Rung Động Ngọt Ngào - Lê Lạc Lạc
Chương 1
[1]
Vì muốn thi lên Thạc sĩ mà tôi đã mua lại một cây bút cảm ứng điện tử đời đầu của Apple đã qua sử dụng trên chợ đồ cũ Xianyu*.
(*) Xianyu (闲鱼): Xianyu là nơi kết nối các sản phẩm hàng hóa đã qua sử dụng với mẫu mã đa dạng và nguồn hàng phong phú. Nếu muốn, người dùng có thể vừa mua hàng vừa có thể rao bán trên Xianyu. Dù chỉ mới được ra mắt năm 2014 nhưng Xianyu hiện đang là trang web được khá nhiều người ưa chuộng. (theo Google)
Trong lúc tôi đang sử dụng nó để giải những câu hỏi Toán nâng cao thì đột nhiên lại nghe thấy một giọng trẻ con cười khúc khích:
「 Đề như thế này mà cũng không giải được, ngốc quá đi. 」
Tôi hoài nghi ngẩng đầu lên nhìn, trong phòng học rộng lớn này không có lấy bóng dáng của một đứa trẻ con nào cả.
「 Đừng có nhìn nữa. 」, giọng nói lười biếng của đứa nhỏ ấy lại vang lên, lần này nó nói:「 Ta đang ở trong tay của cô. 」
Ánh mắt của tôi dán chặt vào chiếc bút cảm ứng điện tử trên tay, trả lời bằng suy nghĩ:
「 Ngươi là ai? 」
「 Ta là thần, đến đây để cứu vớt cô. 」
? ? ?
Hay lắm.
Đừng có nói là tôi xuất hiện ảo giác, thế nên mới đi nói chuyện với cây bút cảm ứng điện tử này đấy nhé.
「 Không phải cô gặp ảo giác đâu. 」
Giọng nói non nớt của nó tỏ vẻ già dặn, nói thêm:
「 Ta là cây bút cảm ứng điện tử có linh hồn, chuyện gì cũng có thể làm được. 」
Tôi cười khẽ, hỏi lại:
「 Thôi đi, Toán cao cấp khó lắm đấy, cưng làm nổi không? 」
Nhóc con ấy khẽ hừ một tiếng, đáp:
「 Cô đừng xem thường ta! 」
Sau đó, bàn tay cầm cây bút cảm ứng điện tử của tôi bắt đầu mất kiểm soát, cử động thao tác trên máy tính bảng.
Một phút sau, tôi nhìn đề Toán được giải chi tiết từng bước, kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc miệng.
「 Cô gái, bây giờ cô đã tin chưa? 」
Nuốt một ngụm nước bọt, tôi cố gắng giấu đi sự phấn khích của mình, hỏi nó:
「 Vậy cưng có thể dạy cho chị được không? 」
「 Có thể. 」, nhóc ranh kia đồng ý nhanh gọn, nhưng ngay sau đó vội chuyển chủ đề:「 Nhưng ta còn có một điều kiện. 」
「 Điều kiện gì? 」
Chỉ cần tôi có thể học được môn Toán cao cấp này thì điều kiện gì cũng không thành vấn đề.
「 Ta có một số nhiệm vụ yêu cầu cô phải hoàn thành. 」
「 Cũng được. 」, trầm mặc một lúc, tôi hỏi:「 Vậy cưng có thể đảm bảo dạy chị học không? 」
「 Bao dạy bao hiểu. 」
Ồ, cũng khá tự tin đấy.
「 Được, vậy nhiệm vụ của cưng là gì? 」
Lòng tôi dao động, làm gì có ai mà không muốn có một gia sư miễn phí kia chứ?
「 Nhiệm vụ vô cùng đơn giản, ta sẽ nói cho cô biết từng bước một, chỉ cần cô làm theo những gì mà ta nói là được. 」
「 Okay. 」
Sau đó tôi nghe thấy một tiếng "ting".
「 Đầu tiên, yêu cầu xác định nhân vật mục tiêu của nhiệm vụ. 」, nó ho nhẹ một tiếng rồi bổ sung thêm:「 Chính là người tiếp theo sắp bước vào phòng học này. 」
Tôi nín thở và tập trung, hồi hộp dán chặt mắt vào hướng cửa ra vào.
Một lúc sau, có một nam sinh đi đến, đối phương có dáng người mảnh khảnh, lúc bước vào được ánh nắng bao phủ sau lưng, mái tóc tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt, một phần khuôn mặt góc cạnh ẩn trong bóng tối, đường nét sắc sảo rõ ràng.
Là Hạ Thiệu Hàng - nam thần khoa Máy tính.
Tôi chăm chú nhìn cậu ta, không chắc chắn mà hỏi lại:
「 Là cậu ta sao? 」
「 Đúng. 」, nhãi con ấy nói:「 Bây giờ cô đến gọi cậu ta, hẹn người ta ra ngoài phòng học. 」
Dễ như vậy sao.
Tôi đứng dậy, cầm theo chiếc máy tính bảng của mình, đi đến chỗ của Hạ Thiệu Hàng, đầu ngón tay gõ gõ nhẹ lên mặt bàn, nam thần khi nghe thấy tiếng động thì liền ngẩng đầu lên.
Nhìn khuôn mặt điển trai trước mặt, tôi nuốt nước bọt, hạ giọng nói:
「 Bạn học, có thể làm phiền cậu ra ngoài một lúc được không? 」
Cậu ta khẽ nhướng mày, mở miệng hỏi:
「 Có việc gì sao? 」
Tôi gật đầu.
Hạ Thiệu Hàng mở miệng nhưng lại không phát ra được âm thanh nào, sau đó đứng dậy, đi theo tôi ra ngoài.
Giây tiếp theo khi bước ra khỏi phòng học, tôi nhận được mệnh lệnh mới từ nhóc con kia:
「 Cô hỏi xem có phải cậu ta có một nốt ruồi ở sau mông hay không? 」
Cơ thể tôi đột nhiên đông cứng lại.
Chuyện này... Yêu cầu nhiệm vụ này thực sự quá b**n th**!
Tôi không làm được!
Tôi phải đi về!
Khi vừa xoay người lại, tôi bắt gặp ánh mắt hoài nghi của Hạ Thiệu Hàng.
Mịa nó...
Tôi quên béng mất chuyện cậu ta vẫn còn đứng sau lưng mình.
「 Có chuyện gì? 」, đối phương tựa lưng vào tường, rũ mắt nhìn tôi, hỏi.
Tôi ngượng ngùng cười cười, lời nói đến bên miệng nhưng không thể nói ra được, cuối cùng lại lắc lắc đầu, đáp:
「 Nếu tôi nói không có chuyện gì, cậu có tức giận không? 」
Hạ Thiệu Hàng khẽ chau mày, trên khuôn mặt tuấn tú viết bốn chữ "Cậu đùa tôi hả" rõ to.
「 Hôm nay là ngày Cá tháng Tư hửm? 」, đối phương hỏi ngược lại tôi.
「 À. 」, tôi không kịp phản ứng lại:「 Sao cơ? 」
「 Từ trước đến giờ chúng ta chưa từng quen biết nhau, tại sao cậu lại muốn trêu đùa tôi? Mọi người đến đây là để học, làm lãng phí thời gian học của người khác...」
「 Stop! 」
Tôi giơ tay cản Hạ Thiệu Hàng nói tiếp, ánh mắt chăm chú nhìn cậu ta hai giây, sau đó gom hết can đảm, hỏi:
「 Quả thực là tôi có chuyện muốn nói với cậu. 」
Đối phương hít một hơi thật sâu, đáp:
「 Nói đi. 」
Cố đè nén sự xấu hổ, tôi bèn hỏi:
「 Có phải phía sau mông của cậu có một nốt ruồi không? 」
Hạ Thiệu Hàng hơi nhíu mày, ánh mắt nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ lưu manh.
Lời nói vừa dứt, tôi lập tức cụp mắt xuống, khuôn mặt nóng bừng, không dám ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt.
Sau một lúc, cơ thể của cậu ta hơi cử động, mở miệng hỏi tôi:
「 Cậu tên gì? 」
Tôi bất chợt lùi về phía sau một bước, không trả lời.
Dường như đối phương bị bộ dạng này của tôi chọc cười, lại nói tiếp:
「 Rõ ràng tôi mới là người bị đùa giỡn, nhưng sao cậu lại đỏ mặt? 」
「 Do da mặt của tôi mỏng. 」
「 Thật sao? Nhưng không nhìn ra đấy. 」, Hạ Thiệu Hàng lấy điện thoại ra, rũ mắt gõ nhẹ hai cái, sau đó lại nói tiếp:「 Tôi tên Hạ Thiệu Hàng, chúng ta kết bạn WeChat đi? 」
? ? ?
Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta.
「 Tại sao cậu lại muốn thêm WeChat tôi? 」
Đối phương khẽ cười, đáp lại:
「 Để hẹn lần sau gặp. 」
「 Hở? 」
「 Cho cậu xem nốt ruồi của tôi nằm ở đâu? 」
?!
Tôi kịch liệt lắc đầu, lại lùi về phía sau thêm một bước, nói:
「 Không, không cần đâu. 」
Ánh mắt của Hạ Thiệu Hàng giống như tiếc nuối, lại nói:
「 Vậy thì thôi. 」
Nhưng tại sao trông cậu ta có vẻ như rất mong đợi vậy?
. . .
[2]
「 Đã làm phiền cậu rồi, tôi không còn chuyện gì khác nữa. 」, sợ Hạ Thiệu Hàng sẽ nói thêm câu gì sốc hơn, tôi vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Đối phương gật đầu, chiếc điện thoại trên tay xoay một vòng, sau đó được cất lại vào túi, sau đó đứng thẳng người, trở lại phòng học.
Trong lòng tôi thầm thở dài nhẹ nhõm, cũng trong lúc này, ông trời con kia đã im lặng suốt từ nãy đến giờ bỗng dưng lại lên tiếng:
「 Nhiệm vụ tiếp theo, thành công thêm WeChat của Hạ Thiệu Hàng. 」
「 ... 」
Định đùa nhau đấy hả?
Mới vừa rồi tôi còn từ chối lời đề nghị kết bạn WeChat của cậu ta kia kìa, bây giờ tên nhóc này lại muốn tôi thêm WeChat của người ta?
「 Tôi không cần, tôi không làm, nhóc đi tìm người khác giúp mình hoàn thành nhiệm vụ đi. 」, tôi bắt đầu mặc kệ hết mọi thứ.
Dường như tên nhõi con này đang cười, nó nói:
「 Một khi nhiệm vụ được đưa ra, nếu như cô không hoàn thành thì sẽ bị trừng phạt. 」
「 Trừng phạt gì? 」
Một chiếc bút cảm ứng điện tử nho nhỏ như nó thì có thể làm khó dễ gì được tôi?
「 Suy giảm trí nhớ. 」
? ! ! !
Giếc người không dao*.
(*) câu gốc là 杀人诛心 (Sát nhân tru tâm): Đây là một cụm thành ngữ trong tiếng Trung, ý nói rằng thay vì g**t ch*t một người về mặt thể xác, chẳng bằng hủy hoại người đó về mặt tinh thần. (theo Google.)
Nó biết rõ là tôi không thể ghi nhớ được các từ đơn tiếng Anh đây mà.
Tôi chăm chú nhìn bóng lưng của Hạ Thiệu Hàng một lúc rồi cắn răng nói:
「... Chờ đó.」
Sau đó cất bước vào phòng học, đi nhanh về phía cậu ta.
Ngay lúc Hạ Thiệu Hàng ngồi xuống, tôi lập tức chụp lấy cánh tay của cậu ta, gọi:
「 Hạ Thiệu Hàng. 」
Đối phương quay đầu nhìn tôi.
Tôi đưa mã QR của mình ra trước mặt cậu ta, hỏi:
「 Có thể thêm WeChat của cậu được không? 」
Hạ Thiệu Hàng không đáp, cũng không cử động, vẻ mặt thăm dò nhìn tôi.
Sau một lúc lâu, ánh mắt của cậu ta khẽ chuyển động, hỏi như muốn xác nhận:
「 Lạc mềm buộc chặt? 」
Bốn chữ này cậu ta nói ra nhẹ hẫng như không, nhưng lại như sức nặng ngàn cân đè lên trái tim của tôi.
Quả thực hành động của tôi khiến người bình thường không thể nào lý giải được.
Da đầu tôi tê dại, vội lắc đầu, đáp:
「... Không phải. 」
Nhưng Hạ Thiệu Hàng cũng không do dự, lấy điện thoại ra quét mã QR của tôi rồi thấp giọng nói:
「 Tôi sẽ liên lạc với cậu sau. 」
? ? ?
Liên lạc cái gì chứ?
Lúc này tôi mới muộn màng nhận ra, trước đó người này từng nói muốn thêm WeChat để hẹn tôi dịp thích hợp xem cơ thể của cậu ta.
Tôi khẽ ho nhẹ một tiếng, khuôn mặt đỏ bừng như máu, đáp:
「 Không... 」
Hạ Thiệu Hàng đảo mắt nhìn xung quanh bốn phía, ánh mắt không đồng tình, hỏi tôi:
「 Chẳng lẽ cậu muốn xem tại đây luôn à? 」
「 Tôi không có ý đó. 」
Dường như biết mình đã hiểu sai ý, sắc mặt của cậu ta trở nên không được tự nhiên, lại nói tiếp:
「 Sao còn chưa đi? Muốn cùng tôi học sao? 」
「 Đi ngay đây! 」
Nếu không phải vì nhiệm vụ, tôi thà chếch chứ không bao giờ đi trêu chọc người này.
. . .
[3]
Bước chân của tôi vội vàng, có thể nói là thiếu điều muốn vắt chân lên cổ mà bỏ chạy.
Nhịp tim vốn đã không bình ổn của tôi giờ lại càng đập mạnh hơn trong lúc tôi chạy.
「 Cái nhiệm vụ của nhóc quá chóa má. 」, tôi ngừng bước trước cửa thư viện, bình ổn lại hô hấp, bất mãn phàn nàn:「 Chị đây sẽ trở thành kẻ b**n th** nếu có h*m m**n thèm khát cơ thể của người khác mất thôi. 」
Ranh con ho nhẹ một tiếng, đáp:
「 Ta thấy cậu ta cũng đâu có tức giận gì đâu. 」
「... Đây là trọng điểm sao? 」
Việc Hạ Thiệu Hàng có tức giận hay không không quan trọng, điểm mấu chốt là tôi vô cùng xấu hổ!
Tôi chưa bao trải qua nỗi nhục nào như nỗi nhục lần này.
Ngồi trên chiếc ghế dài bên ngoài hành lang, tôi hít một hơi thật sâu rồi hỏi:
「 Nhiệm vụ tiếp theo là gì? 」
「 Cùng tắm chung với Hạ Thiệu Hàng. 」
? !
Tôi không thể tin được mà xoa xoa tai của mình, xác định bản thân không nghe nhầm.
「 Không phải quá l* m*ng rồi sao? 」, tôi vô cùng hoài nghi về thuộc tính của tên quỷ nhỏ này, bèn hỏi lại:「 Nhóc có chắc mình là bút cảm ứng điện tử dạy chị đây học chứ không phải là bút chuyên về nhan sắc không đấy? 」
Đối với năng lực của cây bút cảm ứng điện tử này khiến tôi đặc biệt nghi ngờ, biết đâu nó chỉ có thể biết giải được một đề Toán cao cấp duy nhất thì sao.
「 Muốn ta chứng minh cho cô xem không? 」
「 Thực sự không cần. 」, tôi lập tức đáp lại ngay.
Nhưng động tác tay của tôi lại thành thật hơn miệng của mình nhiều.
Thế nên trong mắt của ranh con kia, một bên tôi vừa nói không cần, một bên vừa lặng lẽ mở chiếc máy tính bảng của mình, click mở bản viết lên.
Nó:「...」
Nhìn sáu điểm vừa được viết trên máy tính bảng, tôi ngượng ngùng cười cười, cố gắng xoa dịu bầu không khí:
「 Không phải chị không tin nhóc, nhưng quả thực là mấy nhiệm vụ của cưng khó quá, chị đây không làm được. 」
「 Không tin chính là không tin. 」, mặc dù ngữ điệu không thay đổi, nhưng tôi có thể cảm nhận được giọng điệu kỳ quái của nó:「 Miệng của cô thì chê nhưng cơ thể lại thành thật. 」
「 Chị phải xem trình độ của nhóc có đáng để mình mạo hiểm không chứ. 」
. . .
Hai tiếng trôi qua, ban đầu khi nghe mấy bài giảng trực tuyến của thầy Phượng khiến đầu óc của tôi choáng váng, nhưng rồi lại cảm thấy những kiến thức này dễ như ăn bánh.
「 Đã hiểu chưa? 」
Tôi gật gật đầu, đáp:
「 Đã hiểu. 」
「 Không nghi ngờ trình độ của ta nữa chứ? 」
「 Không nghi ngờ. 」
Trình độ này, làm sao tôi còn dám nghi ngờ gì chứ?
Tôi còn phải nâng cấp nó lên thêm nữa.
Đúng lúc tôi đang đắm chìm trong đại dương tri thức, lòng ham học nhiệt tình dâng lên thì thằng quỷ nhỏ lập tức không chút thương tiệc mà dội một gáo nước lạnh vào tôi.
「 Vậy thì thực hiện nhiệm vụ đi. 」
Nhiệm vụ?
Mịa nó!
Nếu không nói thì tôi suýt quên mất chuyện đấy!
Muốn tôi cùng tắm chung với Hạ Thiệu Hàng?
Không phải là... quá quái dị sao?
. . .