
Tạ Sùng xinh đẹp như vậy, cưỡi ngựa chẳng thua kém gì trai thảo nguyên, anh lại còn rất biết uống rượu, rõ ràng anh chính là chàng rể ngôi sao số một của đám cưới thảo nguyên rồi còn gì!
“Thế thì chúng ta tổ chức một đám cưới gây chấn động cả thảo nguyên luôn, chồng của em đâu phải không có năng lực này.”
“Chồng của em chỉ cần bán một chiếc xe trong gara đi là đủ để tổ chức năm cái đám cưới rồi.”
“Em ngậm miệng lại.” Tạ Sùng bảo: “Người tử tế nào lại đi kết hôn năm lần trong đời cơ chứ?”
Mâu Văn liền bịt miệng lại, giả vờ hậm hực vì lỡ lời, thật sự đáng yêu.
Tạ Sùng búng vào trán cô một cái, bảo: “Mai tiễn anh ra sân bay.”
“Được chứ, được chứ.”
Mâu Văn nói sẽ đi tiễn anh, nhưng ngày hôm sau anh Chử và cô Vương đột nhiên bảo muốn mời cô đi ăn cơm. Cô quen biết anh Chử lâu đến thế rồi, đây là lần đầu tiên anh Chử chủ động muốn mời cô ăn cơm. Cô cảm thấy từ chối anh Chử thì không ổn, thế là gọi một cuộc điện thoại cho Tạ Sùng, bảo Tạ Sùng tự đi ra sân bay trước.
Cô hứa với anh lúc anh quay về cô sẽ ra sân bay đón anh.
“Chúng ta đã nói rồi, hôm nay em tiễn anh ra sân bay mà.” Tạ Sùng trầm giọng nói. Anh vì chuyện ly biệt mà trong lòng đã bắt đầu rối như tơ vò, cứ đi đi lại lại trong nhà, nhìn cái gì cũng thấy không nỡ rời xa. Sợ hoa Mâu Văn trồng bị chết, sợ sàn nhà đắt tiền bị phồng rộp, sợ Mâu Văn thi bằng lái xe không đỗ… chuyện gì anh cũng lo lắng cả.
Suy cho cùng cũng là vì đã có nhà rồi, không muốn bôn ba trôi dạt nữa.
“Em xin lỗi, em xin lỗi mà.” Mâu Văn làm bộ chắp tay với Tạ Sùng trong điện thoại: “Lần sau em không dám thế nữa đâu.”
“Không có lần sau đâu.” Tạ Sùng cố ý giả vờ dùng giọng điệu tức giận để nói: “Trừ khi em gọi anh là chồng.”
Mâu Văn “hả?” một tiếng, quay đầu nhìn ngó một cái, cầm điện thoại bước đến một góc khuất không một bóng người, khẽ nhỏ giọng nói: “Chồng, em yêu anh.”
Tạ Sùng cười rồi.