Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 67: Ánh sáng lạnh

Cô mũ vàng bảo, chỉ cần chưa tìm thấy xác, cô ấy sẽ coi như chị mình vẫn còn sống.

Cô ấy có một tấm bản đồ tự chế, trong đó một dải đất hẹp và dài đã được khoanh đỏ, đó là những nơi cô đã đi qua. Cô ấy quyết định lấy trường học làm tâm, tiếp tục mở rộng phạm vi tìm kiếm ra ngoài.

Tần Trăn đi cùng cô ấy.

Hai người chính thức trở thành bạn đồng hành.

Cô mũ vàng có mục tiêu rất kiên định, ngoài chuyện tìm chị ra thì chẳng quan tâm gì khác. Thấy mặt Tần Trăn trát đầy phấn nền, cô ấy bảo hiếm lắm mới có điều kiện, cô ấy cũng muốn điệu đà một chút, thế là mượn đồ trang điểm của Tần Trăn để tút tát lại nhan sắc.

Tần Trăn càng thích cô ấy hơn. Chỉ trừ một điểm là cô mũ vàng nhất quyết không chịu gọi cô là "chị".

"Nhìn cô có lớn tuổi hơn tôi đâu, dựa vào đâu mà bắt tôi gọi là chị?"

Tần Trăn cãi lại rằng do mặt cô trẻ thôi, chứ thực tế cô đã mấy chục tuổi rồi, cô mũ vàng gọi bằng bà nội cũng chẳng ngoa.

Cô mũ vàng không tin: "Thế sao cô còn xưng là Thiếu nữ Ánh sáng lạnh?"

"Bà lão!" Tần Trăn ấm ức đổi giọng, "Bà lão, Bà lão Ánh sáng lạnh được chưa!"

Chỉ vì một tiếng "chị", Thiếu nữ Ánh sáng lạnh cực ngầu chỉ trong một giây đã biến thành Bà lão Ánh sáng lạnh lụ khụ. Đáng tiếc cái tôi của cô mũ vàng quá cao, dù có đổi tên cô ấy cũng không chịu đổi cách xưng hô, cứ một mực gọi Tần Trăn là "Tiểu Quang".

Tần Trăn không thể chấp nhận nổi, đành hậm hực chửi thầm Phó Thất trong lòng.

Hai người bắt đầu hành trình lưu lạc.

Cô mũ vàng có một chiếc xe, bốn mặt xe đều được xịt sơn. Ngày trước chỉ có dòng chữ "Triệu Đại Sơn", nay lại có thêm "Vương Tiểu Thối".

Triệu là họ của cô mũ vàng, Đại Sơn là tên gọi ở nhà của chị cô ấy, còn Vương Tiểu Thối là cái tên bạn trai do Tần Trăn tự bịa ra.

Hết cách rồi, Phó Thất từng dặn, có rất nhiều người đang lùng sục tìm cô, những cái tên hay danh xưng từng dùng trước đây tuyệt đối không được xuất hiện nữa.

Cái tên "Vương Tiểu Thối" nghe quá sức kỳ cục, cô mũ vàng chê bai suốt nửa ngày, bảo nghe chẳng có vẻ gì là đẹp trai cả, qua đó còn hoài nghi luôn khiếu thẩm mỹ của Tần Trăn.

Tần Trăn cãi lại rằng cô ấy đang đánh giá người qua cái tên, đồng thời chê bai cái biệt danh "Cô mũ vàng" nghe cũng chẳng giống mỹ nữ chút nào.

Thế là hai cô gái lái chiếc xe có tạo hình dị hợm, vừa đi vừa chí chóe cãi vã, bắt đầu chuỗi ngày lang bạt về nơi xa.

Cãi thì cãi vậy, thực chất cô mũ vàng là người rất tốt. Nhờ có ống thuốc gây nhiễu xác sống kia, cô ấy cực kỳ biết ơn Tần Trăn.

Nhưng dù sao cô ấy cũng không phải Phó Thất, Tần Trăn không dám để lộ sơ hở trước mặt cô ấy. Thế nhưng sớm tối chung đụng, lại chẳng có ai che giấu giúp, cuối cùng cô mũ vàng vẫn nhìn ra vài điểm bất thường.

Cũng may cô ấy có một hệ thống logic tự suy diễn của riêng mình.

"Cô cất giấu kha khá thuốc gây nhiễu xác sống đúng không?"

Cô mũ vàng từng lân la hỏi thăm Tần Trăn về loại thuốc này, Tần Trăn cũng thành thật kể cho cô nghe. Cô mũ vàng rất ít khi nán lại các căn cứ, cũng chưa từng tiếp xúc với những thứ vốn chỉ dành cho các tiểu đội làm nhiệm vụ đặc biệt. Cô ấy không biết thứ này hiếm đến mức nào, nên cứ đinh ninh Tần Trăn có rất nhiều thuốc gây nhiễu.

Nhưng cô ấy cũng không hề nổi lòng tham: "Yên tâm, tôi không cướp của cô đâu. Tôi là người lăn lộn qua bao sóng gió rồi, thừa biết lấy oán báo ân sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì."

Tần Trăn: "...Ừm."

Cô mũ vàng vỗ vai cô, nói tiếp: "Nhưng mà từ nay về sau, mấy việc nguy hiểm cứ giao hết cho cô đấy! Tiểu Quang, tôi đặt niềm tin vào cô!"

Nói nghe cứ như cô ấy mới là chị đại vậy, tức chết Tần Trăn rồi!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhờ có thể đường hoàng đi lại giữa bầy xác sống, việc tìm kiếm thức ăn, nước uống, xăng dầu... trở nên dễ dàng hơn hẳn. Hai người đi đường rất thuận lợi, chuyên nhắm vào những nơi thích hợp cho người sống sót để nán lại, mỗi lần đều lượn vài vòng rồi mới đổi sang chỗ khác.

Thỉnh thoảng họ sẽ bắt gặp các đội tìm kiếm từ căn cứ đi ra. Cứ mỗi lần như thế, Tần Trăn đều chủ động lảng tránh. Cô mũ vàng tưởng cô cũng từng nếm mùi đau khổ ở các căn cứ nên không hề mảy may nghi ngờ hành động này, toàn tự mình tiến lên nghe ngóng tin tức.

Đôi khi đi ngang qua một căn cứ nào đó, hai người sẽ tạm thời tách ra, một người vào trong tìm người, một người đợi ở bên ngoài.

Cứ thế trôi qua hai tháng, cuối cùng Tần Trăn vẫn quyết định rời khỏi cô mũ vàng, nguyên nhân là vì cô đã để lộ gương mặt thật trước mắt cô ấy.

Hôm đó, do không kịp bổ sung xăng, họ buộc phải dừng xe giữa đường và chia nhau đi tìm. Cô mũ vàng vì né xác sống nên lọt thỏm xuống sông, lũ xác sống cũng nhào xuống theo.

Tần Trăn nghe thấy tiếng động liền lao xuống cứu, cả hai cùng nhảy ùm xuống nước.

May mà cuối cùng người không sao, nhưng ánh mắt cô mũ vàng nhìn Tần Trăn bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ. Cô ấy nhìn chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng đưa tay véo má Tần Trăn, hỏi: "Sao da cô lại có cái màu này?"

Lúc này Tần Trăn mới sực nhớ ra kem nền của mình không chống nước, ngâm mình dưới sông quẫy đạp suốt hai mươi phút, trôi sạch từ đời nào rồi.

"Ừm..." Cô hơi đơ ra, ấp úng: "Chắc, chắc là do tôi sợ lạnh, bị, bị lạnh đến tái xanh rồi?"

Cô mũ vàng nghe vậy liền vạch áo cô ra ngó vào trong, lẩm bẩm: "Thế thì cô sợ lạnh thật đấy."

Cô ấy không hỏi thêm gì nữa, hai người tiếp tục lên đường, nhưng Tần Trăn biết mình không thể đi cùng cô ấy được nữa. Khi đi ngang qua căn cứ tiếp theo, nhân lúc cô mũ vàng vào trong tìm người, Tần Trăn lặng lẽ rời đi.

Cô lại rơi vào cảnh không có nơi nào để đi, đi lang thang vô định suốt mấy ngày, rồi trốn vào một căn nhà nhỏ ven đường trong một ngày mưa lất phất.

Vào nhà thì không bị ướt nữa, nhưng cô lại quên mất một điều: cô cần trú mưa, thì con người cũng cần trú mưa. Mà những kỹ năng sinh tồn của cô đều do Phó Thất dạy, rất dễ đụng độ với con người.

Ngay khi bên ngoài vang lên tiếng súng, Tần Trăn đã biết tình hình không ổn, vội vàng định rời đi. Nhưng cổng sân đã bị ai đó cạy mở, hết cách, cô đành nhanh chóng quay lại phòng định trèo cửa sổ trốn thoát.

Đáng tiếc ngôi nhà này chỉ có hai tầng, để đảm bảo an toàn, các cửa sổ đều lắp song sắt chống trộm. Tần Trăn lục lọi từng phòng, phát hiện chỉ có cửa sổ nhỏ trong nhà vệ sinh là không có song sắt.

Cô dẫm lên bồn cầu leo lên, người thì chui lọt nhưng cái ba lô to đùng trên lưng lại bị kẹt cứng. Đang ra sức vùng vẫy thì một tiếng bước chân uể oải cùng tiếng mở cửa vang lên ngay phía sau.

"Xong đời rồi." Tần Trăn thầm than.

Vì trời mưa, cô không bôi kem nền, kiểu gì cũng bị coi là xác sống rồi ăn đạn cho xem.

Ăn đạn thì cũng thôi đi, đằng này còn bị kẹt giữa khe cửa sổ mà chết, tạo hình y hệt một con xác sống bị bắn hạ.

Mất hết cả thể diện của một cương thi!

"Ái chà, kẹt ở khe cửa rồi à." Người vừa bước vào cất giọng trêu chọc, kèm theo đó là tiếng lên đạn lách cách: "Thế này lúc chết chẳng phải sẽ bị phơi thành xác khô sao?"

Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục!

"Chết" cũng phải chết cho có tôn nghiêm!

Tần Trăn ngoái đầu lại, bắt chước điệu bộ hung tợn của xác sống gầm lên một tiếng, giương nanh múa vuốt với kẻ mới đến. Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt đối phương, cô sững người.

Người kia nhìn thấy cô cũng ngẩn tò te.

Người đến không ai khác chính là Từ Phong – người mà Phó Thất từng dẫn cô đi gặp. Chiếc đồng hồ công nghệ cao mà Tần Trăn luôn nhung nhớ vẫn đang nằm chễm chệ trên cổ tay anh ta.

Tần Trăn nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Ngược lại, sau thoáng sững sờ, sắc mặt Từ Phong liền thay đổi, anh ta nhanh chóng nâng súng lên, chĩa thẳng vào cô và bóp cò.

Viên đạn xé gió lao thẳng về phía Tần Trăn. Cô đứng đực ra, thầm nghĩ chuyện này cũng bình thường thôi.

Từ Phong chắc chắn đã biết cô không phải là người, nói không chừng còn hối hận vì lần gặp ở bệnh viện trước đây đã không bắt cô lại ngay tại trận.

Có khi anh ta còn đang trách tội Phó Thất nữa kìa.

Tần Trăn cảm thấy hơi buồn. Cô cứ tưởng mình đã lăn lộn trong xã hội loài người một thời gian, ít nhiều cũng có được vài người bạn.

"Đoàng!"

Viên đạn bay sượt qua má Tần Trăn, tiếng súng vang vọng khắp căn nhà nhỏ.

"Tình hình sao rồi?" Bên ngoài vang lên tiếng hỏi bằng thứ tiếng Trung lơ lớ.

Từ Phong hạ súng, mất kiên nhẫn đáp: "Còn có thể là tình hình gì nữa? Tôi nổ súng rồi, đụng phải thứ gì các anh còn không biết sao?"

Vừa nói, anh ta vừa dùng chân đá sập cửa nhà vệ sinh, khóa trái lại.

Sau đó, Từ Phong và Tần Trăn vẫn đang nằm rạp trên cửa sổ đưa mắt nhìn nhau một lúc. Anh ta hạ giọng hỏi: "Sao cô lại ở đây?"

Tần Trăn không hiểu ý anh ta, thành thật đáp: "Trốn, trốn mưa."

Sắc mặt Từ Phong rất phức tạp, anh nhìn cô thêm hai lần rồi bước tới đỡ lấy ba lô của cô, nói: "Ra ngoài trước đi."

Nhờ Từ Phong đỡ ba lô, Tần Trăn mới chui lọt qua ô cửa sổ chật hẹp một cách suôn sẻ.

Cửa sổ khá cao, sau khi tiếp đất Tần Trăn không nhìn thấy anh ta nữa, chỉ nghe thấy giọng nói rất trầm truyền ra từ khe cửa: "Các quốc gia đều đã phái người đến truy bắt cô. Mấy tháng nay, bắt đầu từ đường biên giới phía Bắc, tất cả những nơi cô từng đi qua đều bị rà soát gắt gao..."

Sau khi người quốc gia A công khai tội ác của quốc gia B, ai cũng biết Tần Trăn là nạn nhân, nhưng đồng thời cũng là nhân vật mấu chốt để tiêu diệt virus xác sống. Rất nhiều quốc gia đã liên minh lại, gây áp lực đòi chính phủ giao nộp Tần Trăn.

Hậu quả của việc bị giao nộp là cô sẽ bị cắt thành nhiều mảnh, chia nhau mang về nghiên cứu.

Đúng vậy, người còn chưa tìm thấy mà đã bị chia chác xong xuôi rồi.

Chính phủ sau khi họp bàn nội bộ đã trả lời rằng cô mất tích, không tìm thấy.

Bọn họ đương nhiên không tin, đứng trên đỉnh cao đạo đức để liên thủ làm khó dễ. Nhằm xoa dịu tình hình, chính phủ đành phải phái tất cả những người từng tiếp xúc với Tần Trăn đi phối hợp truy bắt cô.

Từ Bắc chí Nam, ròng rã bốn tháng trời, chẳng ai tìm thấy lấy một cái bóng của Tần Trăn. Phạm vi tìm kiếm dần mở rộng ra, và giờ đã quét đến tận đây.

"Chính phủ có quá nhiều thứ phải bận tâm, rất nhiều chuyện là thân bất do kỷ..." Từ Phong nói khẽ.

Phó Thất từng nói, Từ Phong là đội trưởng của một tiểu đội trực thuộc chính phủ, có quân hàm, ở một mức độ nào đó anh ta có thể đại diện cho chính quyền.

Tần Trăn tin lời anh ta, đáp: "Được, được rồi."

Từ Phong không biết đang nghĩ gì, im lặng một lát rồi tiếp tục nói thầm qua bức tường: "Đi cùng tôi là người của quốc gia A, đây chỉ là đội tiên phong, phía sau còn rất nhiều người nữa. Bọn họ đã chia khu vực, đang bủa lưới tìm kiếm cô khắp nơi. Quanh đây còn có người của các quốc gia khác, trong đó có cả những kẻ biết mặt cô... Cô cẩn thận đấy."

Tần Trăn "ừm" một tiếng đáp lời.

Đợi một lúc không thấy Từ Phong nói gì nữa, cô bám tường nhón chân lên, khẽ hỏi: "Phó, Phó Thất đâu?"

"Cậu ấy..." Giọng Từ Phong ngập ngừng, chần chừ một lát rồi như hạ quyết tâm: "Cậu ấy đã giết một người, hiện đang bị thẩm vấn ở căn cứ Bắc Thành."

"Giết, giết ai cơ?"

"Tiểu Lâm Hoành Trí." Sợ Tần Trăn không biết người này là ai, Từ Phong đặc biệt giải thích thêm: "Gia chủ DF."

Một ông lão đã hơn bảy mươi tuổi, cũng chính là người đã nhận ra Tần Trăn từ đoạn video trước khi chết của Tiểu Lâm Già Diệp. Lão ta dưới sự hộ tống của người quốc gia A đã đến tận căn cứ Bắc Thành - nơi đặt trụ sở trung ương, và chết dưới tay Phó Thất.

Một gã người nước ngoài thâm độc, chết thì chết thôi. Nhưng mấu chốt là lão ta là người nắm rõ nhất về cuộc thí nghiệm phi pháp ở Bệnh viện Từ thiện Hải Âm năm xưa cùng với virus xác sống. Lão ta còn tự xưng là người quen cũ của Tần Trăn, là người hiểu cô nhất, có khả năng tìm ra cô cao nhất.

Có thể nói, lão ta là hy vọng của tất cả mọi người.

Vậy mà Phó Thất lại trắng trợn cướp súng giết người ngay dưới bao con mắt theo dõi.

Không ai ngờ anh lại to gan đến vậy. Dù bị họng súng của đại diện các nước và đám vệ sĩ chĩa thẳng vào đầu, anh vẫn không chút do dự bóp cò liên tiếp năm phát, bắn nát bét đầu Tiểu Lâm Hoành Trí.

Chính phủ có quá nhiều thứ phải cân nhắc, không thể nói Phó Thất làm sai, cũng chẳng thể khen anh làm đúng, chỉ đành tạm thời giam giữ anh ở căn cứ.

Ngoài Phó Thất, Trần Tưởng và Lão Mặc cũng tạm thời mất đi tự do.

Tần Trăn lặng lẽ nghe Từ Phong kể xong, hỏi: "Phải mất bao, bao lâu?"

Từ Phong đáp: "Chưa chắc chắn, nhưng chỉ cần cô chưa bị tìm thấy, cậu ấy nhất định sẽ được thả ra."

Hiện tại người hiểu rõ Tần Trăn nhất là Phó Thất. Chỉ cần Tần Trăn còn bặt vô âm tín, Phó Thất vẫn sẽ an toàn. Và đợi đến khi tất cả bọn họ đều không thể tìm thấy Tần Trăn, dù có một vạn lần không cam tâm, họ cũng chỉ có thể trông cậy vào Phó Thất.

Đang nói chuyện thì bên ngoài nhà vệ sinh vang lên những tiếng xì xồ, có vẻ như đang hối thúc Từ Phong.

Từ Phong lớn tiếng đáp trả: "Tôi được chính phủ phái đến điều tra cùng các người, chứ không phải là thuộc hạ của các người, không có nghĩa vụ phải nghe lệnh răm rắp."

Đuổi xong đám người quốc gia A đang lải nhải bên ngoài, anh ta mới hạ giọng hỏi Tần Trăn: "Nghe rõ chưa?"

"Rõ, rõ rồi." Tần Trăn gật đầu mạnh, hỏi: "Thế tôi đi, đi nhé?"

"Đi đi." Từ Phong nói: "Cẩn thận đấy."

Tần Trăn "ừm" một tiếng, quay lưng nhìn màn mưa bụi mờ mịt và vài con xác sống đang lảo đảo tiến lại gần. Cô vỗ vỗ ngực tự lấy hơi, rồi lao thẳng vào màn mưa, nhanh chóng rời xa nơi nguy hiểm này.

Cô không dám bén mảng đến những nơi có khả năng xuất hiện con người nữa, chỉ chuyên nhắm những cánh đồng hoang cỏ mọc um tùm mà đi.

Mạt thế đến, thực vật sinh trưởng điên cuồng, cỏ dại mọc cao và dày đặc. Tần Trăn vấp ngã không biết bao nhiêu lần, có lần còn đụng phải một con rắn đầu tam giác, làm cô sợ chạy trối chết.

Người ngợm tuy nhếch nhác nhưng tâm trạng Tần Trăn lại tốt lên hẳn. Cô quyết định để chiếc đồng hồ kia yên tâm ở lại bên cạnh Từ Phong, từ nay về sau không thèm nhớ thương nó nữa.

Cô lang thang một mình, từ ngày mưa rả rích đến khi trời quang mây tạnh, không còn gặp thêm ai.

Sau đó vì đi vào nơi quá hẻo lánh, mất đi các biển báo giao thông nên cô bị lạc phương hướng, lận đận suốt hai ngày trời mới lại nhìn thấy con đường nhựa uốn lượn.

Không dám đi trên đường, cô đành men theo bụi rậm ven đường mà tiến bước. Trong khoảng thời gian đó, cô nhìn thấy rất nhiều xe cộ đi ngang qua, bên trong chở đủ loại người nước ngoài vạm vỡ, tất nhiên cũng có cả người trong nước. Có một lần Tần Trăn thậm chí còn nhìn thấy anh chàng gãy chân trong đội của Hứa Lão Nhị.

Bọn họ đều đến để tìm cô.

Tần Trăn càng cẩn thận hơn. Chỉ cần gió thổi cỏ lay là cô lập tức nằm rạp xuống bụi rậm um tùm, không qua nửa tiếng thì đừng hòng cô ngóc đầu dậy.

Nhưng làm vậy cũng chẳng thể đảm bảo an toàn tuyệt đối.

Hôm đó, Tần Trăn đi ngang qua một con sông. Vừa nghe thấy tiếng động cơ xe từ đằng xa, cô liền nhanh chóng núp kỹ. Không may thay, đối phương cũng nhắm trúng ngay địa điểm này.

Nhanh gọn lẹ giải quyết đám xác sống bám đuôi, những người trên xe lần lượt bước xuống, phải đến hơn ba mươi người. Khoảng một phần ba trong số đó là người da vàng, còn lại toàn là người ngoại quốc, ai nấy đều lăm lăm tay súng, dọa Tần Trăn sợ cứng người, không dám ho he nhúc nhích.

Trớ trêu thay, lại có người cứ nhắm thẳng bụi rậm nơi cô ẩn nấp mà tiến tới. Tần Trăn nín thở, thầm cầu nguyện trong lòng mong hắn dừng lại mau.

Nhưng trời chẳng chiều lòng cương thi, bụi cỏ cao nửa người trước mặt Tần Trăn rung lên, một gã đàn ông xuất hiện ngay trước mắt cô.

Hắn một tay gạt bụi rậm, một tay đặt sẵn lên cạp quần, vẻ mặt như chuẩn bị "giải quyết nỗi buồn".

"Mẹ kiếp!" Gã đàn ông suýt giẫm lên người Tần Trăn, sợ hãi hét ré lên.

"..." Tần Trăn câm nín, nằm rạp trong bụi cỏ, trừng mắt thao láo nhìn hắn.

"Sao thế, Điền Lệ?" Có người trên đường lớn hỏi vọng xuống.

Mặt Điền Lệ lúc xanh lúc đỏ, lại còn hơi tím tái. Hắn nắm chặt cạp quần, kinh hoàng lùi lại nửa bước, ngoái đầu hét lên phía đường cái: "Không có gì, có, có con rắn thôi!"

Người hỏi han trên đường thấy không có chuyện gì liền quay đầu đi, nhưng một gã người nước ngoài tóc vàng lại cảnh giác tiến về phía Điền Lệ.

Điền Lệ ngoái nhìn lại một cái, rồi quay về chạm mắt với Tần Trăn đang nấp trong bụi cỏ. Ánh mắt hắn ánh lên sự kinh hãi, vỡ lẽ, bi thương, xấu hổ... muôn vàn cảm xúc đan xen. Cuối cùng, hắn trừng Tần Trăn một cái thật dữ dội, rồi mang vẻ mặt như đi vào chỗ chết quay đầu lại, bi tráng bước tới nghênh đón gã ngoại quốc lực lưỡng kia.

Tần Trăn biết, Điền Lệ chắc chắn vẫn còn ghim hận vụ cô nói thích hắn, nguyện chết vì hắn, khiến hắn sợ hãi bỏ chạy thục mạng lần trước.

Bây giờ chắc hắn đã hiểu vì sao cô lại đỡ đạn cho hắn rồi chứ?

Tần Trăn nấp trong bụi cỏ, ngửa cổ nhìn qua những kẽ lá, thấy Điền Lệ chặn đầu tên người nước ngoài kia, hỏi: "Người anh em, có người yêu chưa?"

Gã kia đáp lại bằng thứ tiếng không biết của nước nào, Tần Trăn nghe chẳng hiểu gì sất.

"Ý gì đấy? Là chưa có à?" Điền Lệ cũng chẳng hiểu, nhưng có vẻ hắn cũng không quan tâm lắm.

Hắn hạ giọng, giọng điệu bất giác pha thêm vài phần đê tiện: "Không giấu gì người anh em, thực ra tôi để ý anh lâu rồi... Trong thời mạt thế này, tìm được người vừa mắt không dễ, nhưng cứ nói trước đã nhé, tôi muốn nằm trên..."

Tần Trăn chấn động tâm lý. Trong lúc cô còn đang vểnh tai hóng hớt, Điền Lệ đã nhào tới ôm chầm lấy gã lực điền cao gần hai mét kia, ôm ghì cổ gã rồi hôn chùn chụt lên khuôn mặt đầy râu ria xồm xoàm.

Gã râu xồm hoảng hốt tột độ, ra sức vùng vẫy. Nhưng Điền Lệ ôm quá chặt, cuối cùng cả hai ngã nhào vào bụi cỏ.

Vốn dĩ gã râu xồm chỉ cách Tần Trăn chừng bốn năm mét, dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Điền Lệ, hai người đã lăn lộn mờ ám lùi ra xa đến hai ba mét.

Thật điên rồ!

Tiếng vùng vẫy và chửi rủa của gã râu xồm thu hút sự chú ý của những người khác trên đường cái.

Vì họ đã lăn ra khỏi tầm mắt nên Tần Trăn không nhìn rõ, chỉ nghe loáng thoáng có vẻ như trưởng nhóm của hai bên đã đứng ra can thiệp, dập tắt màn cầu hoan b**n th** này.

Nhưng Điền Lệ và gã râu xồm vẫn chửi rủa ầm ĩ. Chắc sợ mâu thuẫn leo thang, chưa đầy năm phút sau, dưới lệnh của cấp trên, cả đám người lũ lượt lên xe rời đi.

Đợi bóng dáng đoàn xe hoàn toàn khuất dạng, Tần Trăn mới lồm cồm bò dậy từ bụi cỏ.

Lòng cô đau đớn khôn nguôi, thầm nghĩ nếu một ngày nào đó trên thế giới này chỉ còn lại duy nhất một người đàn ông đích thực, thì không còn nghi ngờ gì nữa, đó chắc chắn là Điền Lệ!

Sau này nếu có duyên gặp lại, cô thề sẽ không bao giờ bắt nạt hắn nữa!

Sự cố bất ngờ này đã chứng thực cho lời nói của Từ Phong. Quả nhiên, phạm vi lùng sục của bọn chúng đã được mở rộng.

Cô phải cực kỳ cẩn thận lẩn trốn, không thể để công sức của những người này đổ sông đổ bể được.

Tần Trăn đổi hướng tiếp tục hành trình. Nhưng số lượng các đội lùng bắt cô quá đông, gần như đan thành một tấm lưới khổng lồ. Chưa đầy hai ngày sau, cô lại đụng độ một nhóm khác.

Vẫn là nhóm người hỗn hợp đến từ nhiều quốc gia. Khi chạm mặt, bọn họ đang bao vây khám xét một chiếc xe.

Chiếc xe đó Tần Trăn vô cùng quen mắt, rách nát tơi tả, bốn mặt xịt sơn mấy cái tên to đùng. Ngoài "Triệu Đại Sơn", "Vương Tiểu Thối", giờ lại có thêm "Bà lão Ánh sáng lạnh".

Cô mũ vàng đang cãi nhau ỏm tỏi với bọn họ.

"Lại chặn xe tôi đòi khám xét, ba ngày nay là lần thứ mười rồi đấy? Định nhắm vào tôi đấy à?"

"Xin lỗi, đây là cuộc kiểm tra định kỳ đại diện cho căn cứ Bắc Thành..."

Người đang giải thích cho cô ấy là một người phụ nữ, giọng điệu mang đậm phong cách đại diện chính phủ. Tần Trăn thấy cô ta trông rất quen, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.

"Kiểm tra cái rắm!" Cô mũ vàng cực kỳ thiếu kiên nhẫn, gắt gỏng: "Nhìn tôi giống người xấu lắm à? Hay là cái xe này của tôi chưa đủ nổi bật? Ngày nào cũng tra với xét, có thời gian rảnh rỗi giúp lũ khỉ ngoại quốc ức h**p dân lành, sao không lo đi làm chút chuyện thực tế, dẹp bỏ mấy cái căn cứ làm chuyện xằng bậy đi!"

Những lời này có phần khó nghe. Sắc mặt người phụ nữ đại diện chính phủ trầm xuống, định nói gì đó thì một gã ngoại quốc tóc vàng đứng cạnh chửi thề một tiếng, "lách cách" lên nòng súng chĩa thẳng vào cô mũ vàng.

"Anh dám!" Người phụ nữ lập tức lạnh mặt, tiến lên một bước chắn trước họng súng, nghiêm giọng quát lớn: "Đây không phải đất nước của các người, không đến lượt các người tùy tiện nổ súng!"

Cùng lúc cô ta quát lên, bảy tám đồng bào đứng cạnh cũng đồng loạt "soạt soạt" giương súng, chĩa thẳng vào gã ngoại quốc tóc vàng.

Bên kia, đồng bọn của gã ngoại quốc cũng nhao nhao rút súng.

Người phụ nữ đại diện chính phủ không hề nao núng, đối mặt với họng súng, dõng dạc nói: "Các vị, nước tôi chỉ đồng ý cho các vị nhập cảnh để tìm cô Tần, chứ không cho phép các vị tùy tiện làm hại người dân nước tôi. Nếu các vị không thể tuân thủ quy tắc, tôi e là chính phủ nước tôi không ngại điều chỉnh lại chính sách bất cứ lúc nào đâu."

Mấy gã người nước ngoài nhìn nhau, mặt mày khó coi hạ súng xuống.

Người phụ nữ lia mắt nhìn lướt qua từng người một, xác nhận bọn chúng không dám tùy tiện manh động nữa mới quay sang cô mũ vàng, giọng dịu lại: "Xin lỗi, chuyện này là do chúng tôi làm việc chưa chu toàn. Thế này đi, lần sau gặp phải chốt kiểm tra, cô cứ đọc tên tôi, Chu Ngân, bảo họ là do tôi đặc cách phê duyệt, sẽ được miễn kiểm tra."

Nói xong, cô ta móc sổ tay từ trong túi ra, cắm cúi viết vài chữ rồi xé đưa cho cô mũ vàng.

Cô mũ vàng vốn dĩ là kiểu người bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Vừa nãy bị gã ngoại quốc chĩa súng vào đầu là đã co vòi lại rồi. Lúc này cô ấy tỏ ra rất biết điều, nhanh chóng nhận lấy tờ giấy, lắp bắp: "Được, được rồi, lần này coi, coi như bỏ qua."

Tần Trăn nấp trong bóng tối cười thầm.

Cô mũ vàng nhát cáy.

Cô vừa cười tủm tỉm vừa nhìn cô mũ vàng leo lên chiếc xe cà tàng, nổ máy xóc nảy chạy về phía xa. Bốn chữ "Bà lão Ánh sáng lạnh" mới xịt thêm bằng sơn đỏ ở phía sau xe trông đặc biệt nổi bật.

Tần Trăn đắn đo suy nghĩ, cuối cùng quyết định đi tìm cô mũ vàng để giễu cợt cô ấy một trận ra trò.

Cô mũ vàng lái xe, Tần Trăn đi bộ, lại còn phải luồn lách qua những khu rừng, bụi rậm sâu hun hút nên đi rất chậm. Nhưng bù lại, cô không cần ngủ, còn cô mũ vàng thì sẽ nán lại vài ngày ở bất cứ nơi nào thích hợp cho người lang thang sinh tồn. Thế nên việc đuổi kịp cũng không đến nỗi quá khó khăn.

Đến ngày thứ năm, Tần Trăn đã tìm thấy cô ấy.

Lúc này đang là đêm khuya, chắc cô mũ vàng không tìm được chỗ nghỉ ngơi tử tế nên đành ngủ tạm trong xe.

Tần Trăn tiến đến gần chiếc xe đồng nát lòe loẹt, đầu tiên là hạ gục mấy con xác sống đang đứng nhỏ dãi quanh xe, sau đó mới gõ cửa kính.

Chắc cô mũ vàng tưởng là xác sống nên kéo chăn trùm kín đầu.

Tần Trăn kiên trì gõ cửa suốt hơn mười phút, đến khi cô ấy không thể chịu đựng được nữa, bật dậy, đùng đùng nổi giận vươn người sang ghế lái định nổ máy đâm chết con xác sống phiền phức này. Nào ngờ vừa ngẩng đầu lên, đập ngay vào mắt là một khuôn mặt trắng bệch ngoài cửa sổ, dọa cô ấy hét toáng lên, lùi rụt lại.

Cũng tại đêm nay trăng sáng quá, chiếu rọi lên khuôn mặt trát đầy phấn nền của Tần Trăn, trông chẳng khác nào ma nữ.

Đợi khi lùi lại một chút, cô mũ vàng mới định thần lại, vội vàng mở cửa xe cho cô vào.

"Cô chạy đi đâu mất tăm thế?" Cô mũ vàng chất vấn.

Tần Trăn không thể trả lời câu này, đành vò đầu bứt tai, lảng sang chuyện khác: "Tôi thấy cô, cô cãi nhau với người ta, bị súng chĩa, chĩa vào đầu, trông cô rén thế!"

Mặt cô mũ vàng đỏ ửng, với lấy cái áo khoác bên cạnh đánh Tần Trăn: "Cô nhìn thấy tôi mà không ra giúp tôi! Làm tôi sợ muốn chết!"

Hai người chí chóe một lúc, cô mũ vàng bảo: "Cái cô tên Chu Ngân đó cho tôi giấy thông hành do cô ấy viết, nếu gặp lại đám người đó, chỉ cần giơ tờ giấy ra là không ai khám xét nữa, tôi thử rồi... Cô... Sau này cô cứ đi cùng tôi đi."

"Đi theo tôi, có thể sẽ gặp, gặp nguy hiểm đấy." Tần Trăn nói.

"Tôi không biết là nguy hiểm chắc?" Cô mũ vàng lườm: "Bọn họ chắc chắn là đang tìm cô! Tôi không biết cô rốt cuộc bị làm sao, cũng chẳng muốn dính dáng vào mấy chuyện này, tôi chỉ muốn tìm chị tôi thôi! Nhưng ai bảo cô từng giúp tôi cơ chứ!"

Nói đến đây, cô ấy bỗng trở nên cáu kỉnh: "Cô đã giúp tôi, tôi chắc chắn phải báo đáp, nếu không tôi nhất định sẽ chết không được tử tế!"

Điểm này thì Tần Trăn vô cùng đồng tình, phim truyền hình với tiểu thuyết đều viết thế cả mà.

Đã cô mũ vàng không để tâm, đương nhiên Tần Trăn sẽ không từ chối, cô chỉ có một yêu cầu duy nhất.

"Tôi từng cứu, cứu cô, đi cùng cô, tôi cũng ra sức nhiều hơn, sau này cô có thể, có thể gọi tôi là chị Quang được không?"

"Được thôi, Tiểu Quang!"

Tần Trăn: "..."

Đáng ghét!

Người ta thường bảo sông có khúc người có lúc, Tần Trăn luôn tin vào câu nói này.

Chẳng có ai may mắn mãi, cũng chẳng ai xui xẻo hoài. Nhưng cô không ngờ phong thủy lại luân chuyển nhanh đến thế.

Mới đêm qua cô vừa dọa cô mũ vàng sợ chết khiếp, thì sáng sớm hôm sau, đã có người đến dọa cô rồi.

Đó chính là Chu Ngân - đại diện chính phủ. Cô ấy một mình xuất hiện bên ngoài cửa sổ xe, tay lăm lăm khẩu súng, chỉ đích danh muốn gặp cô.

Đợi Tần Trăn và cô mũ vàng xuống xe, Chu Ngân thò tay vào trong mũ áo hoodie của cô mũ vàng lục lọi một chút, lôi ra hai món đồ nhỏ xíu màu đen, giới thiệu: "Thiết bị định vị, máy nghe lén."

Hai khuôn mặt, một người một cương thi, đều tròn xoe mắt kinh ngạc.

Người thứ nhất kinh ngạc là vì không biết Chu Ngân đã nhét hai thứ này lên người mình từ lúc nào. Người thứ hai kinh ngạc là vì dường như Chu Ngân đã biết trước cô sẽ đến tìm cô mũ vàng.

"Tôi không có ác ý." Chu Ngân nhanh chóng giải thích: "Tôi chỉ vô tình nhìn thấy chữ 'Bà lão Ánh sáng lạnh' trên xe, liên tưởng đến 'Thiếu nữ Ánh sáng lạnh' mà Đội trưởng Phó từng nhắc tới, nên muốn thử vận may xem sao."

Nghe thấy ba chữ "Đội trưởng Phó", mắt Tần Trăn bừng sáng.

Cô biết Chu Ngân không nói dối, bởi vì biệt danh "Thiếu nữ Ánh sáng lạnh" cô vẫn chưa chính thức công khai, đến giờ mới chỉ nói cho Phó Thất và cô mũ vàng biết.

Nhận thấy sự thay đổi biểu cảm của Tần Trăn, Chu Ngân khẽ mỉm cười, cất súng đi, nói: "Tôi không thể tách đoàn đi một mình quá lâu, nói ngắn gọn thế này, cô Tần, tôi đến để chuyển lời của Đội trưởng Phó."

Tần Trăn kích động: "Cô, cô nói đi."

Chu Ngân cũng rất dứt khoát: "Lúc trước tôi cố ý cho người liên tục chặn đường cô mũ vàng này, mục đích chính là để cấp cho cô ấy một lối đi đặc biệt, để cô ấy có danh tính rõ ràng trong mắt bọn người nước ngoài... Sắp tới chúng tôi sẽ tiếp tục tiến hành rà soát các hướng Đông, Tây, Nam. Hai người hãy dùng giấy thông hành tôi đã cấp, tìm cơ hội phá vòng vây, đi về hướng Bắc, vòng qua căn cứ Bắc Nhạc, trốn ở quanh đó, nhưng tuyệt đối không được lộ diện."

"Tại sao lại là, là ở đó?"

"Tôi không biết, Đội trưởng Phó dặn tôi nếu gặp cô thì truyền đạt lại như vậy." Chu Ngân đáp: "Nhưng cá nhân tôi suy đoán, có lẽ vì nơi đó rất gần căn cứ Bắc Thành - nơi đặt chính quyền trung ương, nơi tối nhất lại là ngay dưới chân đèn, sẽ an toàn hơn chút ít. Hơn nữa, cũng tiện để Đội trưởng Phó ra ngoài tìm cô."

"Anh ấy có thể ra, ra ngoài rồi sao?"

"Biết đâu đấy." Chu Ngân mỉm cười đáp.

Chưa đầy năm phút, cô ấy đã trình bày mọi việc đâu ra đấy.

Nói xong, cô ấy chuẩn bị rời đi. Ngay khoảnh khắc Chu Ngân quay người, Tần Trăn bỗng nhớ ra: "Cô là người đến đón bà, bà lão điên dạo trước!"

Là cô Chu!

Chu Ngân mỉm cười, gật đầu: "Tiểu đạo trưởng Giang, cuối cùng cô cũng nhớ ra tôi rồi. Cô còn từng tặng tôi một lá bùa bình an nữa cơ mà."

Tần Trăn gật đầu lia lịa!

Cô vô cùng kích động, không chỉ vì nhận được tin tức của Phó Thất, mà còn vì đây là người quen thứ ba cô gặp lại, ai nấy đều rất thân thiện với cô!

"Nếu cô đã nhận ra tôi, vậy thì tôi cũng không khách sáo nữa. Cô Tần, tôi có chuyện này muốn nhờ cô giúp." Khi nói, ánh mắt Chu Ngân xẹt qua một tia do dự, nhưng rồi cô ấy đè nén lại, trầm giọng hỏi: "Cô có thể cho tôi xin một ít mẫu máu mang về được không?"

Không nói hai lời, Tần Trăn lập tức xắn tay áo lên.

Máu của cô rất ít, đâm chọc mãi mới vào trúng tĩnh mạch. Nhìn ống tiêm chứa đầy máu đỏ thẫm, Tần Trăn lại chủ động lên tiếng hỏi: "Thịt, có, có cần không?"

Chu Ngân thoáng khó hiểu, nhưng khi thấy Tần Trăn khoa tay múa chân chỉ vào cánh tay gầy guộc, tái nhợt màu xanh xám của mình, cô ấy lập tức hiểu ra.

Một tia xót xa xẹt qua đáy mắt Chu Ngân. Cô ấy mím chặt môi, há miệng hai lần mới cất được thành tiếng: "Không cần... Tạm thời không cần."

"Ồ, vậy lúc nào cần, lại, lại tìm tôi." Tần Trăn nghiêm túc đáp.

Chu Ngân cắn nhẹ môi, không nói thêm gì nữa, bước tới ôm Tần Trăn một cái thật chặt rồi lùi lại, dặn dò đầy trịnh trọng: "Cẩn thận... Đi đường cẩn thận nhé!"

Nói xong, cô ấy lên xe, mang theo ống máu đó rời đi không một lần ngoảnh lại.

Tần Trăn cũng trở lại chiếc xe cà tàng, hối thúc cô mũ vàng lái xe hướng về phía căn cứ Bắc Nhạc.

Suốt từ lúc phát hiện ra máy định vị và máy nghe lén, cô mũ vàng vẫn luôn yên lặng đứng xem. Giờ phút này, cô ấy mang theo khuôn mặt đầy nghi hoặc hỏi: "Rốt cuộc cô là ai?"

Bản thân Tần Trăn cũng không hiểu rõ lắm. Dường như cô từng là một bệnh nhân, hiện tại là một cương thi, cứ hồ đồ thế nào ấy, cô cũng không biết phải giải thích với cô mũ vàng ra sao.

Nghĩ ngợi một lúc, cô đáp: "Tôi là một công, công chúa, một chị đại, một đạo sĩ, một diễn viên, một nhà văn, và còn là một đội viên của tiểu đội tinh, tinh anh mạt thế."

Cô mũ vàng chẳng tin một chữ nào.

Nhưng cô ấy nhận ra tâm trạng của Bà lão Ánh sáng lạnh này đã lạc quan, vui vẻ hơn trước rất nhiều. Cô ấy đạp ga, xoay vô lăng, mỉm cười nói: "Tôi thấy cô có tinh thần thế này, có khi là đội viên của Tiểu đội bệnh tâm thần thời mạt thế thì có."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn