Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 60: Tiểu Lâm

Vì cuộc điện thoại của Lục Hạnh, Tần Trăn và Phó Thất bị chậm trễ mất một lúc, khi quay lại chỗ ở cũ thì đã là vài tiếng sau.

Lâm Diệp đang đợi họ, thấy Tần Trăn liền ngạc nhiên hỏi: "Chị Tần chị về rồi à? Chuyện mấy đứa nhỏ giải quyết xong rồi sao?"

Tần Trăn rất phục gã này, làm bao nhiêu việc ác, lại còn biết thừa thân phận mình đã bị lộ mà vẫn có thể giả vờ như không có chuyện gì để chung sống với họ. Cô không muốn nói chuyện với gián điệp, khinh khỉnh quay mặt đi không thèm đếm xỉa.

"Sao trông chị Tần có vẻ tâm trạng không tốt vậy?" Lâm Diệp quay sang hỏi Phó Thất: "Anh Phó, tối qua sao anh không về? Em cứ tưởng anh gặp chuyện gì rồi chứ?"

Phó Thất cũng không vòng vo, hỏi thẳng: "Chuyện mấy đứa trẻ lưu lạc gặp nạn đêm qua, là do cậu nhúng tay vào đúng không?"

Lâm Diệp không hề hoảng hốt, hỏi ngược lại: "Anh Phó có bằng chứng không?"

"Không."

Bằng chứng duy nhất chứng minh đám cháy là do con người gây ra chỉ là một lượng xăng nhỏ trong phòng và dấu vết sau khi bộc phá trong sân, đáng tiếc tất cả đã bị biển lửa nuốt chửng, không để lại dấu vết gì.

Lâm Diệp mỉm cười: "Không có bằng chứng thì sao anh có thể nói bừa?"

Cương thi đứng bên cạnh nghe hai người nói chuyện, cô chưa từng thấy kẻ nào trơ trẽn đến thế, "rầm" một tiếng đập bàn, đe dọa: "Giết ngươi!"

"Sẽ không đâu." Lâm Diệp dứt khoát không giả vờ nữa, ung dung ngồi xuống ghế nói: "Chắc hẳn đội trưởng Phó đã nhận được thông báo từ căn cứ Bắc Thành rồi. Với thân phận của đội trưởng Phó... à không, phải gọi là thiếu tá Phó mới đúng, anh không được phép ra tay với tôi đâu."

Phó Thất quả thực vừa nhận được tin mới từ Lục Hạnh, rằng có một vị khách quý từ quốc gia A do gặp tai nạn xác sống nên lạc vào lãnh thổ nước ta. Phía bên kia đã cung cấp tọa độ cụ thể và khẳng định người này đang đi cùng Phó Thất, hy vọng hai nước lấy hòa bình làm trọng, mong Phó Thất bảo vệ hắn ta.

Đây là văn bản chính thức, nâng tầm vấn đề lên mức quan hệ quốc tế.

Nếu không có văn bản thông báo chính thức, việc gặp người nước ngoài trên lãnh thổ quốc gia, lại là kẻ nhập cư lậu thì họ vốn đã đuối lý. Người dân vì tự vệ mà giết họ cũng chẳng ai hay biết, cũng chẳng gây ra tranh chấp gì. Chính vì thế, đám người nước A kia mới dám càn rỡ, sát hại người vô tội.

Cũng chính vì thế mà khi Lục Hạnh - nhân viên đại diện chính thức - biết Tần Trăn giết người nước ngoài cũng chẳng hề bận tâm.

Nhưng với người đã qua giao thiệp chính thức cấp chính phủ thì lại khác. Dù là lúc nào, những chuyện liên quan đến quan hệ quốc tế đều phải cân nhắc kỹ lưỡng. Hơn nữa, giờ đây cả thế giới đang chìm trong đau khổ, quốc gia A lại nắm giữ công nghệ tiên tiến và chất gây nhiễu xác sống, là quốc gia có khả năng nghiên cứu ra vaccine phòng virus xác sống sớm nhất, không quốc gia nào muốn dễ dàng trở mặt với họ.

Phó Thất từng là nhân viên chính phủ, giờ tuy danh nghĩa là đội tự do nhưng vẫn còn dây mơ rễ má với chính quyền, lại còn nhận nhiệm vụ bảo vệ do cấp trên phái xuống, nên đủ mọi lý do khiến anh không thể ra tay với Lâm Diệp. Tần Trăn là thành viên trong đội, cũng không thể động thủ.

Khi Phó Thất giải thích, cô mới hiểu vì sao trước đây anh bảo đôi khi chính quyền là thứ rất thiếu tự do.

Lâm Diệp có quốc gia A làm chỗ dựa nên chẳng sợ chút nào, đường hoàng nói: "Xin tự giới thiệu lại, tôi là Tiểu Lâm Già Diệp, đến từ quốc gia B. Tôi có món đồ bị thất lạc tại Lâm Hương của quý quốc, mong đội trưởng Phó hộ tống tôi đi tìm."

Quốc gia B có mối thù sâu nặng với nước ta, và lý do hắn đưa ra cũng tương tự một sự kiện lịch sử nào đó. Chỉ cần nghĩ tới thôi là máu nóng đã xộc lên não, chỉ muốn g**t ch*t tên này ngay tại chỗ.

Cương thi tuy không phải con người nhưng quốc tịch thuộc về Hoa Hạ, lại thông hiểu đoạn lịch sử đó nên tức đến phát điên, mắng: "Không biết xấu hổ!"

"Chị Tần nên bình tĩnh một chút, phải lấy đại cục làm trọng." Tiểu Lâm Già Diệp đạo đức giả khuyên nhủ. Cương thi không giỏi cãi nhau, tức quá liền đấm Phó Thất.

Phó Thất nắm lấy tay cô an ủi: "Phải lấy đại cục làm trọng thật mà bé cưng. Tuy nước B đã diệt vong, không còn làm nên trò trống gì, nhưng dù sao phía sau vẫn có nước A làm chỗ dựa, không thể làm thế được."

Sắc mặt Tiểu Lâm Già Diệp tối sầm lại, nhưng đây là sự thật. Nếu không dựa vào nước A, đám người trốn chạy từ nước B như họ chẳng biết đi đâu về đâu.

Cơn giận của cương thi cuối cùng cũng dịu đi chút ít, cô lớn tiếng: "Đúng, đây chính là cái mà từ điển gọi là... chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng!"

"Không được mất lịch sự như vậy." Đội trưởng Phó gánh vác nhiệm vụ hữu nghị quốc tế, ôn hòa phê bình đồng đội rồi nói với người bạn quốc gia B: "Tần Tần mắc bệnh về tinh thần, cậu biết rồi đấy."

Cương thi bị bôi nhọ liền trừng mắt nhìn anh, nhưng nể tình anh cũng là bất đắc dĩ, cô do dự một chút rồi chỉ véo nhẹ vào lòng bàn tay anh coi như trừng phạt. Tiểu Lâm Già Diệp ở bên cạnh giật giật khóe miệng, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Đã ba mặt một lời, Tiểu Lâm Già Diệp hỏi thẳng: "Anh bắt đầu nghi ngờ tôi từ khi nào?"

Phó Thất đáp: "Từ khi gặp đám người nước A đó."

"Vì tôi lái xe nhầm đường?"

"Không." Phó Thất nói: "Vì phản ứng của cậu quá nhanh."

Thực ra trước đó hắn diễn rất tốt, thân thế bịa đặt cũng ổn, rất hợp với trạng thái tinh thần điên cuồng của những người sống sót trong nước. Cái sai là khi Phó Thất bảo giảm tốc độ, hắn cùng Tần Trăn hỏi tại sao, nhưng khi Điền Lệ trả lời là "lệch trái quá nhiều", Tần Trăn còn đang ngơ ngác thì hắn đã lập tức hiểu ra ngay.

Theo thân thế hắn bịa, cha ra tù cuỗm sạch tiền, mẹ tái hôn, hắn nương tựa vào ông nội, gia cảnh thê thảm như vậy không thể nào có cơ hội ra nước ngoài, càng không thể ngay lập tức hiểu ra thân phận người nước A của đối phương chỉ qua vài chữ "lệch trái quá nhiều".

Tiểu Lâm Già Diệp nhíu mày: "Chỉ vì cái này?"

"Còn nữa." Phó Thất nói: "Sau chuyện đó, cậu lái xe đều cố ý dạt về bên phải."

Tiểu Lâm Già Diệp hồi tưởng lại, hối hận: "Đúng vậy."

Trước đó hắn lái xe khá tự do, không cố ý dạt trái hay phải. Sau chuyện đó, để tránh sơ hở, hắn đã chú ý hơn nhiều, không còn tự nhiên như trước. Không ngờ điểm này cũng bị Phó Thất phát hiện.

"Chỉ dựa vào những cái đó mà khẳng định thân phận của tôi, có quá vội vàng không?"

"Chưa hết." Phó Thất lắc đầu: "Cậu lộ quá nhiều sơ hở."

"Ví dụ?"

"Ví dụ như cậu từng nói, bảo tôi sau mạt thế tìm cơ hội mặc vest nhiều vào."

Mặc vest không có vấn đề gì, vấn đề nằm ở chữ "tìm cơ hội". Điều đó chứng tỏ hắn biết bình thường Phó Thất không mặc vest, hắn biết xuất thân và bối cảnh của anh. Nhưng lúc đó chẳng có ai nói chuyện này với hắn cả.

Còn nữa là hắn luôn tránh né hỏi về những điểm kỳ lạ trên người Tần Trăn. Tiểu Lâm Già Diệp là sau khi ở chung một thời gian, thậm chí là sau khi Điền Lệ rời đi mới giả vờ vô tình hỏi về đôi găng tay của Tần Trăn. Điều này cũng không hợp lý, vì lúc đó đàn em Phạm Hư còn đường hoàng hơn hắn nhiều, ngay ngày thứ hai gặp mặt đã hỏi thẳng rồi.

Sự né tránh của hắn quá lộ liễu. Không chỉ Phó Thất mà Điền Lệ cũng nghi ngờ hắn từ lâu, nên mới phối hợp với Phó Thất để gài bẫy, hỏi ra những điều hắn muốn biết.

"Quả thật là vậy." Tiểu Lâm Già Diệp thừa nhận những sơ hở này, hắn cũng thú nhận rằng nếu không phải toàn bộ mẫu máu thu thập được trong căn phòng đó đều là của nam giới, thì có lẽ đến tận bây giờ hắn cũng không biết mình đã bị Phó Thất nhìn thấu từ sớm.

Còn về lý do tại sao Phó Thất tráo đổi mẫu máu... Tiểu Lâm Già Diệp nhìn Tần Trăn đang chuyên tâm nghe họ đối thoại.

"Cậu xác định thứ cậu muốn tìm ở Lâm Hương?" Phó Thất lên tiếng thu hút sự chú ý của hắn.

Tiểu Lâm Già Diệp: "Đội trưởng Phó rõ hơn tôi."

Phó Thất thở dài: "Xem ra Lâm Hương là nơi bắt buộc phải tới rồi."

Tiểu Lâm Già Diệp cũng không ngốc, Phó Thất đã nhìn thấu thân phận hắn thì thứ đó có còn ở đó hay không vẫn là vấn đề. Nhưng người của họ đã sắp xếp xong xuôi, Lâm Hương - nơi khởi nguồn của sự kiện này - là nơi bắt buộc phải tới. Có hắn với tư cách người được bảo vệ đi theo đường đường chính chính, lần này Phó Thất không chắp cánh mà bay được.

"Đội trưởng Phó rõ là tốt rồi." Tiểu Lâm Già Diệp nói.

Tần Trăn cực kỳ ghét bộ dạng cậy thế của hắn, bảo: "Đi thì chắc chắn phải, đi rồi, cậu cứ từ từ mà đợi, đợi chúng tui hoàn thành nhiệm vụ trước, rồi đi."

Tiểu Lâm Già Diệp nghiêm giọng: "Các người đã hoàn thành rồi."

"Chưa!" Tần Trăn nói lớn: "Trẻ con và người già đã đồng ý tới, tới căn cứ rồi, còn hai đứa lớn hơn, đứa con gái không đi, lén bỏ trốn rồi, chúng tui phải, phải đi tìm về."

Phó Thất cũng nói: "Tôi sẽ hộ tống cậu Lâm tới Lâm Hương, nhưng nhiệm vụ về bọn trẻ là ưu tiên, chắc cậu Lâm sẽ hiểu thôi."

Hắn có hiểu hay không cũng chẳng quan trọng, đằng nào lý do Phó Thất đưa ra cũng cực kỳ thuyết phục, chẳng ai bắt bẻ được câu nào.

Tiểu Lâm Già Diệp: "Nếu không tìm thấy hai đứa trẻ đó thì các người cứ đứng yên một chỗ à?"

Phó Thất đáp: "Thế nào cũng tìm được thôi."

"Hiểu rồi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác." Ánh mắt Tiểu Lâm Già Diệp u ám, lạnh lùng nói: "Tôi sẽ giúp các người."

Phó Thất nhìn hắn, không nói gì.

.

Tiểu Á và Tiểu Lê đúng là biến mất thật. Lục Hạnh liên hệ với Phó Thất, một là để truyền đạt chỉ thị bảo vệ Tiểu Lâm Già Diệp của chính phủ, hai là hỏi họ có phát hiện tung tích hai cô gái không.

Lục Hạnh kể rằng họ đã bàn bạc gì đó rồi đòi về hầm lấy đồ. Trong đó có thực phẩm, nhu yếu phẩm họ tích trữ, dù ít vẫn là quý, họ không muốn hoàn toàn phụ thuộc vào người khác. Lục Hạnh đã phái người đưa họ về lấy, ai ngờ đi rồi là mất hút, chỉ để lại tờ giấy nhắn là nếu có thể, sau này sẽ tới căn cứ tìm họ.

Lục Hạnh chỉ mới gặp Tiểu Á ngày đầu, hoàn toàn không quen, chẳng thể đoán được họ đi đâu. Hai đứa nhỏ và cụ bà thì Lục Hạnh biết, nhưng ba người đó, hai đứa quá nhỏ, một người bị thương, đi lại rất bất tiện. Không còn cách nào, Lục Hạnh đành nhờ cậy Phó Thất.

Phó Thất cũng chẳng hiểu rõ hai cô gái, sau khi hỏi Tần Trăn về những cuộc đối thoại hai ngày gần đây, anh trầm ngâm hồi lâu rồi bảo Tần Trăn đoán xem họ có thể đi đâu.

"Rõ ràng đã đồng ý đi tới căn cứ rồi, lẽ nào họ lại đang giả vờ?" Bộ não cương thi rỗng tuếch, không có manh mối gì về chỗ ở của hai người. Cô đắn đo một hồi, đoán: "Liệu có phải ngay từ đầu họ đã, đã không muốn, đi căn cứ, giả vờ đồng ý là để thắng, thắng tui về kỹ năng diễn xuất?"

"Không đâu." Phó Thất điềm tĩnh bác bỏ suy đoán của cô: "Người bình thường không bị nghiện diễn kịch như cô đâu."

"..." Tần Trăn mở sổ ghi thù ra trước mặt anh, ghi thêm một lỗi.

Không tìm được đầu mối, đành phải về hầm xem thử trước. Hai bên đã ngả bài, Tiểu Lâm Già Diệp vẫn phải đi theo, trên đường vẫn là hắn lái xe.

"Tôi là khách quý quốc tế, là khách, các người không nên tiếp đãi tôi sao?" Tiểu Lâm Già Diệp làm tài xế kiêm nô bộc cả ngày lẫn đêm, đã quá ngán ngẩm, muốn đảo ngược vị thế.

Phó Thất: "Vai tôi bị thương, không lái được xe."

Tần Trăn: "Tui bị thương do súng, rất yếu ớt."

Tiểu Lâm Già Diệp: "Rõ ràng vết thương của hai người đã lành từ lâu rồi!"

Cương thi nghe vậy liền diễn xuất bùng nổ, nhanh chóng đổ ập vào lòng Phó Thất, khóc lóc bảo vết thương đau, không ngồi dậy nổi. Phó Thất ôm cô, bảo: "Vậy đợi dưỡng thương xong rồi tìm, dù sao họ cũng sống ở mạt thế lâu rồi, sẽ không sao đâu."

Đây không phải là nước ngoài, mỗi một ngày Tiểu Lâm Già Diệp và đám người nước A ở Lâm Hương tiêu tốn nhu yếu phẩm lại càng nhiều, biến số càng lớn, họ không đợi nổi. Cãi cọ một hồi, cuối cùng Tiểu Lâm Già Diệp bất mãn tiếp tục làm tài xế.

Quanh hầm vốn có rất nhiều xác sống, sau khi bị Lục Hạnh càn quét thì chỉ còn lại lác đác vài con, lảng vảng trước căn nhà trống chỉ còn lại vài cây cột do cháy. Tần Trăn đá văng đống tro bụi vào trong hầm kiểm tra, lúc ra ngoài bảo: "Mất dao và cung tên rồi."

Họ lưu lạc bên ngoài, trong tay không có vũ khí nóng, chỉ có thể dùng vũ khí lạnh.

Phó Thất hỏi: "Cung gì?"

"Thì là cung đấy." Tần Trăn chưa chơi cung bao giờ nên không biết phân biệt.

"Có ai trong số họ biết dùng à?"

"Chưa bao giờ nghe họ nhắc, nhắc tới." Tần Trăn nói: "Trước kia toàn treo, treo trên tường."

"Đồ trang trí?" Tiểu Lâm Già Diệp chen ngang: "Cung tên đòi hỏi sức lực và độ chuẩn xác rất cao, trước mạt thế đã ít người dùng được, con nhóc mười mấy tuổi sao có thể dùng. Nhưng mang đi chắn xác sống cũng được, dùng tốt hơn cành cây."

Tần Trăn cực kỳ ghét kẻ hay nói lời cay nghiệt này, bảo: "Cẩn thận có ngày, bị cung tên, bắn thủng!"

"Bị cung tên của ai bắn thủng?" Tiểu Lâm Già Diệp xoay xoay chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay, khiêu khích: "Đội trưởng Phó à?"

Đó là đồng hồ dùng để liên lạc, một khi xảy ra tai nạn, nó sẽ truyền dữ liệu hình ảnh trước lúc chết về phía đồng đội. Chính vì thế mà tất cả nhân viên liên quan đến chính phủ không thể ra tay với hắn.

Thật quá trơ trẽn!

Cương thi không nhịn nổi cơn giận này, lén bàn với Phó Thất: "Làm cái bẫy, lừa hắn rơi xuống, rồi xua xác sống tới, tới cắn hắn!"

"Vô ích thôi." Phó Thất bảo: "Hắn có thể đi lại tự do, chắc chắn trên người có giấu thuốc gây nhiễu xác sống."

"Dụ tới vài lần, đợi hắn dùng hết!"

Phó Thất lắc đầu: "Cách này quá thô sơ. Một lần thì bảo là ngẫu nhiên, chứ nhiều lần thì ai cũng biết chúng ta cố tình. Hơn nữa nước A rất coi trọng hắn, sẽ truy cứu tới cùng."

Cả xác sống lẫn bẫy rập đều không dùng được. Vì lý do thân phận mà Phó Thất và Lục Hạnh không thể ra tay, muốn giết hắn chỉ có thể đi đường khác.

"Hắn rốt cuộc là, là người thế nào!"

Để lấy được lòng tin của Phó Thất, Tiểu Lâm Già Diệp từng đích thân giết người nước A, làm tới mức này rồi mà vẫn được tôn làm khách quý, khiến họ không tiếc dùng áp lực quốc tế để bảo vệ.

"Không biết." Phó Thất bảo: "Đi hỏi thử xem."

Anh đi hỏi thật: "Cậu là người của DF?"

Tiểu Lâm Già Diệp hỏi ngược lại: "Sao anh lại kết luận như vậy?"

Phó Thất đáp: "Người nước A lùng sục trong nước ta năm năm rồi, mấy năm trước cậu không tới, vừa tìm thấy manh mối liên quan đến DF là cậu tới ngay."

Tiểu Lâm Già Diệp mỉm cười: "Đội trưởng Phó quả nhiên nhạy bén, chẳng trách là người đầu tiên tìm thấy manh mối."

"Vậy DF là gì?"

"Viết tắt của một gia tộc." Sự đã rồi, Tiểu Lâm Già Diệp không giấu giếm nữa: "Thật hổ thẹn, từng là một đại gia tộc đứng đầu nước B, giờ chẳng còn ai hay biết nữa."

"Xin lỗi." Phó Thất luôn yêu cầu đồng đội phải lịch sự, bản thân anh cũng luôn gương mẫu. Dù đối mặt với kẻ thù, anh vẫn rất lịch thiệp: "Nhưng quốc gia của các người cũng sắp không còn ai hay biết rồi, nghĩ như thế thì tâm lý của cậu có thể cân bằng hơn chút."

Tiểu Lâm Già Diệp giật nảy mắt, sắc mặt đỏ bừng. Tần Trăn vui vẻ, cười khúc khích bên cạnh Phó Thất, cũng giả vờ an ủi: "Không sao, những người trốn sang nước A, vẫn, vẫn còn mà, vài chục người cũng, cũng có thể, thành lập một nước nhỏ, quốc gia!"

Biểu cảm của Tiểu Lâm Già Diệp càng thêm khó coi. Hắn liếc nhìn cô một cái, đột ngột hỏi: "Tay và mặt của cô Giang có bị bỏng thật không? Tôi quen một chuyên gia khoa bỏng, có thể giới thiệu cho cô."

"Được thôi." Phó Thất tiếp lời, che chắn cho Cương thi ra sau lưng: "Vậy cậu Lâm là gia chủ hiện tại của DF?"

"Không dám." Tiểu Lâm Già Diệp cung kính: "Gia chủ là chú tôi."

"Xin hỏi gia chủ họ Lâm năm nay bao nhiêu tuổi?"

"Gần bảy mươi."

Phó Thất hiểu ra: "Gia tộc lụn bại, quốc gia diệt vong, vậy mà vẫn được nước A tôn làm khách quý, gia chủ nhà cậu chắc chắn phải nắm giữ nguồn tài nguyên thông tin vô cùng quý giá."

Tiểu Lâm Già Diệp tỏ ra ung dung: "Đội trưởng Phó đã hỏi nhiều như vậy, cũng tới lượt tôi hỏi vài câu rồi. Xin hỏi đội trưởng Phó tìm thấy ký hiệu DF ở đâu?"

Phó Thất nói: "Ở đâu không quan trọng, quan trọng là thứ bên trong."

"Không sai." Tiểu Lâm Già Diệp hỏi: "Thứ bên trong vẫn còn nguyên vẹn chứ?"

Phó Thất: "Tôi đâu có cố tình phá hoại nó."

Sắc mặt Tiểu Lâm Già Diệp không tốt lắm, cố duy trì giọng điệu bình thản: "Đội trưởng Phó quả nhiên là người thông minh, nói năng chẳng sơ hở chỗ nào."

Phó Thất khiêm tốn: "Tôi chỉ có con bài cứu mạng này, tự nhiên phải nắm thật chặt rồi."

Hai người kẻ tung người hứng, lọt vào tai Tần Trăn ngoài việc "DF" là ký hiệu của một gia tộc lụn bại ở nước B ra, cô chẳng thu lượm được thông tin gì. Nhưng sau khi trò chuyện xong, Phó Thất lại nói với vẻ mặt nghiêm trọng: "Hắn ta phải chết."

Tần Trăn không cần lý do cũng tán thành hai trăm phần trăm, hỏi: "Chết kiểu gì?"

Hắn đeo đồng hồ, chỉ cần ra tay là sẽ bị ghi lại, gây ra tranh chấp quốc tế.

"Đợi đã." Phó Thất trầm giọng: "Sẽ có cơ hội thôi."

Cuộc đối thoại của họ dừng lại ở đó. Sau đó, họ tìm kiếm dấu vết của Tiểu Á và Tiểu Lê quanh hầm. Đáng lý ra họ chỉ quen thuộc quanh đây, không nên đi xa được, nhưng tìm suốt ba ngày trời mà chẳng thấy bóng dáng con người đâu. Họ đã tiêu tốn quá nhiều thời gian ở đây, hoa lê trắng như tuyết đã rụng sạch, cành cây bị bao phủ bởi màu xanh dày đặc, thời tiết cũng ngày càng ấm lên.

Tiểu Lâm Già Diệp mất hết kiên nhẫn, đề nghị đốt lửa ép họ ra, bị Phó Thất từ chối.

"Cậu làm vậy chỉ khiến tôi nghi ngờ hai cô gái đó vốn chẳng trốn đi đâu cả, tất cả chỉ là cái cớ cậu đưa ra để không phải tới Lâm Hương."

Phó Thất vẫn không hề lay chuyển.

Đến ngày thứ năm, sau khi họ đã lục soát toàn bộ nhà cửa, hầm rượu lớn nhỏ quanh khu đồn điền, Phó Thất mới chịu nhượng bộ, quyết định khởi hành đi Lâm Hương.

Trên đường vẫn là Tiểu Lâm Già Diệp lái xe. Vì mất kiên nhẫn nên hắn lái rất nhanh. Khi đi ngang qua một ngôi làng, hắn hiếm hoi chủ động dừng xe, rồi cầm lấy chiếc diều làm hồi ở huyện Lê.

Chiếc diều đung đưa bay lên không trung, rất nhanh sau đó, đám xác sống gần đó đã gào thét lên.

"Xem ra người ở đây." Tiểu Lâm Già Diệp bảo.

"Học cách của chúng ta, đúng là đồ trơ trẽn." Tần Trăn chưa bao giờ ghét một người tới thế!

"Tìm người trước." Phó Thất nói: "Xác xác sống ở cổng làng vẫn còn tươi, thời gian tử vong không quá hai ngày, hơn nữa xác sống tập trung ở phía đông, khả năng cao là nơi đó có người sống."

Trước mắt, tìm thấy hai cô gái mới là quan trọng nhất.

Ba người cùng xuất phát, lục soát một vòng theo hướng xác sống tụ tập, cuối cùng khóa mục tiêu vào một tòa nhà hai tầng. Tiểu Lâm Già Diệp quá nguy hiểm, Phó Thất không thể để Tần Trăn ở riêng với hắn, nên hai người luôn đi cùng nhau. Đang lục soát phòng trên tầng hai, bỗng nghe tiếng hét thất thanh từ trên sân thượng truyền xuống.

Hai người vội vã lao lên, chỉ thấy cạnh rìa sân thượng, Tiểu Á đang bị Tiểu Lâm Già Diệp bóp cổ vùng vẫy. Tần Trăn định lao vào liền bị Phó Thất chặn lại, anh trầm giọng: "Cậu Lâm đã ở trong nước thì phải tuân theo quy tắc trong nước, không được tùy tiện làm bị thương người khác."

Tiểu Lâm Già Diệp tỏ vẻ oan ức: "Là nó ám toán tôi trước."

Nói rồi hắn đá chiếc dao gọt trái cây dưới chân. Tiểu Á muốn nói nhưng cổ họng bị bóp chặt nên không thốt nên lời.

"Bỏ tay ra mau!" Tần Trăn hét.

"Yên tâm, tôi không giết nó." Tiểu Lâm Già Diệp nói: "Chẳng phải bảo có hai cô gái sao? Tôi giúp các người hỏi rõ tung tích cô gái kia, đỡ tốn công phí sức."

Hắn nói lời hay ý đẹp nhưng lực tay chẳng hề nới lỏng, bóp Tiểu Á mặt tím tái rồi lôi cô bé về phía rìa sân thượng. Sân thượng tầng hai không cao, nhưng đáng tiếc bên dưới là một bãi đất trống đã có bảy tám con xác sống tụ tập. Chỉ cần rơi xuống bị cắn một cái là mất mạng ngay.

"Buông nó ra." Phó Thất lên đạn, chĩa súng vào Tiểu Lâm Già Diệp.

Hắn vẫn bình thản: "Thiếu tá Phó không dám bắn đâu."

Tiểu Lâm Già Diệp vốn chẳng định để Tiểu Á sống, vừa hỏi Tiểu Lê ở đâu, vừa bóp mạnh cổ cô bé không cho phát ra tiếng.

Tần Trăn không nhịn được nữa, nghĩ bụng cùng lắm là mình rời khỏi đội của Phó Thất, nhất định phải giết tên người nước B này. Cô vươn tay định cướp súng của Phó Thất, đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tia bạc b*n r* từ tòa nhà bên cạnh.

Đáng tiếc là độ chuẩn không cao, "bộp" một tiếng bắn trúng bắp chân Tiểu Á. Sắc mặt cô bé biến đổi, đau đớn nhũn cả người.

"Này, đội trưởng Phó, người tôi tìm giúp cho anh rồi đấy." Tiểu Lâm Già Diệp cười bảo: "Đã bảo mà, cái thứ cung tên này không phải ai cũng chơi được, đây này, ngộ thương đồng đội rồi đấy."

Hắn đang cười thì khóe mắt liếc thấy tia bạc thứ hai bắn tới phía mình. Tiểu Lâm Già Diệp không thèm để ý, nào ngờ mũi tên này góc độ hiểm hóc, bắn thẳng vào tim hắn.

Khi nhận ra có biến và muốn né tránh thì đã bị Tiểu Á vừa bị thương ở chân đẩy ngược lại, buộc phải dựa vào rìa sân thượng. Không còn chỗ trốn, "phập" một tiếng, mũi tên tre được chuốt nhọn hoắt xuyên thẳng vào tim hắn.

Tiểu Lâm Già Diệp vốn đã bị ép sát rìa, sau khi bị bắn trúng thì thân trên ngả ra sau, ngã chúi xuống. Có lẽ vì nhận thức được nguy hiểm, hắn túm lấy cổ Tiểu Á, kéo cô bé ngã theo xuống dưới.

"Tiểu Á!"

Tần Trăn và Phó Thất lao tới, một người nắm lấy cánh tay Tiểu Á, một người chộp lấy áo Tiểu Lâm Già Diệp.

Nếu để Tần Trăn nói, thì chẳng việc gì phải cứu Tiểu Lâm Già Diệp, chết quách đi cho rồi. Nhưng hắn đeo đồng hồ, để mặc hắn chết như vậy thì Phó Thất không biết ăn nói sao với cấp trên. Cô đành nén bực tức nhanh chóng kéo Tiểu Á lên.

Kéo lên xong, đang kiểm tra vết thương cho Tiểu Á, Phó Thất đứng chắn giữa Tiểu Á và Tiểu Lâm Già Diệp, hỏi: "Cậu Lâm, vẫn ổn chứ?"

Tiểu Á mặt vẫn tím tái, ôm ngực ho dữ dội, nhưng đôi mắt lại sáng rực, dùng hết sức lực đẩy Tần Trăn ra để bò về phía Phó Thất. Tần Trăn chưa nhận ra ý đồ của cô bé, cô bé đã rút khẩu súng bên hông Phó Thất, nâng nòng súng lên, từ khoảng cách nửa mét, không chút do dự, "đoàng" một tiếng, quyết đoán bóp cò vào đầu Tiểu Lâm Già Diệp.

Tiếng súng vang dội, Tiểu Lâm Già Diệp run lên bần bật, đôi mắt mơ màng mở to rồi "rầm" một tiếng đổ xuống.

"Cháu làm cái gì vậy?" Phó Thất như mới phản ứng lại, vội vàng cướp lấy súng trong tay Tiểu Á. Sau khi nhìn Tiểu Lâm Già Diệp một cái thì chợt nhớ ra điều gì, quay lại kéo Tiểu Á và Tần Trăn lao về phía sau.

Giây tiếp theo, "bùm" một tiếng nổ vang lên, khi mấy người mở mắt ra lần nữa thì thi thể Tiểu Lâm Già Diệp chỉ còn lại một nửa.

.

Tần Trăn từng hỏi Phó Thất liệu người trốn trong làng này có phải là Tiểu Á và Tiểu Lê không, Phó Thất bảo phải.

"Sao anh biết?"

"Chính cô nói cho tôi biết mà."

Lúc đó Tần Trăn không hiểu, sau khi Tiểu Lâm Già Diệp chết, cô mới thông suốt.

Cô từng nói với Tiểu Lê là nghi đám cháy đó do gián điệp cạnh họ gây ra, Tiểu Lê cũng từng hỏi họ sắp đi đâu. Từ lúc đó, Tiểu Lê đã lập kế hoạch giết Tiểu Lâm Già Diệp rồi.

Con người không phải cứ trông hiền lành là vô hại. Chẳng ai ngờ trong hai cô gái, Tiểu Lê còn tàn nhẫn hơn cả Tiểu Á. Để giảm bớt sự đề phòng của Tiểu Lâm Già Diệp, mũi tên đầu tiên cô ấy bắn thẳng vào chân Tiểu Á.

Cũng chẳng ai ngờ, cô bé dịu dàng thế kia, trước mạt thế môn thi đấu cô bé tham gia nhiều nhất lại là bắn cung.

"Đứa trẻ chỉ biết để người khác chà đạp thì không sống nổi trong mạt thế đâu." Phó Thất nói.

"Thế nên anh đã đoán ra từ sớm, là chúng đợi, đợi ở trên đường tới Lâm Hương?"

Phó Thất gật đầu.

"Vậy lần lục soát ở huyện Lê trước đó?"

"Chuẩn bị thời gian cho họ."

Cương thi hiểu ra tất cả. Hèn gì sau khi kéo Tiểu Lâm Già Diệp lên, anh lại ân cần đi kiểm tra vết thương của hắn, "không đề phòng" để Tiểu Á cướp súng.

"Thế chả phải hai đứa thành, thành tội phạm giết người rồi à!"

Tuổi còn nhỏ đã thành tội phạm quốc tế, còn thê thảm hơn cả cương thi!

"Không đâu." Phó Thất bảo: "Chúng là đứa trẻ vô tri lưu lạc bên ngoài, vì tự vệ mới làm bị thương người khác."

"Cháu không quen hắn ta, cháu thấy hắn muốn giết Tiểu Á, tưởng hắn là người xấu nên mới bắn hắn." Tiểu Lê dịu dàng nói: "Hơn nữa cháu mới mười ba tuổi, cháu là trẻ vị thành niên, một đứa trẻ không hiểu chuyện."

Tiểu Á cũng nói: "Là hắn muốn giết cháu trước... cháu mười bốn tuổi, cũng chưa thành niên."

"...Hai đứa mới mười ba, mười bốn tuổi?"

Tần Trăn không tin lắm. Hai đứa này tuy gầy, nhưng không có vẻ gì là trẻ con, sao cũng phải mười lăm tuổi rồi.

"Cô quản tôi bao nhiêu tuổi làm gì." Tiểu Á băng bó vết thương xong, ôm bắp chân nói: "Lại chẳng tra được căn cước công dân của tôi, tôi bảo bao nhiêu tuổi thì là bấy nhiêu tuổi!"

Tần Trăn: "..."

Có lý.

Lục Hạnh tới tiếp ứng tỏ vẻ buồn bã trước cái chết của Tiểu Lâm Già Diệp. Sau khi báo cáo sự việc đúng sự thật, cô ấy tắt hết liên lạc, cười tươi rói: "Yên tâm, chúng là những đứa trẻ lưu lạc bên ngoài, không đại diện cho chính quyền, lại là trẻ vị thành niên. Cho dù phía đối phương có dữ liệu hình ảnh ghi lại quá trình giết người của Tiểu Á, thì cũng không gây ảnh hưởng tới chúng đâu."

Tóm lại, người duy nhất chịu ảnh hưởng trong vụ này là Phó Thất. Vì hai đứa trẻ mà anh không bảo vệ được khách quý quan trọng, sẽ bị chính phủ phê bình nghiêm khắc.

"Xin nén bi thương!" Tần Trăn nghiêm trọng an ủi đội trưởng.

Phó Thất: "Cô thu nụ cười ở khóe miệng lại đi, trông sẽ chân thành hơn đấy."

Chân thành là điều không thể, cương thi không phá ra cười đã là tiết chế lắm rồi.

【Lời tác giả】

Nhật ký Cương thi - Phần Tần Tần (18)

Ngày... tháng... năm.

Ngoài mộ.

Thời tiết nắng đẹp.

Giải quyết xong hiểm họa, tiếp tục lên đường!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn