[4]
Tôi âm thầm đấu tranh một lúc, sau đó thở dài cam chịu, ánh mắt chăm chú nhìn chiếc bút cảm ứng điện tử một lúc lâu, hỏi nó:
「 Không phải những cây bút khác đều sẽ làm đề trắc nghiệm sao, tại sao nhóc lại không có dịch vụ này? 」
「 Cô cũng biết khá nhiều đấy chứ. 」, ngữ điệu của nó cứ như trước đây chúng tôi đã từng gặp nhau trước đây vậy, ranh con này lại nói tiếp:「 Còn một chuyện nữa, cô hãy hẹn Hạ Thiệu Hàng ra ngoài cổng trường. 」
「... Chuyện đấy có liên quan đến cậu ta đúng không? 」
Nó ngầm thừa nhận.
Tôi chậc lưỡi, lại hỏi tiếp:
「 Lúc ra đến cổng trường, có quy định gì cần phải làm không? 」
Nhóc con trầm mặc một lúc rồi đáp:
「... Không. 」
「 Vậy thì tốt rồi. 」
So với việc cùng Hạ Thiệu Hàng tắm rửa thì việc hẹn đối phương ra ngoài cổng trường dễ hơn nhiều.
Tận mắt chứng kiến nó giúp tôi học Toán cao cấp khiến động lực thực hiện nhiệm vụ của tôi không nhiều cũng chẳng ít.
Sau khi loading được phải làm gì tiếp theo, tôi lấy điện thoại, mở WeChat lên, gửi một tin nhắn cho Hạ Thiệu Hàng.
Tôi: [Cậu có rảnh không?]
Gần như cậu ta trả lời ngay lập tức:
Hạ Thiệu Hàng: [Chuyện gì?]
Cầm điện thoại trên tay, tôi gõ gõ từng chữ, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
Ai mà không biết thì còn cho rằng tôi đang suy nghĩ về một vấn đề triết lý sâu sắc nào đấy, nhưng thực ra tôi chỉ đang tìm một lý do hợp để hẹn gặp cậu ta thôi.
Nếu như tôi nói muốn hẹn Hạ Thiệu Hàng gặp nhau ở cổng trường, chắc là cậu ta không đồng ý đâu nhỉ?
Hạ Thiệu Hàng: [Muốn gặp tôi?]
Tôi siết chặt điện thoại trên tay, ba chữ này hình như có điều gì đấy không ổn lắm, nhưng cũng giống như lại không có gì.
Tôi ngập ngừng, thành thật trả lời: [Đúng.]
Hạ Thiệu Hàng: [Thật sự muốn xem à?]
Tôi: . . .
Sắc mặt của tôi đỏ bừng, tấm lưng bất giác thẳng lên, tùy tiện đùa ra một lý do:
Tôi: [Không phải, tôi muốn hẹn cậu cùng đi xem phim, được không?]
Đối phương không trả lời lại.
Hít một hơi thật sâu, tôi đứng dậy, đi về phía ký túc xá.
Trên đường đi, điện thoại của tôi vang lên thông báo hai lần, Hạ Thiệu Hàng gửi cho tôi hai đoạn tin nhắn thoại, tôi nhấp vào, kề sát bên tai để nghe.
Giọng nói của cậu ta lành lạnh dễ nghe, mang theo chút từ tính, từ đầu dây bên kia truyền đến khiến tôi cảm giác như có một giọng điện chạy qua tai.
Hạ Thiệu Hàng:「 Được, hẹn gặp cậu ở cổng trường lúc 6 giờ. 」
「 Nhớ mang theo cả thẻ căn cước. 」
「 . . . 」
Mang theo thẻ căn cước?
Đi xem phim thì cần thẻ căn cước để làm gì?
Nơi duy nhất cần xuất trình thẻ căn cước chỉ có thể là... khách sạn.
Tôi đưa tay lên xoa xoa vành tai nóng bừng của mình, trong lòng nảy sinh nghi ngờ.
Dường như Hạ Thiệu Hàng không lạnh lùng cấm dục như mọi người vẫn thường bàn tán.
Ngược lại thì hình như đối với chuyện tôi tò mò muốn xem cơ thể của cậu ta, người này vô cùng mong đợi.
Có lẽ chỉ là ảo giác thôi.
. . .
[5]
Mọi người đều bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi lên Thạc sĩ nên trong ký túc xá không có một bóng người.
Tôi lấy chìa khóa để mở cửa phòng, đặt máy tính bảng và bút cảm ứng điện tử lên giường.
Khi nhìn đồng hồ, bây giờ vẫn chưa đến 4 giờ, bởi vì đã nói muốn xem phim nên tôi mở app Alipay, bắt đầu xem lịch chiếu phim, tìm được vài bộ phim mới chiếu có rating khá tốt, sau đó gửi sang cho Hạ Thiệu Hàng.
Trong lúc đang nhập chữ để gửi đi thì cậu ta gọi điện đến, bàn tay đang gõ phím của tôi ngừng lại một lúc, để điện thoại reo thêm một lúc rồi mới trả lời:
「 Cậu đã tìm được bộ nào muốn xem chưa? 」
Đối phương cười khẽ, ngữ điệu lười biếng nói:
「 Thực sự muốn mời tôi đi xem phim thật à? 」
? ? ?
Không phải tôi đã nói rõ với cậu ta rồi sao?
Tôi ngơ ngốc đáp lại:
「 Đúng vậy. 」
Hạ Thiệu Hàng thờ ơ đáp lại, không đồng tình nói:
「 Nếu chỉ xem phim thôi thì chán lắm. 」
「 Vậy cậu muốn làm gì? 」
「 Nếu cậu thật sự muốn ra ngoài với tôi. 」, cậu ta ngẫm nghĩ hai giây, lại nói thêm:「 Tôi sẽ đưa cậu tham gia tiệc đốt lửa trại. 」
Tôi đặt điện thoại trên giường, mở loa ngoài, bắt đầu tìm kiếm "Tiệc đốt lửa trại" trên máy tính bảng, thuận miệng hỏi:
「 Tiệc đốt lửa trại? 」
「 Ừm. 」, đối phương thản nhiên đáp:「 Đảm bảo sẽ vui hơn xem phim nhiều, thế nào? 」
「 Được. 」
「 Vẫn là 6 giờ, tôi đến tìm cậu. 」
「... Không. 」
Nếu vậy thì phiền quá.
Nhưng tôi còn chưa kịp nói xong thì cậu ta đã cúp máy, cứ như thể sợ giây tiếp theo tôi sẽ từ chối vậy.
Ý tưởng vừa mới nảy ra đã bị tôi bóp chớt ngay từ trong nôi.
Có lẽ Hạ Thiệu Hàng không muốn nghe tôi nói.
Thừa lúc không phải làm nhiệm vụ, chiếc bút cảm ứng điện tử lại phát huy công dụng lần nữa, tận tâm tận lực mà dạy tôi học suốt hai tiếng đồng hồ.
Nhóc con ấy ho nhẹ, giọng khàn khàn hỏi:
「 Đã hiểu chưa? 」
Tôi gật đầu, cân nhắc mở miệng hỏi:
「 Mấy cây bút cảm ứng điện tử như nhóc có cần phải uống nước không vậy?」
Ông nhõi con này khi nghe tôi nói xong thì hơi sững người, sau đó nhẹ giọng nói cần.
Tôi không nhịn được cười, lại hỏi tiếp:
「 Vậy nhóc uống chút nước nhé, ném cưng vào trong nước thì thế nào? 」
「... Không cần. 」
Tôi gật đầu, lấy sách bài tập ra rồi bắt đầu làm bài.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới lơ đễnh một chút mà đã đến 6 giờ.
Sau khi tôi thu dọn đồ đạc xong xuôi và chuẩn bị ra ngoài, trùng hợp là bạn cùng phòng đẩy cửa đi vào.
Cô ấy nhìn tôi rồi đặt quyển sách lên bàn, hỏi:
「 Hân Duyệt, cậu đi ăn cơm à? 」
Tôi lắc đầu.
「 Thế có muốn cùng đi ăn cơm không? 」
「 Không được. 」, tôi cúi người để buộc dây giày, lẩm nhẩm đáp:「 Tớ có chút việc cần phải làm. 」
「 Ừm. 」
Ánh mắt của cô ấy lại nhìn sang tôi, không chắc chắn mà lên tiếng hỏi:
「 Hân Duyệt, không lẽ cậu định ra ngoài hẹn hò sao? 」
Hẹn hò?
Ha từ vô cùng xa lạ này tự dưng lại vận trên người, khiến biểu cảm của tôi đột nhiên trở nên không được tự nhiên, đáp lại:
「 Không phải, nhưng tại sao cậu lại nói vậy? 」
Cô ấy nhìn tôi đầy ẩn ý, đáp:
「 Bởi vì bộ đồ hôm nay cậu mặc trông vô cùng đẹp. 」
「 Không phải, tớ không có, cậu đừng đoán mò. 」
Tôi phủ nhận tận ba lần.
Lúc cầm điện thoại chuẩn bị bước ra cửa, bước chân của tôi ngừng lại, lưỡng lự vài giây, sau đó xoay người quay trở lại lấy thẻ căn cước.
. . .
[6]
Khi rời khỏi ký túc xá, tôi nhìn thấy Hạ Thiệu Hàng đã đứng đợi ở dưới lầu.
Ngón tay của tôi hơi co lại, cố giữ sắc mặt tự nhiên nhất có thể, ngữ điệu bình thường nói:
「 Đi thôi. 」
Đối phương gật gật đầu, đáp lại:
「 Ừm. 」
Khi cậu ta mở miệng nói, tôi nhận thấy giọng của cậu khàn đặc, giống như là đang bị cảm vậy, nhưng rõ ràng vừa nãy khi gọi điện cho tôi thì vẫn còn bình thường mà.
「 Giọng nói của cậu... bị sao vậy? 」
Hạ Thiệu Hàng hắng giọng, như thể cố làm giảm bớt sự khó chịu của mình, nói:
「 Đang bị nhiệt. 」
Chỉ vài giờ trôi qua mà đã nghiêm trọng đến vậy rồi sao?
Tôi cẩn thận chiêm nghiệm lại lời đối phương vừa nói, trong lòng luôn cảm thấy có điều gì đó không được ổn lắm.
Khi đang định suy nghĩ lại thì cậu ta liếc mắt nhìn sang tôi rồi nói:
「 Buổi lửa trại bắt đầu lúc 9 giờ. 」
「 Thế bây giờ chúng ta nên làm gì trước đây? 」
Ánh mắt của Hạ Thiệu Hàng nhìn chiếc túi trong tay của tôi, như thể sớm biết tôi cất thẻ căn cước ở bên trong, nói:
「 Cậu nói đi? 」
Trong nháy mắt tô thấy hồi hộp, cảm thấy nhiệt độ cơ thể dần lan tỏa lên đến khuôn mặt của mình, mặc dù đã cố gắng che giấu biểu cảm của mình nhưng tôi vẫn đỏ mặt.
「 Cậu không cần phải ngại. 」
Cậu ta đưa tay ra như muốn nắm cánh tay của tôi, nhưng sau đó lại không biết nghĩ gì mà cong ngón tay lại rồi nói tiếp:
「 Đi theo tôi. 」
「 . . . 」
Có cần đẩy nhanh tiến độ đến vậy không?
Nếu sớm biết thì tôi đây cóc thèm mang theo thẻ căn cước rồi.
Nhìn theo bóng dáng của Hạ Thiệu Hàng, rồi nhớ lại nhiệm vụ của ranh con kia, tôi cắn răng, đi theo sau.
Cho dù thế nào thì cũng không thể để trí nhớ bị suy giảm, nhất định phải học được Toán cao cấp.
Tôi luôn giữ khoảng cách hai ba bước với đối phương, mãi cho đến khi... nhìn thấy cậu ta ngừng bước trước cửa một nhà hàng.
「 Ăn cơm? 」
Hạ Thiệu Hàng nhướng mày nhưng không nói gì, giống như cảm thấy câu hỏi này cửa tôi quá thiếu iốt.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây, cậu ta chậc lưỡi một tiếng rồi hỏi:
「 Nếu không thì còn đi đâu? 」
Ánh mắt của đối phương chăm chú nhìn tôi, như thể nhìn thấu được những gì mà tôi đang nghĩ, cậu ta khẽ cười thành tiếng, hỏi tiếp:
「 Chứ cậu đang nghĩ gì? 」
Tôi siết chặt cái túi có thẻ căn cước ở bên trong, đáp:
「 Không nghĩ gì cả. 」
Hạ Thiệu Hàng gật đầu, mất hứng thú nói:
「 Vậy vào thôi. 」
Cứu mạng!
Chẳng qua là người ta chỉ muốn dẫn tôi đi ăn, nhưng tôi lại nghĩ cậu ta muốn đưa tôi đến khách sạn?!
Đã vậy còn bị nhìn ra nữa chứ.
. . .