Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 61: Nhịp tim

Lúc chia tay một lần nữa, Phó Thất bảo Tiểu Lê: "Về bảo Lục Hạnh dạy cháu dùng súng nhé."

Anh nói đây là một cô bé rất có thiên phú bắn súng.

Tần Trăn hỏi: "Anh xem tui có thiên, thiên phú gì không?"

Hai người đã tiếp tục lên đường. Phó Thất đang mải nghĩ chuyện của Tiểu Lâm Già Diệp, nghe vậy liền xoay vô lăng, liếc nhìn cô một cái rồi nói: "Cô có thiên phú làm việc xấu."

Nhớ lúc mới ra khỏi mộ, cô cương thi nhỏ thuần khiết dễ lừa làm sao, nói gì tin nấy, một tờ bùa rởm cũng dọa được cô, bảo đi hòa thân thì không nói hai lời đã gọi ngay anh vợ, bị bà lão bắt nạt chỉ biết khóc nhè, còn bây giờ...

Bây giờ thì học được một bụng toàn trò xấu, giả danh đạo sĩ, đánh già lừa trẻ, thấy cảnh sát cũng biết sợ nhưng chẳng hề chậm trễ việc làm điều xấu, còn biết đe dọa đòi giết người nước ngoài nữa chứ.

Học tốt thì khó, học xấu thì chỉ cần một cái chớp mắt.

"Anh quá đáng!" Cương thi cảm thấy bị sỉ nhục, vớ lấy mũi tên tre xin được của Tiểu Lê, dùng đầu có dính lông chim chỉ vào Phó Thất: "Cho anh thêm một, một cơ hội, để anh nói, nói lại!"

"Được, tôi nói lại." Phó Thất thỏa hiệp, nghiêng đầu quét mắt nhìn cô, bảo: "Cô có thiên phú nói lắp."

Cái này thì quá là có thiên phú luôn. Lúc đầu vì muốn ra vẻ đại ca lạnh lùng nên không thèm nói câu dài, lắp bắp mãi mới luyện cho trôi chảy được một chút, thì lại bị cảnh sát chính nghĩa dọa cho một trận, tụt lùi cả một khúc dài.

Ai dám nói cô không có thiên phú về mặt này cơ

chứ?

Cương thi trợn mắt, đau lòng nói: "Tim tui không, không phải làm bằng đá, tui cũng biết, biết tổn thương đấy!"

Phó Thất: "Không sao, quả tim này xước rồi thì đổi quả khác. Lần sau đổi quả làm bằng đá là sẽ không bị tổn thương nữa."

"Tui đau lòng thật đấy!" Tần Trăn nói.

Dứt lời, cô thu mũi tên lại, co hai chân lên ghế phụ, vùi mặt vào đầu gối.

"Lại giả vờ đáng thương à?" Giọng Phó Thất vô cùng ghét bỏ: "Ngày nào cũng dùng chiêu này, dùng nhiều quá tôi miễn dịch rồi, lần này tôi không tin đâu."

Cương thi không nhúc nhích, cứ như bị tổn thương sâu sắc thật.

Phó Thất nói không tin là không tin, mắt nhìn thẳng lái xe, bảo: "Đừng diễn nữa, ngồi dậy liên lạc với Trần Tưởng hỏi xem họ đang ở đâu, tiện thể báo cho họ biết người đội trưởng là tôi đây làm nhiệm vụ thất bại khiến tiểu đội bị chính quyền phê bình. Nhớ báo thêm một tiếng là đại bảo bối nhà ta đã tìm được nơi lưu trữ những tài liệu cổ xưa kia, bảo bọn họ khen ngợi cô thật nhiều vào."

Cương thi vẫn không có động tĩnh gì.

Thế này không đúng lắm, hiếm lắm mới có cơ hội đè bẹp được tên đội trưởng là anh, đồng thời lại là lúc để khoe khoang chiến công, một con cương thi hám danh hư vinh không nên im lặng như vậy.

Phó Thất liếc nhìn cái bóng cuộn tròn trên ghế phụ, tiếp tục lái xe. Đi được vài trăm mét lại liếc sang phải một cái.

Nhìn ba lần như thế, anh đạp phanh, nhoài người qua gọi: "Bé cưng?"

Tần Trăn vẫn không lên tiếng.

"Còn đùa à?" Phó Thất nắm lấy cánh tay cô kéo ra, cưỡng ép nâng mặt cô lên. Vốn tưởng sẽ thấy vẻ mặt giả vờ đau khổ của cương thi, ai ngờ lại thấy đôi mắt cô đờ đẫn, biểu cảm hoang mang, cứ như kẻ ngốc bị rút mất hồn phách.

Cô không giả vờ được bộ dạng này, và cũng chẳng đời nào chịu đóng vai kẻ ngốc.

"Bé cưng?" Giọng Phó Thất hơi căng thẳng, vỗ nhẹ lên má cô gọi: "Tỉnh lại đi!"

Vỗ liền ba cái, Tần Trăn mới hoàn hồn, ngơ ngác nhìn anh gọi: "Hương Hương..."

"Xin lỗi cô." Phó Thất một tay áp lên má cô, một tay xoa gáy cô, cúi đầu nghiêm túc nói: "Vừa rồi không nên cười nhạo cô nói lắp, xin lỗi nhé, đừng giận nữa được không?"

"Ờ..." Tần Trăn mờ mịt chớp mắt mấy cái, nhớ lại chuyện vừa rồi liền nói: "Không được, anh cười nhạo tui, thì phải nói cho tui biết một, một khuyết điểm của anh, để tui cười, cười nhạo lại."

Phó Thất suýt nữa thì đồng ý, nhưng chợt bắt được tia mừng thầm như vừa vớ được món hời trong đáy mắt cô liền nhíu mày, hồ nghi hỏi: "Vừa nãy cô đang đau lòng thật à?"

Thật ra không phải, Tần Trăn đột nhiên phát hiện ra một chuyện nên đang tập trung suy nghĩ.

Nhưng Phó Thất đã cúi đầu xin lỗi rồi, dù không giận thì cũng phải khăng khăng là mình vừa nãy đang đau lòng.

"Thật đấy!" Cương thi mở to hai mắt, vô cùng thành khẩn nói.

Dựa theo sự hiểu biết của Phó Thất về cô, nhìn phát là biết đang nói dối.

Nhưng Phó Thất đã bị phản ứng vừa nãy của cô dọa sợ, vẻ mặt thả lỏng, đáp: "Được, kể cho cô nghe..."

Anh hơi ngẫm nghĩ rồi bảo: "Thật ra tôi là người cực kỳ dễ bị mưa dầm thấm lâu."

"Mưa, mưa dầm thấm lâu là sao?"

"Là một chuyện nếu cứ nghe nói mãi, tôi sẽ coi đó là thật." Phó Thất buông tay đang áp trên má cô ra, chống khuỷu tay lên ghế, quay mặt đối diện Tần Trăn nói: "Ví dụ như có người liên tục bảo tôi lúc đi bộ phải bước chân trái lên trước, lâu dần, theo bản năng tôi sẽ bước chân trái lên trước thật."

"Ồ." Tần Trăn hiểu rồi. Cô ngẫm nghĩ một chốc, ngửa mặt nhìn chằm chằm vào mắt Phó Thất, lẩm bẩm: "Tiền của anh đều, đều là của tui, tiền của anh đều là của tui, đều là của tui..."

Phó Thất: "..."

Anh cạn lời, ấn ngón tay lên trán Tần Trăn, đẩy cái đồ hám tiền này ra.

"Tui nhớ rồi!" Cương thi rất vui vẻ: "Sau này ngày nào tui cũng sẽ niệm, hì hì!"

Phó Thất: "Cô chỉ được cái lanh lợi lúc làm chuyện xấu với tôi thôi."

Có tâm tư làm chuyện xấu như thế, sao lúc bị Tiểu Lê dụ dỗ moi thông tin lại chẳng có chút phòng bị nào chứ? Ngốc nghếch có gì cũng kể tuốt.

Tần Trăn chẳng màng tới lời cằn nhằn không đau không ngứa này của anh, trong lòng chỉ rộn rã niềm vui sắp có được món tiền từ trên trời rơi xuống.

Phó Thất xin lỗi và dỗ cương thi xong, hỏi: "Vừa rồi sao lại ngẩn người ra thế?"

"Tui đang nghĩ, nghĩ chuyện."

Đây là chuyện lớn, lớn tới mức có thể khiến Tần Trăn tạm thời quên béng đi khối tài sản của Phó Thất.

Cô xoay người, chống hai tay lên ghế đối mặt với Phó Thất, vẻ mặt thần bí: "Hương Hương, anh nói xem có khả năng nào, thực ra lúc sơ khai nhất, tim, tim của loài người không hề đập, mà do có một người mắc phải căn bệnh khiến tim biết, biết đập, rồi lây nhiễm cho toàn nhân loại không?"

Sợ Phó Thất không hiểu, cô còn đặc biệt lấy ví dụ: "Giống như virus xác sống ấy."

Suy nghĩ này kỳ lạ quá, Phó Thất chưa từng nghe nói bao giờ.

Anh nhíu chặt mày, nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi dưới ánh mắt đầy mong chờ của cương thi, bảo: "Điều này thật hay giả thì tôi không biết, nhưng tôi biết là, cái bộ não cương thi của cô nên đi khám bác sĩ được rồi đấy."

Bị cho là đang nói nhảm, Tần Trăn cuống lên: "Tui nói thật đấy! Tui có thể đã bị anh lây, lây bệnh rồi!"

"Còn có chuyện này à?" Phó Thất xắn tay áo nghiêng người qua: "Lại đây, để tôi nghe thử."

Chưa từng nghe nói nhịp tim có thể lây nhiễm, nếu lây được thì trong bệnh viện làm gì có ai chết nữa?

Phó Thất chỉ đang nói đùa, họ làm gì có ống nghe, muốn nghe nhịp tim thì phải áp tai lên ngực, có cô gái nào lại đồng ý cho chứ?

Quả nhiên thấy Tần Trăn đưa tay ôm ngực chần chừ một lúc rồi bảo: "Anh cứ để tui ôm ấp sờ mó một lúc, lây, lây bệnh thêm chút nữa rồi hẵng nghe."

Phó Thất: "... Bây giờ muốn chiếm tiện nghi còn biết đi đường vòng bịa lý do nữa à?"

Đã bảo cô có thiên phú làm kẻ xấu mà.

Chẳng lẽ cô không bịa ra mấy thứ này, cứ thế giở trò với anh thì anh có thể từ chối được chắc?

"Tui không phải..." Tần Trăn biện bạch, nhưng khi Phó Thất dang tay ra, cô lập tức im bặt, ngả người dựa sát vào anh.

Miệng thì nói không phải, nhưng cơ thể lại vô cùng thành thật.

Phó Thất đã quen với việc cô sờ mó lung tung trên người mình, chỉ cần không quá đáng làm anh mất mặt thì anh cơ bản sẽ không ngăn cản.

Anh ôm Tần Trăn lấy điện thoại ra liên lạc với Trần Tưởng.

Tiểu Lâm Già Diệp chết rồi, bằng chứng hình ảnh trước khi chết chứng minh chuyện này không liên quan tới Phó Thất, thậm chí anh còn chủ động ứng cứu và quan tâm.

Về mặt nổi thì chẳng có vấn đề gì, nhưng ngấm ngầm quốc gia A chắc chắn sẽ có động thái khác, còn cả gia tộc DF kia nữa, vị gia chủ đó vẫn còn sống... Chẳng ai biết năm xưa dưới danh nghĩa Bệnh viện từ thiện, bọn họ đã làm ra những chuyện gì ở Lâm Hương.

"Anh và Tiểu Tần tới hầm trú ẩn tra tài liệu, tôi và Lão Mặc sẽ ở Bệnh viện Hải Âm bên này cầm chân đám người quốc gia A." Trần Tưởng nói.

Bọn họ đã đi vòng sang đầu bên kia của Lâm Hương, muốn hội họp thì phải đi vòng nửa vòng nữa, quá phiền phức.

"Cứ tiếp tục chia nhau hành động đi, nếu không lát nữa họ thấy xác sống bên các anh có động tĩnh thì chắc chắn sẽ đoán ra là anh đấy."

Đến lúc đó tài liệu trong hầm thì tìm được rồi,

nhưng người cũng bị chặn luôn bên trong.

"Anh và Lão Mặc hai người chống đỡ nổi không?"

"Tôi đâu có ngốc, yên tâm, lát nữa tôi sẽ xin cấp trên điều người."

"Được."

Bàn xong việc chính, Trần Tưởng khen ngợi: "Tiểu Tần không chỉ giỏi giang mà còn rất may mắn nữa, đúng là phúc tinh!"

Phó Thất nghe vậy cúi đầu nhìn Tần Trăn. Anh hiếm khi thấy cô nằm yên ngoan ngoãn trong lòng mình, tay không s* s**ng lung tung, thấy điện thoại cũng chẳng kích động, được khen cũng không chút hưng phấn hay khoe khoang. Nếu không phải đôi mắt vẫn đang mở thì Phó Thất còn tưởng cô ngủ rồi.

Cương thi hôm nay quá kỳ lạ.

"Tiểu Tần đâu rồi? Tiểu Tần Tiểu Tần, tôi là Tiểu Trần đây!" Trần Tưởng ở đầu dây bên kia gọi người đồng đội kiêm bạn qua mạng yêu quý của mình.

"Tiểu Tần đang bận suy nghĩ về cuộc đời, hôm nay không thể trò chuyện với cậu được." Phó Thất hỏi tiếp: "Còn việc gì nữa không?"

"Có chứ có chứ." Trần Tưởng đáp: "Hứa Lão Nhị hỏi anh bao giờ thì phẫu thuật phục hồi cái sọ não của anh đấy."

Cuộc trò chuyện của đôi bên kết thúc bằng lời hỏi thăm thường ngày của Hứa Lão Nhị. Cúp điện thoại, Phó Thất kề sát vào quan sát cương thi nhỏ.

Cô nhận ra, chớp mắt một cái rồi lại rủ mắt lặng im, tiếp tục chuyên tâm suy nghĩ.

Phó Thất: "Tôi đã bảo cô có mới nới cũ rồi mà, nhanh như vậy đã mất hứng thú với thể xác của tôi rồi sao?"

Tần Trăn: "..."

Cô ngồi dậy định đấm Phó Thất, kết quả vừa nhổm lên đã thấy vì họ dừng xe hơi lâu nên hai con xác sống ngửi mùi mò tới, ngay sát bên ngoài cửa sổ xe phía Phó Thất.

Tần Trăn nảy ra ý định, xoay người lấy mũi tên tre nhọn kia.

"Mở, mở hé cửa sổ ra một chút." Cô giục Phó Thất: "Xem Thiếu nữ ánh sáng lạnh tui đây, biểu, biểu diễn tài bắn cung cho anh xem."

Ở đâu chui ra một Thiếu nữ ánh sáng lạnh thế? Đây rành rành là một thiếu nữ mắc bệnh chuuni mà.

(Chuunibyou (còn gọi là "Trung nhị bệnh" hay "hội chứng học sinh cấp hai") là hiện tượng tâm lý giả tưởng thường gặp ở tuổi dậy thì. Trẻ có những ảo tưởng, hành vi kỳ lạ hoặc bắt chước các nhân vật giả tưởng, tin rằng mình sở hữu sức mạnh phép thuật đặc biệt. )

Vì chưa từng thấy ai bắn cung giỏi như vậy, nên trước khi đi Tần Trăn nằng nặc đòi Tiểu Lê biểu diễn cho xem một lần. Thiếu nữ mười mấy tuổi đứng dưới ánh mặt trời giương cung ngắm chuẩn, cách một đoạn thật xa, mũi tên tre ghim chuẩn xác xuyên qua đầu một con xác sống, ngầu tới mức làm cương thi hai mắt sáng rực như sao.

Kể từ lúc đó, cô ôm khư khư mũi tên tre người ta tặng, ảo tưởng mình có thể ngầu như Tiểu Lê, còn tự đặt biệt danh cho mình là Thiếu nữ ánh sáng lạnh.

"...Tỉnh táo lại đi bé cưng, cô đến cây cung còn chẳng có." Phó Thất nhắc nhở.

"Bắn cung tay không, anh có hiểu, hiểu không hả!" Tần Trăn nói: "Phi, phi tiễn đấy!"

"Được được được." Phó Thất hạ cửa sổ xuống cho cô, tựa người ra sau nhường chỗ: "Cẩn thận chút, kẻo phi tiễn không làm xác sống bị thương mà lại đâm trúng đội trưởng của cô đấy."

Con người quá yếu ớt, sợ đạn, sợ xác sống, lại sợ cả phi tiễn. Để Phó Thất không bị thương như lần trước, cũng để tăng độ chính xác, Tần Trăn nheo mắt ngắm nghía rồi nắm chặt mũi tên tre đâm ra ngoài.

Trong mường tượng của cô là cô sẽ lao tới khe hở năm centimet của cửa sổ, dùng sức phóng mũi tên tre xuyên qua, đâm trúng phóc vào xác sống. Kết quả là mũi tên tre chệch khe hở, "bịch" một tiếng c*m v** viền trên của cửa sổ.

Góc độ bị lệch, cộng thêm việc cô dùng sức quá mạnh, "rắc" một tiếng, mũi tên tre gãy gập làm đôi.

Tần Trăn không thu lực kịp, đập cả đầu vào cửa kính.

Đúng lúc đó, bàn tay nhem nhuốc dính đầy máu tanh và bùn đất của con xác sống bên ngoài thò vào qua khe hở cửa sổ. Thấy sắp tóm trúng mặt cương thi, cô đà lao tới không phanh lại được, hoảng sợ hét lên "Á á á á", liền bị Phó Thất giơ cánh tay ôm lấy, kéo nghiêng ngã vào lòng anh.

Phó Thất dùng tay kia đẩy cái tay bẩn thỉu đó ra, nhanh chóng đóng cửa sổ lại, cúi đầu cười trêu: "Thiếu nữ ánh sáng lạn..."

Khi nói bốn chữ "Thiếu nữ ánh sáng lạnh" đầy trêu ghẹo, anh cảm nhận được trên cánh tay có một xúc cảm mềm mại. Nhưng lúc đó trong mắt anh chỉ thấy cánh tay bẩn thỉu của xác sống, nói được một nửa cúi đầu xuống mới phát hiện cánh tay mình đang chắn ngang trước ngực Tần Trăn, lòng bàn tay thì đỡ ngay dưới nách cô, vị trí này hơi không phù hợp cho lắm.

Phó Thất khựng lại, xòe lòng bàn tay ra, nhanh chóng rụt về.

Tần Trăn không hề nhận ra, cô mải sợ hãi cái tay bẩn thỉu suýt chạm vào mặt mình.

Cô chống hai tay lên đùi Phó Thất, Phó Thất tưởng cô muốn ngồi dậy, không ngờ cô chỉ đang thở hổn hển vì sợ bóng sợ gió, điều này dẫn đến việc tay anh trượt cọ qua ngực Tần Trăn lúc thu về.

Thời tiết ấm lên, không cần mặc quần áo dày nữa. Cương thi không biết nóng lạnh, là bị anh giục mặc chiếc áo mỏng.

Tay Phó Thất trượt qua ngực cô, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể lạnh buốt của cô, đường cong mềm mại đặc trưng của phái nữ, và cả một nhịp đập khe khẽ.

Anh thấy bỏng tay, nhưng Tần Trăn lại chẳng để ý chút nào.

"Sợ chết đi được, suýt nữa làm, làm bẩn, khuôn mặt xinh đẹp của tui rồi!" Cô nói với giọng sợ hãi chưa tan, vỗ vỗ lên đùi Phó Thất để cảm ơn anh đã ra tay tương trợ.

Cô luôn như vậy, hay s* s**ng lung tung trên người anh, thích được anh ôm ấp dỗ dành.

Nhưng ngược lại, ngoại trừ lần cô bị thương phải cởi áo gắp đạn ra, Tần Trăn chưa bao giờ tỏ ra kiêng dè giới tính nam nữ.

Giống như việc cô từng hoàn toàn không phòng bị để Phó Thất thoa kem nền lên mặt, lên cổ cô vậy.

Cô luôn nghĩ mình là cương thi, luôn ghi nhớ chuyện cách biệt giống loài.

Phó Thất cảm thấy trong mắt Tần Trăn, có khi mình thực sự chỉ là một con mèo cưng cỡ bự. Cô có thể ôm ấp v**t v*, nhưng tuyệt đối không thể nảy sinh tình cảm vượt rào giống loài.

Anh mím môi nhìn bàn tay trái của mình, mơ hồ vẫn cảm nhận được nhiệt độ, sự mềm mại, nhịp đập trong cái chạm vượt ranh giới lúc nãy...

Nhịp đập?

Phó Thất hơi ngẩn người. Những lời Tần Trăn nói vừa nãy lại ùa về trong tâm trí anh. Anh đột ngột ôm lấy vai Tần Trăn, bàn tay không báo trước ph* l*n ng*c trái của cô.

Lần này không giống như sự lướt qua lúc nãy, mà là áp sát chân thật qua một lớp áo sơ mi mỏng.

"Á á á á... anh làm cái gì thế!"

Cuối cùng Tần Trăn cũng nhận ra, kinh ngạc túm lấy tay Phó Thất.

Bàn tay Phó Thất ôm vai cô vòng qua nắm lấy cổ tay cô, mặc kệ cô phản kháng, bàn tay kia vẫn áp chặt lên ngực cô. Cảm nhận vài giây như thế, anh nghiêng người khom lưng, áp thẳng mặt vào ngực cô.

"Thình thịch, thình thịch..."

Tiếng đập dồn dập gõ vào màng nhĩ, khiến Phó Thất không phân biệt nổi đây là nhịp tim của anh hay của Tần Trăn.

Anh lắng nghe rất lâu mới khó khăn phân biệt

được đây là hai nhịp tim cùng dồn dập, mãnh liệt nhưng tần số hơi khác biệt đang hòa lẫn vào nhau.

Sau khi Phó Thất xác nhận đi xác nhận lại, má anh từ từ rời khỏi ngực Tần Trăn.

Anh quay sang nhìn Tần Trăn. Tần Trăn sau cú sốc ban đầu đã nhận ra anh đang làm gì. Hai tay cô nắm chặt đặt trên đùi, thấy Phó Thất ngẩng lên, trên mặt cô hiện lên một biểu cảm đan xen giữa vui sướng, xấu hổ, mong chờ và bất an.

"Tui, tui có phải bị, bị anh lây bệnh rồi không?"

Tần Trăn căng thẳng hỏi.

Phó Thất hé miệng định nói thì bên ngoài vang lên mấy tiếng "rầm rầm", xác sống đã đâm sầm vào cửa xe.

Anh ngậm miệng lại, im lặng nổ máy lái xe đi.

Anh lái xe, Tần Trăn bên cạnh thì chăm chú ôm ngực cảm nhận nhịp tim của mình. Cảm nhận được một đoạn, cô quay đầu bảo: "Hương Hương, có phải tui có, có nhịp tim rồi không? Tui cảm giác lúc đập lúc, không đập."

Không phải Phó Thất không muốn nói chuyện, mà là nhất thời không nghĩ ra nên nói gì.

Anh nhớ rất rõ trong ngôi mộ tĩnh lặng lúc mới gặp, anh chưa từng cảm nhận được bất kỳ đặc điểm nào của loài người trên người Tần Trăn.

Anh cũng rất chắc chắn, lần trước Tần Trăn bị đạn bắn trúng tim, chính tay anh đã xử lý vết thương cho cô, lúc đó Tần Trăn cũng không hề có nhịp tim.

Cô vốn không nên có nhịp tim.

Trầm mặc chốc lát, Phó Thất đạp phanh xe, xoay người kéo Tần Trăn lại gần, cúi đầu áp má vào ngực cô lần nữa.

"Ây da ây da..." Tần Trăn thấy ngượng, nhưng không đẩy Phó Thất ra, chỉ nhìn cái đầu đang áp vào ngực mình, hai tay buông thõng bên cạnh, chẳng biết nên để vào đâu.

Hai phút sau, Phó Thất ngẩng đầu lên, vẻ mặt bình thản quay về tiếp tục lái xe, vừa đi vừa nói: "Có nhịp tim thật... Bắt đầu từ khi nào thế?"

"Không biết." Tần Trăn đáp.

Cô chưa bao giờ có nhịp tim. Trong ký ức, lần đầu tiên cảm nhận được nhịp tim là của Phó Thất, từ đó cô luôn ghi nhớ trong lòng. Sau này mỗi ngày được Phó Thất ôm đều cảm nhận được nó lần nữa, đập "thình thịch thình thịch", tiếng lớn như vậy, cô hoàn toàn không chú ý tới trái tim mình bắt đầu đập từ khi nào.

Lần đầu tiên phát hiện ra, cô còn tưởng là do ảo giác tâm lý.

Tần Trăn không hề nghi ngờ chuyện này, rốt cuộc thì tác động tâm lý mạnh mẽ lắm, lúc trước vì cái này mà cô suýt bị Phạm Không dọa chết khiếp đấy thôi.

Phó Thất gật đầu, hỏi tiếp: "Lúc trước ở trong mộ có đập không?"

"Không có." Về điểm này Tần Trăn rất chắc chắn: "Chưa bao giờ đập, đập cả... trong ký ức của tui."

Đây là lần đầu Phó Thất gặp phải tình huống này. Anh bình tĩnh lái xe một lúc, tông văng mấy con xác sống, rồi xâu chuỗi các thông tin đã biết lại, rút ra kết luận: Nhịp tim của Tần Trăn có khả năng cao là bắt đầu đập lại sau lần bị thương trước.

Nhịp tim mang quá nhiều ý nghĩa trong văn học, tạm thời không bàn tới. Nhưng về mặt sinh lý học, nó có nghĩa là tim khôi phục việc cung cấp máu, máu lưu thông tuần hoàn, giúp cơ thể duy trì nhiệt độ và làm da dẻ hồng hào.

Phó Thất đạp phanh gấp. Xe chưa kịp dừng hẳn, anh đã lại xoay người kiểm tra tình hình của Tần Trăn.

Lần này anh kéo thẳng áo Tần Trăn xuống, để lộ bờ vai gầy gò màu xanh xám. Tần Trăn kêu "Á" một tiếng định ngăn lại thì bị anh bắt lấy tay.

"Đừng nhúc nhích." Phó Thất hất tay cô sang một bên, nhìn ngực cô đã khôi phục như cũ, làn da màu xanh xám không thấy chút vết thương nào. Anh nhíu mày đưa tay ra, dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên đó.

Cương thi khẽ run lên, hơi né ra sau.

Phó Thất ngẩng đầu, thấy vẻ mặt cô ngượng nghịu, như đang xấu hổ.

"Cảm giác thế nào?" Anh hỏi.

Hàng mi Tần Trăn khép mở, hệt như một cô thiếu nữ bẽn lẽn, lí nhí đáp: "Nóng, ngứa..."

Đầu ngón tay Phó Thất lại đặt lên, áp vào một lúc rồi bảo: "Nóng chỗ nào? Sao anh sờ vẫn thấy lạnh toát thế này?"

"Tay anh nóng." Tần Trăn nói: "Đụng làm tui ngứa."

Phó Thất: "..."

Anh cũng bị chập mạch rồi, lại đi hiểu sai ý của Tần Trăn.

Nhưng một người đã chết rất lâu, sao tim lại đột nhiên đập lại?

Tái sinh.

Từ này lóe lên trong đầu Phó Thất.

Nếu quả thực là vậy, thì có nghĩa là sau khi tim bị trúng đạn, Tần Trăn đã mọc lại một quả tim khỏe mạnh biết đập.

Suy luận theo logic này, giả sử các bộ phận khác trên cơ thể cô đều bị tổn thương toàn bộ, liệu có mọc lại thành một Tần Trăn hoàn toàn mới không?

Chuyện này quá mức kỳ dị.

Hơn nữa, quả tim biết đập mới mọc ra này nếu lại bị tổn thương thì sao?

Phó Thất nghĩ mãi không ra, cũng bó tay trước tình cảnh này. Anh chằm chằm nhìn vào ngực Tần Trăn một lúc, kéo áo lên cho cô rồi hỏi: "Trước đây ở trong mộ, tim đã từng bị thương chưa?"

"Không biết." Tần Trăn đáp.

"Thế sao cô biết cô sẽ không chết?" Trong lúc dừng lại một chút đã có thêm vài con xác sống vây đến, Phó Thất chỉ đành vừa lái xe vừa hỏi.

"Từng bị thương rất nhiều, nhưng không nhớ tim, tim có, có từng bị thương hay không."

Phó Thất bảo: "Cố nhớ lại xem."

"Không nhớ ra được." Tần Trăn lắc đầu: "Không có ghi nhớ."

Ký ức của cô vụn vặt không chắp vá. Cô biết mình là Cương thi vì nhớ mang máng lúc mới tỉnh dậy cơ thể rất cứng đờ. Biết tên mình là vì nó được khắc trên quan tài, vừa mở mắt đã thấy, cứ như cố tình nhắc nhở cô vậy. Biết mình không chết được là vì mấy cái cạm bẫy cơ quan trong mộ cô chẳng bao giờ né, dù sao cũng có đau đâu.

"Đầu, cổ, thân mình, tứ chi đều từng bị bắn, bắn trúng." Tần Trăn cố gắng nhớ lại, mất nửa ngày cũng chỉ nhớ được vị trí bị thương đại khái, cụ thể có trúng tim hay không thì cô không chú ý.

"Chắc là từng bị rồi." Cô đoán.

Phó Thất hỏi: "Sao cô không nhớ kỹ các cơ quan cạm bẫy, nhớ xem mình từng bị thương ở đâu?"

"Thì có tác dụng gì đâu." Tần Trăn phàn nàn: "Ngày nào cũng như nhau, chỉ, chỉ có mình tui, chán phèo."

Chuỗi ngày trong mộ trôi qua tẻ nhạt, lặp đi lặp lại. Chẳng phân biệt được ngày đêm, cũng chẳng có ai nói chuyện cùng, có gì đáng để ghi nhớ chứ?

Nếu cô thực sự ghi chép lại, nhỡ ngày nào đó bị các nhà khảo cổ học phát hiện, chắc chắn họ sẽ thấy nội dung trong đó còn nhạt nhẽo hơn cả nhật ký của học sinh tiểu học.

Sau câu nói đó của cô, Phó Thất im bặt. Xe lao vun vút, tông văng toàn bộ lũ xác sống cản đường.

Tần Trăn bên cạnh xoa ngực, ảo não nói: "Hương Hương, anh nói xem có phải tui bị, bị anh lây, lây bệnh rồi không?"

"...Có nhịp tim là chuyện tốt, hay là chuyện xấu nhỉ?"

Tần Trăn tự lẩm bẩm, tự hỏi tự trả lời: "Tui mong là, là chuyện tốt. Trong cơ thể có một thứ đang, đang đập, vui mà!"

Phó Thất vẫn nhìn thẳng phía trước, không hé nửa lời.

Tần Trăn lầm bầm một hồi, nghiêng đầu nhìn anh. Cô thấy anh hơi kỳ lạ, có vẻ tâm trạng không tốt, nhưng vì sao không tốt thì cô chịu không đoán được.

Xưa nay luôn là Phó Thất đoán tâm trạng của cô, cô chưa bao giờ nhìn thấu được con người.

Tần Trăn chốc chốc lại lạ lẫm sờ lên tim mình,

chốc chốc lại liếc sang Phó Thất. Được một lúc, cô gọi: "Hương Hương, anh nghe, nghe thử giúp tui xem, tui cảm giác nó lại không, không đập nữa rồi."

Phó Thất dừng xe, mím chặt môi nhoài người qua. Anh nghe thấy tiếng tim đập "thình thịch" dồn dập hệt như sấm rền.

Xác nhận tim vẫn đang đập, anh quay về tiếp tục lái xe.

Lái thêm khoảng mười lăm phút, Tần Trăn lại gọi anh: "Lần này thật sự không, không đập nữa rồi!"

Phó Thất đỗ xe, áp sát vào nghe. Tiếng tim đập "thình thịch" vẫn rành rọt vang lên lớn khác thường như trước.

Anh ngước mắt nhìn Tần Trăn. Cương thi cười ngờ nghệch, bảo: "Vừa nãy đúng là không, không đập thật mà. Anh vừa qua đây, nó lại đập lại đấy."

Phó Thất lẳng lặng nhìn cô, bỗng nhiên mỉm cười. Anh ôm chầm lấy Tần Trăn, áp đầu cô vào ngực mình rồi cúi xuống hôn l*n đ*nh đầu cô.

Tần Trăn không biết anh đang hôn mình, chỉ thấy Phó Thất ôm chặt quá. Nếu cô là con người, có khi bị nghẹn chết bởi khuôn ngực vạm vỡ trước mặt này rồi.

Nhưng cô không phải, thế nên cô vui vẻ tựa vào ngực anh, vòng hai tay ôm lấy Phó Thất, bắt đầu s* s**ng trên lưng anh.

Sau đó, cô bị Phó Thất nắm lấy cổ tay.

Phó Thất rủ mắt nhìn cô, giọng rất khẽ: "Xuống xe đi, cô tự mình rời đi nhé, được không?"

"...?" Tần Trăn trợn to hai mắt, khó tin gào lên: "Tui mới sờ, sờ anh có hai cái, anh đã đuổi tui xuống xe à?"

"Đúng vậy, cô xuống xe, rời khỏi đây, tìm một lăng mộ trở về lòng đất, và đừng bao giờ xuất hiện nữa." Ánh mắt Phó Thất u ám nhìn Tần Trăn sâu thẳm, khẽ khàng hỏi: "Được không?"

Tần Trăn thấy anh rất kỳ lạ, đáp: "Được thôi, nhưng mà..."

Giọng cô chuyển hướng, nói tiếp: "Nhưng mà anh phải, phải kết nối mạng cho tui trước, mua điện thoại, máy tính cho tui, xây, xây cho tui một ngôi mộ lớn bằng vàng thật đẹp, rồi đưa toàn bộ tiền của anh, của anh cho tui!"

Phó Thất: "...Một thứ cũng không có."

Tần Trăn trở tay đấm anh một cú: "Không có? Không có thì anh nói, nói cái rắm!"

Còn bày đặt giả bộ u sầu cơ đấy, đáng đòn!

"..."

Phó Thất bị đấm cho tỉnh táo lại.

Anh day day thái dương. Cảm thấy não mình

đúng là có vấn đề rồi, rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, vậy mà lúc nào cũng nghĩ tới chiều hướng tồi tệ nhất.

Trên đời không có vấn đề nào không giải quyết được, nếu có, thì cùng lắm là rời khỏi thế giới này.

Đến lúc đó hẵng đi cũng chưa muộn.

Anh xoay người lái xe. Lúc ô tô lăn bánh, anh nghe thấy Tần Trăn lầm bầm: "Anh chắc chắn là, là sợ bị tui mưa, mưa dầm thấm lâu, không nỡ đưa, đưa tiền cho tui, nên mới muốn đuổi, đuổi tui đi chứ gì... Rốt cuộc anh có bao, bao nhiêu tiền?"

Phó Thất: "..."

Con cương thi này phiền phức thật, không muốn để ý tới cô nữa.

Anh thu dọn mớ cảm xúc ngổn ngang, lẳng lặng lái xe.

Tần Trăn bên cạnh "hứ" một tiếng, bảo: "Trốn tránh vô, vô ích thôi..."

Sau đó cô bắt đầu liến thoắng lầm bầm với Phó Thất: "Tiền của anh đều là của tui, tiền của anh đều là của tui..."

Phó Thất: "..."

Chẳng còn một chút cảm xúc tiêu cực nào nữa, bây giờ anh chỉ muốn lôi Tần Trăn ra tẩn cho một trận.

【Lời tác giả】

Nhật ký Cương thi - Phần Thiếu nữ ánh sáng lạnh (1)

Ngày... tháng... năm.

Ngoài mộ.

Thời tiết nắng đẹp.

Tiền của Hương Hương đều là của cương thi!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn