Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 68: Kẹp tóc

Cô mũ vàng hiểu rất rõ những điểm khác biệt của Tần Trăn so với người thường, nhưng lại chẳng biết gì về những trải nghiệm của cô. Chỉ để trả ơn ống thuốc gây nhiễu xác sống kia, cô ấy tạm thời gác lại kế hoạch ban đầu, cùng Tần Trăn tiến về căn cứ Bắc Nhạc.

Dù sao chỗ đó cô ấy cũng chưa tìm, biết đâu chị cô ấy lại tình cờ lưu lạc đến đấy.

Phía trước có rất nhiều đội tuần tra. Dù đã có giấy thông hành của Chu Ngân, nhưng để đề phòng rủi ro, họ vẫn phải chuẩn bị thêm một vài thứ, thế nên cô mũ vàng trang điểm lại cho Tần Trăn.

Lớp trang điểm này khác hẳn kiểu trát tường của Phó Thất, cũng không giống kiểu bôi trét thử nghiệm của Tần Trăn. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao, không kém gì màn ảo thuật thay đầu đổi mặt.

Tần Trăn soi gương suýt nữa không nhận ra chính mình.

Sau đó, cô mũ vàng lại lôi kéo ra thao tác một hồi, cắt cho Tần Trăn kiểu tóc ngắn ngang vai nham nhở như chó gặm.

Đến lượt Tần Trăn cắt cho cô ấy, do thao tác sai, cắt ngắn quá, cô mũ vàng lườm cô mấy cái rồi dứt khoát cạo luôn đầu đinh cho mình.

Hai cô gái lái chiếc xe cà tàng lạch cạch lên đường.

Trên đường đến căn cứ Bắc Nhạc quả thực có rất nhiều trạm kiểm soát. Hai trạm đầu đa phần là đồng bào, thấy giấy thông hành của Chu Ngân là cho qua ngay. Đến trạm thứ ba thì gặp chút rắc rối, một gã người nước ngoài nhất quyết bắt họ phải c** đ* kiểm tra mới cho qua.

Đang lúc giằng co, phía sau một chiếc xe chợt bùng nổ tranh cãi.

"...Cô ta chính là xác sống, bắt được cô ta, virus xác sống sẽ được giải quyết, xã hội sẽ trở lại bình thường!"

"Thế thì anh thành thằng khốn vong ân phụ nghĩa rồi, anh có lỗi với tổ tông, có lỗi với Tam Thanh Tổ Sư Gia không? Anh không sợ trời giáng sấm sét đánh anh thành tro à!"

Cuộc tranh cãi nảy lửa thu hút sự chú ý của mọi người. Quay đầu nhìn lại, thấy một cậu thanh niên trẻ tuổi lảo đảo chạy ra, hét lớn: "Tôi biết cô ta có thể trốn ở đâu, tôi đưa các người đi, cô ta đang ở..."

Lời còn chưa dứt, một cậu thanh niên có khuôn mặt giống hệt cậu ta chạy theo sau, nhào tới đè cậu ta xuống đất, xách kiếm gỗ đào quất lấy quất để, vừa đánh vừa chửi: "Hôm nay tao phải đánh chết cái đồ vô lương tâm nhà mày! Làm nhục phong cốt đạo gia chúng ta, tao phải gạch tên mày khỏi gia phả và đạo quán!"

Hai người lao vào đánh nhau, bụi bay mù mịt, khói bốc mịt mù.

Gã người nước ngoài đang làm khó hai cô gái, sau khi được thông dịch viên giải thích, cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, lập tức sai người qua can ngăn.

"Cô ta ở đâu?" Gã người nước ngoài vội vã truy hỏi.

Người bị đánh sưng mặt sưng mũi vừa định mở miệng, người kia bị giữ chặt vẫn cố vùng vẫy đưa chân đá cậu ta, miệng mắng: "Đồ hán gian! Cứt chó! Mày mà dám nói ngày mai trời đánh chết mày!"

Người bị đánh mặt lộ vẻ do dự.

"Mau nói, ở đâu!" Gã người nước ngoài sốt ruột định túm lấy cổ áo cậu ta bức cung, bị một sĩ quan đồng bào cản lại.

Viên sĩ quan nhìn cậu thanh niên bị đánh sưng mặt vài lần, cậu ta mới ấp úng nói: "Cô ấy có thể trốn ở... ngôi nhà gỗ nhỏ trên núi phía sau Thanh Dương Quán của chúng tôi..."

Nhóm người vừa nhận được manh mối liền nhanh chóng lên xe, chưa đầy hai phút sau đã biến mất tăm, hai anh em sinh đôi đánh nhau kia cũng bị đưa đi, từ đầu đến cuối không ai nhìn Tần Trăn và cô mũ vàng lấy một cái.

Cô mũ vàng và Tần Trăn tiếp tục lên đường. Trên xe, Tần Trăn ngồi ghế phụ móc móc trong ba lô, lôi ra khối Rubik đã đồng hành cùng cô rất lâu.

Cô nhét khối Rubik vào túi cô mũ vàng, bảo: "Tặng, tặng cô này!"

Cô mũ vàng liếc nhìn cô vài cái, hỏi: "Cô vui lắm à?"

"Hì hì." Tần Trăn cười hai tiếng, xua xua tay nói: "Bình thường thôi!"

Rõ ràng là rất vui.

Cô mũ vàng nhớ lại nội dung cuộc cãi vã của cặp sinh đôi lúc nãy, nhớ lại chuyện trước đây Chu Ngân từng gọi cô là "Tiểu đạo trưởng Giang", lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Thế đạo gian nan, đời người cay đắng, nhưng may thay, vẫn còn một tia hy vọng.

Tâm trạng cô mũ vàng cũng vui vẻ lên, vừa lái xe vừa ngân nga hát.

Tần Trăn nghe một lúc, học được giai điệu, cũng bắt đầu hát theo.

Sau đó họ lại gặp vài đội tuần tra nữa, có đội cho qua luôn, có đội cố tình làm khó, nhưng đúng như Từ Phong nói, trong mỗi đội đều có một hai người từng tiếp xúc với Tần Trăn.

Rất nhiều người cô không nhớ rõ tên hay gặp ở đâu, chỉ thấy quen mặt, nhưng đối phương thì vẫn nhớ cô, tuy nhiên tất cả đều cố tỏ ra không quen biết.

Có lần Tần Trăn còn nhìn thấy Diệp Hồi.

Cô ấy vẫn ngầu và cá tính như trước, khiến Tần Trăn vừa ngưỡng mộ vừa xấu hổ.

Vượt qua bao chông gai, cũng có lúc gặp sự cố, nhưng cuối cùng đều tai qua nạn khỏi. Khi mùa hạ với những chiếc lá xanh tươi trôi qua, lá cây chuyển vàng, họ mới chật vật vượt qua được vòng phong tỏa nghiêm ngặt của các đội tìm kiếm.

Đoạn đường sau đó thuận lợi hơn nhiều. Thỉnh thoảng họ gặp những người sống sót khác, ban đầu còn lo lắng, nhưng những người này chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện của căn cứ. Thấy lệnh truy nã do người nước ngoài thả xuống, người thì chửi rủa chúng xả rác bừa bãi vô ý thức, người thì nhặt về nhóm lửa, chẳng ai thèm đọc kỹ.

Tần Trăn và cô mũ vàng thay phiên nhau lái xe mỗi ngày. Lúc nghỉ ngơi, cô lại tiếp tục vẽ bộ truyện tranh của mình, vẽ lại những trải nghiệm cùng Phó Thất, những người và việc đã gặp trên đường, và ngày nào cũng không quên mắng Phó Thất một câu.

Nhìn chung là rất vui vẻ, ngoại trừ việc không nhận được thêm tin tức gì từ Phó Thất, và việc cô mũ vàng bị ốm.

Bệnh của cô mũ vàng bắt nguồn từ một cơn mưa thu rét mướt.

Lúc đó họ đi ngang qua một căn cứ, trong căn cứ dường như xảy ra chuyện, dọc đường trạm xăng không được tiếp tế kịp thời, toàn bộ đều trống rỗng.

Xe của họ không trụ nổi đến trạm xăng tiếp theo, chết máy giữa đường. Hai người đành bỏ xe, cuốc bộ tìm phương tiện di chuyển khác.

Không may, trời đổ mưa.

Cô mũ vàng vì dầm mưa nên đổ bệnh, ban đầu chỉ ho, sau đó thì lên cơn sốt. Dùng đủ cách hạ sốt vật lý mà vẫn không hiệu quả, bệnh nặng đến mức cô ấy gần như không đứng dậy nổi.

Tần Trăn quyết định vào thành phố tìm thuốc.

"Không cần đâu, ráng chịu một chút là qua thôi..."

Cô mũ vàng không cho đi, vì khu vực này không mấy an toàn. Hai ngày trước, khi đi qua một thị trấn, họ thấy nơi đó khói lửa mịt mù, dường như có người đang lùng sục thứ gì đó.

Có thể trang bị vũ khí mạnh đến thế, ngoài lũ người nước ngoài kia thì không còn ai khác.

Nhưng không tìm thuốc, cô mũ vàng có thể sẽ chết.

Tần Trăn vẫn quyết định đi.

Cô tẩy trang, hóa trang thành xác sống, đến một bệnh viện ở huyện nhỏ gần đó. Quả nhiên trong thành phố này có người, vì xác sống bên trong rất manh động.

Tần Trăn cực kỳ cẩn thận. Việc đáng lẽ chỉ cần nửa tiếng là xong, cô kéo dài đến ba tiếng mới giấu thuốc xong xuôi đi ra. Nhưng lúc ra ngoài, cô vẫn đụng độ con người.

Đó là một người đàn ông, da khá trắng, tròng mắt màu trà nhạt, thoạt nhìn hơi giống đồng bào nước mình, lại hơi giống người nước ngoài.

Vì sợ đụng người, Tần Trăn cố ý trèo từ cửa sổ phía sau tiệm thuốc ra. Trùng hợp thay, người đàn ông này dường như đang trốn tránh sự truy đuổi của xác sống, định trèo vào qua cửa sổ, hai người đụng nhau ngay chính diện.

Tần Trăn sững người, người đàn ông kia cũng hơi khựng lại.

Nhưng thời gian không chờ đợi ai, cả hai đều không thể suy nghĩ nhiều, bởi vì đã có xác sống ngửi thấy mùi và kéo đến.

Tần Trăn giả vờ là một con xác sống phản ứng chậm chạp, gầm gừ vươn tay vồ lấy người đàn ông.

Mặc kệ, cứ diễn trước đã, cùng lắm lại "chết" thêm lần nữa.

Tuy nhiên, không biết do cô để lộ sơ hở, hay gã kia có mưu đồ gì khác, gã không dùng súng, cũng không dùng dao, Tần Trăn thấy rõ sau lưng gã có đeo đao, trên đó còn nhỏ máu đen ngòm của xác sống.

Gã đàn ông dùng tay không đối phó với Tần Trăn, khiến cô vô cùng bối rối, cô cắn hay không cắn đây?

Không cắn thì lộ mất cô không bình thường, cắn thì... dơ lắm!

Trong lúc cô còn đang do dự, người đàn ông đã ra tay tấn công, dùng đúng thuật cầm nã chuẩn xác. Tần Trăn từng nếm mùi này từ Phó Thất nên nhận ra ngay, và cũng ngay lập tức bị gã tóm gọn.

Gã hé miệng như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại mím môi. Mà lúc này đám xác sống phía sau đã ùa tới, tiếng súng dữ dội cũng vang lên bên ngoài tiệm thuốc.

Thế này thì chẳng còn gì để nói nữa, gã chắc chắn cùng một giuộc với đám người nước ngoài kia, không chạy nhanh là bị bắt đi làm thí nghiệm cho xem.

Tần Trăn không giả vờ nữa, quay sang nhe nanh, hung dữ "gâu" một tiếng.

Ai mà ngờ được cơ chứ?

Gã đàn ông giật bắn mình, Tần Trăn nhân cơ hội tung cước đá mạnh. Trong lúc gã né tránh, cô cắm đầu lao vào giữa bầy xác sống, vội vã chạy mất hút.

Trong bệnh viện quả thực rất đông người. Cô vừa giả chết vừa né tránh, mất hơn nửa ngày mới trót lọt thoát ra ngoài.

Tìm được cô mũ vàng, Tần Trăn cuống cuồng cho cô ấy uống thuốc, rồi lái xe tháo chạy. Chạy không ngơi nghỉ suốt ba ngày đêm, đến khi cô mũ vàng khỏi bệnh, thay phiên lái thêm một ngày một đêm nữa, cả hai mới dừng lại.

Lúc ôn lại chuyện này, cô mũ vàng hỏi: "Người của chúng ở ngay đó, sao gã ta không hét lên?"

"Không biết." Tần Trăn lúc đó làm gì có thời gian mà nghĩ: "Có thể gã bị câm, câm?"

Cô mũ vàng cảm thấy khả năng này rất thấp, hỏi tiếp: "Gã có phải cũng được cử ra ngoài cùng người nước ngoài để tìm cô, là người quen của cô không?"

Điều này thì Tần Trăn chắc chắn: "Không phải."

Đặc điểm ngoại hình của người đàn ông đó rất nổi bật, nếu cô từng gặp chắc chắn không thể nào không có một chút ấn tượng nào.

Hai cô gái nghĩ không ra đành bỏ qua, bắt đầu rầu rĩ vì một bài toán mới: Nãy mải chạy trốn, đi nhầm hướng rồi. Muốn đến căn cứ Bắc Nhạc, hoặc phải đi lại con đường cũ đầy rẫy hiểm nguy, hoặc phải đi một đường vòng rất xa.

Trong lúc hai người đang đau đầu vì vấn đề này, thì cách đó một ngàn cây số, tại trung tâm một thành phố nào đó, Phó Thất đang dùng ống nhòm quan sát từ trên sân thượng một tòa nhà cao tầng.

Đây là ngày thứ bốn mươi bảy kể từ khi anh được thả khỏi căn cứ, cũng là ngày thứ bốn mươi bảy anh ra ngoài tìm kiếm Tần Trăn.

Trong ống nhòm đen kịt toàn là xác sống, con nào con nấy tay chân cứng đờ, động tác điên cuồng, bất chấp tính mạng lao vào đoàn xe đang vận chuyển thiết bị.

Đang lia ống nhòm, ống kính chợt nhòe đi, có thứ gì đó đưa đến trước mặt Phó Thất.

Anh bỏ ống nhòm xuống, thấy một điếu thuốc đưa ra trước mặt.

"Vừa trấn lột được từ một con xác sống đấy." Hứa Lão Nhị cũng ngậm một điếu trên miệng, lúc nói chuyện điếu thuốc cứ giật giật: "Anh hai chú rộng rãi chưa?"

Phó Thất không nhận, nói: "Hút thuốc có hại cho sức khỏe."

Hứa Lão Nhị nhìn anh như nhìn kẻ mắc bệnh tâm thần: "Thời buổi này còn kén chọn sức khỏe cái gì? Sống tiêu sái được ngày nào hay ngày ấy!"

"Ý tôi là sức khỏe tâm lý." Phó Thất lại giương ống nhòm lên, tỉ mỉ phân biệt từng con xác sống trong tầm nhìn, hững hờ nói: "Nghe nói mùi khói thuốc có thể kích phát nhân tố cuồng bạo trong cơ thể xác sống, tốt nhất anh nên cẩn thận."

"Cái gì?" Lần đầu tiên Hứa Lão Nhị nghe thấy luận điệu này. Ban đầu anh ta rất khinh thường, rít hai hơi thuốc, nhìn vòng khói mờ mịt, tặc lưỡi hỏi: "Phó Lão Thất, chú nói thật hay lừa tôi đấy?"

Phó Thất không đáp.

Hứa Lão Nhị chép chép miệng, lầm bầm: "Tôi cảm giác chú lại đang lừa tôi. Nhưng dạo trước cái căn cứ tư nhân kia bị xác sống tấn công, hình như cũng có liên quan chút đỉnh tới khói bụi hỏa hoạn..."

Anh ta liên tục đi làm nhiệm vụ bên ngoài, mấy tháng trước cũng được cử đi hỗ trợ tìm kiếm tung tích Tần Trăn.

Đám người nước ngoài đó hùng hổ lượn một vòng, rốt cuộc chả tìm được cọng lông nào, tiu nghỉu quay về. Bọn chúng lại giở bài đạo lý chủng tộc, sự sinh tồn của văn minh nhân loại, vừa dùng đạo đức thao túng vừa liên thủ gây áp lực, đàm phán suốt mấy ngày, cuối cùng chính phủ mới miễn cưỡng đồng ý cho Phó Thất ra ngoài tìm kiếm.

Để Phó Thất ra ngoài lại không yên tâm, họ tách ba người trong đội của anh ra, trên người ai cũng gắn thiết bị định vị và nghe lén, phía sau còn có một đống người nước ngoài bám đuôi giám sát ở cự ly gần.

Hứa Lão Nhị cũng thấy ấm ức thay cho Phó Thất, đôi lúc muốn khuyên anh cứ làm như cái lần cướp súng giết lão gia chủ họ Lâm kia, quay lại nã vài phát súng tẩn cho đám người đó một trận cho xong!

Nhưng Phó Thất kiên nhẫn hơn anh ta nhiều, không kiêu căng không nóng nảy. Khoảng thời gian bị nhốt trong căn cứ cũng rất bình tâm, không phải nhận thẩm vấn liên hợp quốc tế thì cũng ngồi thảo luận chuyện virus xác sống với nhóm nghiên cứu của Viện sĩ Giang. Đến khi ra ngoài cũng chẳng hề vội vã.

Hứa Lão Nhị cảm thấy mấy tháng không gặp, Phó Thất sắp thành nửa nhà nghiên cứu khoa học đến nơi rồi.

"Phó Lão Thất, chú nói thật đi, chuyện khói thuốc kích phát nhân tố cuồng bạo gì gì đó trong cơ thể xác sống, có phải là phát hiện mới của nhóm Viện sĩ Giang không?"

Phó Thất: "Khó nói."

Hứa Lão Nhị: "Khó nói cái rắm!"

"Đừng có lúc nào cũng chửi thề. Lần trước anh cứ mở miệng ra là 'mày tao' dạy hư Tiểu Cương thi, tôi còn chưa tính sổ với anh đâu đấy."

"Nó còn cần tôi dạy hư à? Nó đã hư hỏng từ trong xương tủy rồi!"

Nhắc đến Tần Trăn, Hứa Lão Nhị lại nhớ tới chuyện mình bị lừa gạt tình cảm. Uổng công anh ta ngày đêm áy náy tự trách, uổng công anh ta suốt ngày lo lắng cho trạng thái tinh thần của Phó Thất, uổng công anh ta vất vả giữ bí mật cho hai người, đến cuối cùng, lại là Phó Thất và Tần Trăn liên thủ trêu chọc anh ta.

Tâm trạng Hứa Lão Nhị càng thêm bực bội, rít một hơi thuốc thật sâu. Nhớ lại cái lý thuyết gì đó Phó Thất vừa nói, anh ta ghét bỏ ném điếu thuốc xuống đất dập tắt, rồi tựa vào lan can sân thượng nhìn bầy xác sống đông nghịt bên dưới, tâm trạng phức tạp nói: "Hóa ra tôi mới là người nhìn thấy sự thật sớm nhất."

Câu này không chạm được đến cảm xúc của Phó Thất, ngược lại làm mấy tay cơ bắp ngoại quốc bên cạnh chú ý.

Một tên trong số đó bước tới, xổ một tràng xì xồ. Hứa Lão Nhị nghe không hiểu, mất kiên nhẫn gắt: "Ở đất của ai thì nói tiếng người đó, cái đạo lý đơn giản vậy mà cũng không hiểu à?"

Kẻ nọ lộ rõ vẻ tức giận, cố nhịn rồi đổi sang thứ tiếng Trung lơ lớ: "Vẽ, chân dung."

Hứa Lão Nhị: "Ông đây chưa vẽ à!"

Tất cả những người từng gặp Tần Trăn đều bị yêu cầu vẽ chân dung cô. Hứa Lão Nhị vốn chẳng biết vẽ, lúc đầu còn lo mình vẽ xấu quá bị người ta cười chê không có tế bào nghệ thuật. Ra ngoài nhìn mới thấy, của người khác còn thảm họa hơn, đủ mọi thể loại, có người vẽ thành tinh gấu đen, có người vẽ người lai mình rắn...

Đến cuối cùng, bức tranh của anh ta lại là bức giống nhất.

Ít ra còn có mũi có mắt, có tay có chân, lờ mờ nhìn ra hình người.

Vẽ đẹp quá nên bị để mắt tới, giờ đám người này hận không thể bổ não anh ta ra xem Tần Trăn rốt cuộc trông như thế nào.

"Hợp tác, vẽ lại." Đám người kia nói.

"Trông tôi dễ bắt nạt lắm à!" Hứa Lão Nhị nổi đóa, chỉ vào Phó Thất: "Tần Trăn là người của cậu ta đấy, sao mấy người không dám ép cậu ta vẽ!"

Hứa Lão Nhị chưa từng nghĩ có ngày mình lại bị coi là quả hồng mềm mà bóp.

Quá nhục nhã.

"Bà nội cha chúng mày! Cứ nhè tao ra mà bắt nạt đúng không!"

Câu nói này mang lại cho Phó Thất một cảm giác quen thuộc. Anh nhớ lại vẻ mặt ấm ức của Tần Trăn khi nói "Tất cả đều ức h**p tôi", không kìm được bật cười thành tiếng.

Hứa Lão Nhị cảm thấy mình bị chế nhạo, giận dữ quát: "Không vẽ, có giỏi thì bắn chết tao đi, lại đây, bắn thẳng vào đầu tao này!"

Anh ta vừa làm mình làm mẩy, đám người nước ngoài kia liền xìu xuống.

Dù sao hiện tại không giống trước kia, mọi người đều đã rõ ràng mọi chuyện. Chính quyền Hoa Hạ đã tuyên bố rõ, Hứa Lão Nhị và những người khác chỉ vì tình hữu nghị quốc tế mới hỗ trợ họ tìm kiếm Tần Trăn. Nếu có bất kỳ ai bị thương do con người gây ra trong quá trình này, chính quyền sẽ truy cứu đến cùng.

Người nước ngoài phải dùng biện pháp liên minh gây sức ép mới có được cơ hội nhập cảnh. Một khi mất đi sự cho phép của chính phủ, muốn tìm Tần Trăn trong một quốc gia rộng lớn nhường này chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Bọn chúng không dám ép quá mức. Tên cầm đầu hất hàm về phía bóng lưng Phó Thất, ý bảo có anh ở đây là được rồi, bảo cấp dưới lui ra.

Hứa Lão Nhị thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút, đứng cạnh Phó Thất chửi đổng: "Lũ ch* đ*!"

Chửi xong quay sang nhìn Phó Thất, thấy anh vẫn đang cầm ống nhòm quan sát, biết anh đang tìm Tần Trăn, trong lòng Hứa Lão Nhị lại khó chịu.

Anh ta cảm thấy cô gái tên Tần Trăn đó rất đáng hận, lại rất đáng thương, mỗi lần nhớ tới là trong lòng lại chua xót, khóe mắt cay cay, chẳng có chút khí khái đàn ông nào cả.

Anh ta thở dài thườn thượt, nhìn xuống đám xác sống bên dưới, buồn bã nói: "Phó Lão Thất, chú nói xem sao mọi chuyện lại thành ra thế này?"

Ngón tay Phó Thất siết chặt, đáp: "Là lỗi của tôi."

Tất cả đều là lỗi của anh, ngay từ lần đầu gặp mặt trong mộ, câu nói đầu tiên anh nói với Tần Trăn đã sai rồi.

Giả sử lúc đó anh thu lại sự tò mò, coi Tần Trăn là một con xác sống biến dị mà bắt giữ, rồi lập tức báo cáo cho căn cứ ngay khi ra ngoài, thì mọi chuyện đã hoàn toàn khác.

Giả sử anh không có h*m m**n khám phá mãnh liệt đến vậy, thì đã không tìm đủ mọi cách dụ dỗ Tần Trăn đi theo anh điều tra quá khứ của cô, và cũng sẽ không nảy sinh những tình cảm không nên có trong quá trình đó.

Nếu vậy, có lẽ virus xác sống đã được giải quyết, những cuộc thí nghiệm bí mật của người quốc gia B sẽ không bị phơi bày, những quá khứ tàn nhẫn kia cũng sẽ không ai biết đến, và tất cả mọi người sẽ không phải đau khổ như bây giờ.

Nhưng rốt cuộc, để Tần Trăn trở thành đối tượng nghiên cứu trong phòng thí nghiệm khi chưa biết gì tàn nhẫn hơn, hay như hiện tại, để cô lang thang lẩn trốn rồi hiểu ra lai lịch của mình, gánh vác quá khứ đau thương, bước vào phòng thí nghiệm với sự thật rành rành mới tàn nhẫn hơn?

Cô cảm thấy cái nào đau đớn hơn?

Phó Thất không hiểu nổi.

Nhưng tất cả đều do anh gây ra, anh phải chịu trách nhiệm cho việc này.

"Ngày nào cũng lỗi của tôi, lỗi của tôi, giờ ai cũng biết cô ấy là bạn gái chú rồi!" Hứa Lão Nhị bực bội: "Suốt ngày khoe ân ái, không biết điểm dừng là gì!"

"..." Phó Thất liếc anh ta: "Anh cũng chỉ có thể làm Lão Nhị thôi."

Hai người đang nói chuyện thì có người tới thông báo, thiết bị y tế đã được vận chuyển ra ngoài an toàn, có thể rút lui.

Bọn họ vốn dĩ đi tìm Tần Trăn, đi ngang qua căn cứ Phi Vân, tình cờ gặp lúc căn cứ bị xác sống tấn công quy mô lớn, thương vong vô số, thế là tạm dừng lại, giúp họ tìm kiếm thiết bị y tế để cứu hộ.

Hiện tại quyền chủ động nằm trong tay Phó Thất, đám người nước ngoài kia không có sự lựa chọn, lại sợ Phó Thất bỏ trốn nên không dám để anh đi sâu vào thành phố. Bọn chúng đành phải tự cử người đi giúp, tiện thể tìm xem có con xác sống nào bất thường không.

Mục tiêu đã hoàn thành, những người tản ra nhanh chóng rút lui, tập trung tại điểm trú ẩn tạm thời ngoài thành phố. Ba nam thành viên của Tiểu đội số 1 thời mạt thế cũng được tập hợp lại dưới sự giám sát chặt chẽ.

"Phía Đông không có manh mối." Trần Tưởng chán nản báo cáo.

Lão Mặc ít nói, đôi mắt màu trà nhạt chạm ánh mắt Phó Thất, anh ta chỉ tay về hướng Đông Nam rồi lắc đầu.

Phó Thất gật đầu, ánh mắt lướt qua một chiếc kẹp tóc hình chú heo nhỏ màu hồng mới xuất hiện trên ống tay áo Lão Mặc, hơi khựng lại, rồi quay mặt đi.

Người nước ngoài đứng cạnh nghe họ trao đổi xong, hỏi: "Giúp xong rồi, tiếp theo đi hướng nào?"

Phó Thất cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, đáp: "Hướng Tây Bắc."

"Sao anh biết?"

Phó Thất trả lời: "Đoán thôi, anh muốn đi hướng Đông Nam cũng được."

Đám người kia im bặt.

Ngày hôm sau, tuyết rơi dày đặc. Phó Thất ngẩng nhìn bầu trời xám xịt, xoa xoa chiếc kẹp tóc hình heo Peppa trong túi, sải bước tiến về hướng ngược lại với nơi Tần Trăn đang ở.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn