Mua chuộc bất thành, cương thi còn chuốc thêm cơn thịnh nộ của đội trưởng.
Phó Thất càm ràm bảo cô suốt ngày cắm mặt vào tiểu thuyết, phim ảnh, toàn học dăm ba cái thứ tào lao bí đao. Anh lấy quyền đội trưởng ra lệnh phải thanh lọc cái ba lô của cô.
Vừa kéo khóa ba lô ra, đập vào mắt anh ngoài kem nền và điện thoại thì toàn là truyện ngôn tình. Nào là "Hai Ba Chuyện Về Bà Nội Tôi", "Bá Đạo Thái Tử Tầm Tiên Ký", rồi cả cẩm nang "Học Cách Nâng Cao EQ Trong Ba Phút"... Phó Thất nhìn mà sa sầm cả mặt mày.
Cũng tại hôm đó mò xuống nhà lấy sách giữa đêm hôm khuya khoắt, anh chẳng nhìn rõ tựa sách. Giờ thì hay rồi, ba cái thứ này nhồi sọ làm hỏng hết não cương thi mất.
Anh nằng nặc đòi ném đống sách đi. Cương thi dĩ nhiên sống chết không chịu, ôm khư khư cái ba lô, tuyên bố xanh rờn: có giỏi thì ném luôn cả cô đi.
Mà "báu vật" này thì sao anh nỡ ném.
Phó Thất đành lùi một bước, yêu cầu vứt bớt mấy cái điện thoại hết pin. Tần Trăn vẫn lắc đầu quầy quậy. Cô tính toán xa xôi, lỡ mai mốt loài người khôi phục mạng lưới, cô khỏi tốn tiền sắm điện thoại mới, tiết kiệm được cả khối tiền.
Vì không cần ngủ nên cô thức trắng canh giữ gia tài của mình cẩn mật, Phó Thất chẳng có cơ hội nào ra tay. Nhưng một khi đặt chân đến căn cứ Đại Ngu, thì chuyện giữ đồ không còn do cô quyết định nữa.
Cấu trúc bên ngoài của Đại Ngu cũng na ná Lê Minh, đường sá ngoằn ngoèo đầy rào chắn. Nhưng khâu an ninh ở đây thì gắt gao hơn hẳn. Qua mỗi chốt kiểm soát, họ đều bị lục soát gắt gao và phải nộp lại một phần ba vật tư, ngoại trừ vũ khí.
Cứ mỗi trạm nộp một phần ba, qua ba trạm thì cái nịt cũng chẳng còn!
Phó Thất giải thích đó là luật bất thành văn của các căn cứ tư nhân. Muốn xin tị nạn thì phải chấp nhận bị l*t s*ch sành sanh.
"Thấy chưa, đã bảo vứt bớt đi, giấu ở ngoài. Chừng nào rời đi thì ra lụm lại. Giờ thì ngon rồi, rơi vào tay tụi nó thì m*t mùa mới lấy lại được." Phó Thất tranh thủ cơ hội lên lớp, củng cố uy quyền đội trưởng: "Sau vụ này đã chừa chưa? Có chịu nghe lời đội trưởng nữa không hả?"
Tần Trăn lại một lần nữa được nếm trải sự hiểm ác của lòng người.
Đau đớn hơn cả là, cô đã cắn răng hy sinh báu vật vì nhiệm vụ, thế mà tụi lính gác còn nâng lên đặt xuống chê ỏng chê eo. Đã vậy, kiểm tra xong tụi nó còn oang oang cái bộ đàm báo cho trạm kế tiếp: "Có hai con đỉa rách đang qua chốt. Một thằng thì nghèo kiết xác, một con thì rinh theo nguyên đống rác, xui xẻo vãi."
"Con đỉa rách số một" Tần Trăn, sau ba ải kiểm tra, bay màu mất ba viên kẹo, sáu cuốn tiểu thuyết, một khối rubik, năm cái điện thoại còn pin và năm chai kem nền.
"Con đỉa rách số hai" Phó Thất, do vật tư mang theo đã cạn kiệt dọc đường nên chỉ phải xì ra nửa phong bánh quy.
Cương thi tức muốn hộc máu nhưng không dám làm càn với người ngoài. Cô ấm ức quay sang trách móc đội trưởng: "Anh bảo... tụi nó sẽ... nghênh đón nồng nhiệt cơ mà?"
Nhiệt tình kiểu gì mà trấn lột cô không còn một mảnh che thân.
Phó Thất đủng đỉnh: "Thế giờ sao? Xông vô giành lại đồ hả?"
Giành lại là điều không tưởng. Vừa ló mặt vô căn cứ đã gây rối, kiểu gì cũng bị tống cổ ra ngoài, thế là nhiệm vụ đi tong. Cương thi tiếc đồ thì có tiếc, nhưng cô còn biết nặng nhẹ, dĩ nhiên không làm liều.
Thấy cô nàng xị mặt buồn thiu, Phó Thất mới dỗ dành: "Yên tâm đi, chút nữa sẽ có người tới đón mình, rồi tụi nó sẽ phải trả lại đồ cho cô thôi."
Lý do rất đơn giản. Những kẻ đứng đầu các căn cứ tư nhân cực kỳ khao khát quyền lực, chúng chúa ghét kẻ ngoại lai nhúng tay vào nội bộ, đặc biệt là người của chính phủ.
Thân phận của Phó Thất khá nhạy cảm. Dù anh đã tuyên bố ly khai khỏi hàng ngũ nhà nước, nhưng lòng trung thành của anh thuộc về phe nào thì chả ai dám chắc.
Thêm vào đó, đội Tác Chiến Số Một Thời Mạt Thế của anh, dù có phải top 1 thật hay không thì cũng chễm chệ trong top 3 những đội lính đánh thuê khét tiếng nhất. Những kẻ cầm quyền ở các căn cứ tư nhân luôn nhăm nhe lôi kéo anh về phe mình.
Chưa kể trên đường đi họ còn chạm trán Diệp Hồi, phe Đại Ngu chắc chắn đã nhận được mật báo và chuẩn bị sẵn kế hoạch đón tiếp.
Việc tụi nó ngó lơ để lính gác hạch sách, trấn lột ở vòng ngoài chẳng qua chỉ là đòn nắn gân thử phản ứng. Đợi thăm dò xong xuôi, mấy ông lớn mới chính thức xuất đầu lộ diện.
"Thế chừng nào... tụi nó mới... tới?" Tần Trăn sốt ruột.
"Sắp rồi."
Căn cứ Đại Ngu phân biệt giai cấp vô cùng khắc nghiệt. Toàn bộ khu vực được chia làm ba vành đai. Chỗ họ đang đứng là khu ổ chuột ngoài cùng, bẩn thỉu, chật chội, người sống dật dờ nằm vạ vật la liệt hai bên đường. Khá khẩm nhất trong khu này có lẽ là một quầy đổi vật tư dựng bằng gỗ tạp, bên trong có mấy gã hộ pháp lăm lăm súng ống canh giữ.
Quầy hàng xập xệ, đồ đạc ngổn ngang, mùi bốc lên cũng chả mấy dễ chịu.
Thấy trên quầy có lọ kẹo, Phó Thất mủi lòng thương cương thi vừa mất đồ, quyết định làm một người đội trưởng mẫu mực. Anh bảo cô đứng đợi bên ngoài, còn mình xách nửa phong bánh quy còn lại vào đổi kẹo cho cô nàng.
Lúc xách túi kẹo bước ra, Tần Trăn vẫn đứng ngoan ngoãn ở đó. Người ngợm còn nguyên, tóc tai hơi rối, chỉ có chiếc ba lô đeo trên vai là... không cánh mà bay.
"Ba lô đâu rồi?"
Tần Trăn giật mình quờ tay ra sau lưng, tá hỏa: "Nãy... nãy còn ở đây mà... Hồi nãy có người... đụng trúng tui... Trời ơi, ăn trộm!"
Sực tỉnh mình vừa bị móc túi, cương thi cuống cuồng ngó nghiêng tìm kiếm. Nhưng cái bóng kẻ va phải cô đã lặn mất tăm từ đời nào.
Mới bước vô Đại Ngu chưa đầy ba phút, bao nhiêu vốn liếng tích cóp của nàng cương thi tấm chiếu mới đã bị cuỗm sạch bách.
Bầu trời của cương thi như sụp đổ!
"Loài người mấy anh... sao mà... xấu xa quá vậy!"
Lời buộc tội chính đáng đến mức Phó Thất chả biết cãi sao, đành dỗ ngọt: "Thôi đừng buồn, ít ra cô vẫn còn giữ được thanh kiếm gỗ đào mà."
Thanh kiếm đó nãy giờ do anh vác trên vai, phơi bày lồ lộ, nhìn phát biết ngay đồ rẻ tiền nên mới bình yên vô sự.
Nghe xong, Tần Trăn rút luôn thanh kiếm phang cho anh một cái.
Anh em đánh nhau thì không sao, chứ để người ngoài ăn h**p thì Phó Thất không để yên. Anh bóc một viên kẹo nhét tọt vào miệng Tần Trăn, dúi nốt hai viên còn lại vào tay cô, bảo cô cứ đứng yên đó nhấm nháp, để anh đi đòi lại ba lô.
Phó Thất vừa xoay lưng, Tần Trăn ngoan ngoãn đứng chờ, miệng ngậm kẹo nhai "rôm rốp".
Cương thi chả có vị giác, cô chỉ khoái cái cảm giác nhai kẹo giòn rụm trong miệng thôi.
Đang mơ màng tưởng tượng xem viên kẹo này có vị gì thì bỗng có một bóng người đâm sầm vào cô từ góc khuất. Bị tấn công bất ngờ, nàng cương thi ngây thơ mất đà ngã ngửa ra sau. Cô kêu "Ái ui" một tiếng, ngã nhào vào vòng tay một người vừa đỡ lấy mình. Hoảng hốt đứng thẳng dậy, cô mới nhận ra người đó là Phó Thất.
Hóa ra Phó Thất chưa hề rời đi. Anh vòng một tay ôm eo Tần Trăn, tay kia tóm gọn cánh tay tên móc túi vặn ngược ra sau. "Rắc" một tiếng khô khốc vang lên, kèm theo đó là tiếng thét thấu trời xanh của tên đạo chích.
"Thấy con gái nhà người ta hiền lành là được đà lấn tới hả?" Khống chế xong tên trộm, Phó Thất buông tay khỏi con chiên béo bở Tần Trăn, ngồi xổm xuống tra hỏi: "Ăn trộm là phạm pháp, mài không biết luật à?"
Tên trộm đau ch** n**c mắt, biết mình đụng phải thứ dữ, vội vã van xin: "Đại ca tha cho em, em chừa rồi!"
"Đồ đâu?"
"Em thề em chưa kịp lấy gì mà đại ca!"
"Mày liệu hồn mà khai thật." Phó Thất gằn giọng: "Trong cái ba lô đó có hai ống thuốc ức chế xác sống đời mới nhất của viện nghiên cứu Bắc Thành, vốn định giao cho Viện sĩ Giang..."
Ở mấy cái căn cứ tư nhân kiểu này, luật rừng là luật vua, chuyện đâm chém trộm cắp xảy ra như cơm bữa. Lúc Tần Trăn bị giật ba lô, khối kẻ thấy nhưng cứ làm lơ. Vậy mà khi câu nói của Phó Thất vừa dứt, đám đông vốn dĩ bàng quan bỗng xôn xao hẳn lên, tiếng xì xầm bàn tán lan nhanh như virus.
Thuốc ức chế xác sống, đúng như tên gọi, là loại thần dược có khả năng làm nhiễu loạn nhận thức của xác sống, thứ cứu mạng vô giá trong thời buổi này.
Dăm ba kẻ vô danh tiểu tốt nói thì chả ai tin, nhưng chứng kiến màn hạ gục đối thủ chớp nhoáng bằng tay không của Phó Thất, ai nấy đều phải dè chừng thân thế của anh. Cộng thêm cái tên "căn cứ Bắc Thành" - trái tim đầu não của chính phủ, nơi tập trung tinh hoa về vật lực, nhân lực, y tế - thì độ uy tín của thông tin này không cần phải bàn cãi.
Thấy tình hình căng thẳng, tên trộm cuống cuồng thanh minh: "Đại ca đừng ngậm máu phun người! Trong cái ba lô đó toàn rác rưởi, làm quái gì có thuốc men nào!"
Phó Thất lạnh lùng lặp lại: "Tao hỏi đồ ở đâu?"
Tên trộm cứ ú ớ chối quanh không chịu khai, Phó Thất chẳng nương tay, vặn khớp tay hắn thêm một nhịp. Tên trộm la lên đau đớn, cuối cùng đành phun ra chỗ giấu tang vật.
Đúng lúc anh chuẩn bị áp giải tên trộm đi lấy đồ thì một toán lính tuần tra đi tới. Kẻ đi đầu là một gã đàn ông khỏe mạnh, tay chống nạng. Vừa thấy Phó Thất, gã đã cất giọng chào hỏi sặc mùi giả tạo.
"Khu này hơi lộn xộn, làm Phó Thiếu tá chê cười rồi."
"Diệp thiếu gia khách sáo quá." Phó Thất cũng tung hứng đáp lễ: "Cứ gọi tôi là Phó Thất được rồi."
Nhìn cây nạng trên tay gã, Tần Trăn đoán ngay ra lai lịch. Đây chắc mẩm là Diệp Bồng, cháu cưng của Diệp Tuần Thanh - thủ lĩnh căn cứ Đại Ngu, anh họ của cô nàng cool ngầu Diệp Hồi, kiêm luôn chức nhân vật số hai ở cái ổ này.
Gia tộc họ Diệp trước mạt thế nghe đâu là đại gia kinh doanh xuyên quốc gia. Lúc đại dịch nổ ra, họ chớp thời cơ thu nạp tay chân, thâu tóm vật tư, dần dà bành trướng thành một thế lực cát cứ, thao túng toàn bộ căn cứ Đại Ngu.
Chào hỏi giả trân xong, Diệp Bồng quay sang nạt nộ đám lính tuần tra, đại ý trách móc tụi nó có mắt như mù, không biết đón tiếp khách quý. Chửi xong, gã sai đàn em đi tìm lại ba lô cho Tần Trăn, rồi đích thân ngỏ lời mời Phó Thất và cương thi vào khu trung tâm nghỉ ngơi.
Phó Thất tự nhiên như người nhà, đưa tay về phía Tần Trăn: "Đi thôi Tiểu Cương, theo Diệp thiếu gia đi gặp bà nội cô nào."
Cương thi đâu có năng khiếu diễn xuất. Cô định bụng thể hiện sự khéo léo ngoại giao theo bí kíp trong cuốn "Học Cách Nâng Cao EQ Trong Ba Phút", nhưng cơ mặt không phối hợp, thành ra nặn ra một nụ cười vừa gượng gạo vừa lạnh tanh.
Phó Thất nắm lấy tay cô, giải vây: "Cô ấy đang bực mình chuyện mất đồ, anh đừng để tâm."
Diệp Bồng cười xòa: "Hiểu mà, hiểu mà. Mời Phó Thiếu tá, mời cô Giang."
Trừ trường hợp khẩn cấp, xe cộ cấm tiệt lưu thông trong căn cứ. Nhưng luật lệ dĩ nhiên không áp dụng với Diệp thiếu gia. Gã lái xe đưa Phó Thất và Tần Trăn tiến thẳng vào vòng lõi an toàn nhất, thả họ xuống một biệt thự khang trang. Sau vài câu giới thiệu qua loa, gã báo tối nay gia đình có tổ chức tiệc, ngỏ lời mời hai người đến chung vui.
Đợi Diệp Bồng đi khuất, Phó Thất rà soát căn phòng một lượt từ trong ra ngoài, đảm bảo không có máy nghe lén mới ra hiệu cho Tần Trăn lên tiếng.
Câu đầu tiên cương thi thốt lên là một tiếng trầm trồ: "Có điện!"
"Thiếu gì căn cứ có điện." Phó Thất giải thích: "Chỉ là nguồn điện eo hẹp, không thể phủ sóng toàn khu, đa phần chỉ ưu tiên cấp cho khu nghiên cứu và trung tâm y tế thôi."
Cương thi đâu rảnh bận tâm chuyện đó. Mớ báu vật bị tịch thu lúc nãy và cái ba lô bị cuỗm mất đều đã được trả về nguyên vẹn. Cô lật đật lôi điện thoại ra cắm sạc, chả thiết tha nghe anh lải nhải nữa.
Cắm sạc xong xuôi, cô tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ tươm tất, tút tát lại nhan sắc rồi háo hức chờ tới giờ dự tiệc.
Bữa tiệc được tổ chức tại khu dinh thự biệt lập của gia tộc họ Diệp. Đêm xuống, tòa bạch dinh rực sáng ánh đèn. Bước vào sảnh tiệc, Tần Trăn choáng ngợp trước khung cảnh tráng lệ, lộng lẫy, bàn tiệc ê hề rượu ngon trái lạ, cứ ngỡ như đang lạc vào một thế giới khác xa với cảnh hoang tàn ngoài kia.
"Bọn họ có thịt kìa!"
Đây là lần đầu tiên Tần Trăn thấy người ta ăn thịt. Không phải cô chưa từng thấy gà vịt ngoài đời, mà là do Phó Thất dặn dò kỹ lưỡng: thời mạt thế xác chết đầy đường, đám động vật này khéo từng xơi thịt người nhiễm virus, ăn vào nguy hiểm khôn lường, tốt nhất nên né.
Vậy mà căn cứ Đại Ngu lại dư dả thịt thà thiết đãi khách, chứng tỏ nguồn cung của họ cực kỳ dồi dào và an toàn. Độ chịu chơi này cũng ngầm khẳng định quyết tâm muốn giữ chân khách quý của gia chủ.
"Cẩn thận sập bẫy đấy nhé." Từ sau vụ cương thi mon men hối lộ, Phó Thất đâm ra cảnh giác cao độ với cô nàng, sợ cô học mấy thói hư tật xấu: "Đây là bài test lòng trung thành đấy. Cô mà bị mấy viên đạn bọc đường này bắn gục là coi như cánh cửa hoàn lương khép lại vĩnh viễn, khỏi mơ mộng thân phận danh giá nữa."
Tần Trăn chép miệng thèm thuồng mớ đồ ăn, rồi lại ngây mẩn ngắm chùm đèn pha lê lấp lánh trên trần nhà, mường tượng cảnh nó được treo trong hầm mộ của mình thì lung linh cỡ nào. Cô ậm ừ qua quýt: "Biết rồi, biết rồi."
Phó Thất vẫn chột dạ. Nhỡ đâu nhà họ Diệp có chiêu trò cung cấp mạng internet cho cương thi thì sao?
Anh hạ giọng cảnh cáo: "Nhớ kỹ, dù cái động này có sướng như tiên tôi cũng không ở lại, cô cũng đừng có tơ tưởng gì sất, nghe rõ chưa?"
Tần Trăn chỉ thích cái sự xa hoa của chỗ này thôi chứ có định nương nhờ đâu. Thấy Phó Thất cứ nghi ngờ mình, cô cau có: "Tại sao?"
"Tại vì không có tôi bảo kê, vỏ bọc của cô sớm muộn gì cũng bị lật tẩy."
"Thì sao? Tui là cương thi, có chết được đâu."
"Đúng là cô bất tử, nhưng người ta sẽ tống cô vào lồng." Phó Thất bắt đầu hù dọa: "Nghe tới dao mổ laser chưa? Người ta chặt đứt tay chân cô, nhốt vô lồng kính gắn đầy tia laser tứ phía. Cứ thịt cô nhú ra khúc nào là laser xẻo luôn khúc nấy. Cứ thế cô sống lay lắt không tay không chân, vĩnh viễn không thoát ra được. Còn tụi nó thì có nguồn thịt cương thi dồi dào, vô tận để làm thí nghiệm..."
Anh ngừng một nhịp, bồi thêm một câu rợn gáy: "...Hoặc đem đi nướng ăn."
Kịch bản kinh dị y chang tra tấn thời phong kiến làm cương thi rùng mình. Nhưng biết tỏng Phó Thất đang dọa ma mình, cô cứng cổ cãi lại: "Xạo sự, làm gì có... công nghệ cao... cỡ đó."
"Không phải không có công nghệ cao, mà là tinh hoa công nghệ nằm hết trong tay giới cầm quyền rồi." Phó Thất nhắc khéo: "Nghĩ lại cái đồng hồ liên lạc đi."
Lời nhắc nhở này hiệu nghiệm tức thì, cương thi rén ngang, vội vàng níu tay Phó Thất thanh minh: "Đùa tí thôi mà Đội trưởng, Đội Đội ơi! Tui là đồng đội gương mẫu, tuyệt đối không sa ngã."
Phó Thất lúc này mới tạm yên tâm.
Bị dọa cho xanh mặt, Tần Trăn nhìn khung cảnh tiệc tùng xa hoa xung quanh bỗng thấy sai sai. Cô rụt rè hỏi: "Có... có ai từng... bị dụ dỗ... sa ngã chưa?"
Phó Thất gật đầu: "Có chứ."
"Ai thế?"
"Một người bạn học cũ của tôi."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi cậu ta ngỏm rồi."
"..."
Kể chuyện mà cứ như tấu hài nhạt, Tần Trăn không tin, gặng hỏi chi tiết.
Phó Thất lục lại trí nhớ: "Lúc đó cậu ta bỏ dở nhiệm vụ, chấp nhận đầu quân cho một căn cứ tư nhân. Ban đầu thì sống sung sướng như vua, nhưng sau đó nội bộ căn cứ lục đục, chém giết lẫn nhau. Xác chết chất đống rồi biến đổi thành xác sống tấn công người sống. Cái căn cứ đó sụp đổ hoàn toàn, chỉ lọt lưới được mười sáu mạng."
Câu chuyện nửa hư nửa thực khiến Tần Trăn bối rối. Nhưng chưa kịp phân tích đúng sai thì Diệp Tuần Thanh dẫn theo một toán người tiến về phía họ.
Trong đám đông, Diệp Hồi nổi bần bật với bộ đồ da ôm sát, phong thái toát lên vẻ ngạo nghễ, cực kỳ gai góc.
"Chắc đây là cô Giang nhỉ?" Diệp Tuần Thanh trạc ngoại ngũ tuần, khuôn mặt hiền từ, phúc hậu.
"Cô Giang" thừa biết bề ngoài của gã chỉ là chiếc mặt nạ. Tuân thủ theo kịch bản đã lên sẵn, cô làm mặt lạnh tanh hỏi thẳng: "Bà nội tôi... ở đâu?"
"Viện sĩ Giang dạo này đang bận rộn với dự án nghiên cứu mới, cứ giam mình trong phòng thí nghiệm mãi không chịu ra."
Tần Trăn cứng rắn: "Tôi muốn gặp bà."
Diệp Tuần Thanh khéo léo từ chối: "Phòng thí nghiệm đang trong tình trạng cách ly tuyệt đối, không thể tùy tiện mở cửa được."
Thái độ của gã rõ như ban ngày: Dù cô có là cháu gái ruột thịt của Viện sĩ Giang đi nữa thì cũng đừng hòng diện kiến.
Cô Giang "bó tay", quay sang nhìn đội trưởng cầu cứu.
Diệp Tuần Thanh cũng dời mắt sang Phó Thất: "Nghe đồn căn cứ Bắc Thành vừa chế tạo thành công thuốc ức chế xác sống?"
Phó Thất thản nhiên đáp: "Vâng, bên Bắc Thành có nhờ tôi mang một ít thuốc mẫu qua căn cứ Lê Minh để Viện sĩ Giang thẩm định và lên phương án sản xuất hàng loạt. Tới nơi thì nghe tin Viện sĩ không có ở đó, nên tôi mới cùng cô Giang tìm tới tận đây."
Mắt Diệp Tuần Thanh sáng quắc: "Mẫu thuốc đâu rồi?"
"Phải giao tận tay Viện sĩ Giang mới được." Phó Thất ra chiều tiếc nuối: "Ngặt nỗi Viện sĩ lại đang bế quan tỏa cảng, xem ra tôi và cô Giang đành phải cắm trại ở đây đợi thôi."
Nét mặt Diệp Tuần Thanh sượng trân mất một nhịp.
Phó Thất làm như không để ý, vẫn giữ thái độ nhã nhặn, nhẹ nhàng bồi thêm một cú chí mạng: "À quên, thuốc không có nằm trong ba lô của Tiểu Giang đâu. Hồi chiều tôi tiện miệng chém gió thế thôi, ngài cũng biết mà, không nói phóng đại lên thì đội tuần tra của các ngài đâu có xuất hiện nhanh nhẹn đến vậy."
Bầu không khí bỗng chốc ngượng ngùng đến đỉnh điểm.
Im lặng vài giây, Diệp Tuần Thanh nhanh chóng lấy lại phong thái của một ông trùm, giơ ly rượu lên cười xòa: "Đội trưởng Phó đúng là người thích đùa... Viện sĩ Giang đam mê công việc, chắc chắn thời gian tới sẽ không lộ diện đâu. Hai vị cứ thoải mái lưu lại căn cứ nghỉ ngơi, thư giãn một thời gian nhé."
Nói xong, gã còn cố tình đánh tiếng giao nhiệm vụ cho Diệp Bồng lúc rảnh rỗi dẫn hai người đi dạo quanh, bồi đắp tình cảm.
Khách khứa tản đi hết, Tần Trăn mới quay sang hỏi Phó Thất bước tiếp theo.
Phó Thất phân tích: "Lão ta đang dùng chiến thuật câu giờ, định dùng tiền tài vật chất để tẩy não cô đấy."
"Cô Giang" vừa mới nếm trải cảm giác sợ hãi "dao mổ laser" xong, dõng dạc tuyên bố: "Tuyệt đối không mắc bẫy!"
"Vậy thì mình phải ra tay trước." Phó Thất lập kế hoạch: "Phải khoanh vùng một mục tiêu cụ thể, tiếp cận và biến hắn thành tai mắt cho mình."
"Dùng cái gì... để mua chuộc... người ta?" Tần Trăn nhăn trán suy nghĩ: "Anh thì... túi rỗng tuếch. Tui thì... chỉ có phấn nền... là hàng cấm xài. Điện thoại... cũng không được... Tiểu thuyết... thì ok. Cuốn 'Cẩm nang EQ' kia... giữ lại xài... còn mấy cuốn kia... anh cứ lấy mà... hối lộ."
Phó Thất suýt sặc. Anh thấy mớ tiểu thuyết ngôn tình sến súa kia còn vớt vát được, chứ cuốn "Cẩm nang nâng cao EQ" thì nên tống thẳng vào sọt rác, không có cơ hội thương lượng.
Anh cốc nhẹ đầu Tần Trăn: "Chúng ta đang tính kế lôi kéo tầng lớp tinh hoa của căn cứ, chứ có phải gom hàng ve chai đâu mà hối lộ bằng mớ sách rác rưởi này."
Bị chê bai, tiểu cương thi ấm ức nhéo nhẹ vào bắp tay đội trưởng một cái trả đũa.
Mục tiêu cần nhắm tới phải là nhân vật có máu mặt trong căn cứ, tốt nhất là có quyền tiếp cận khu vực phòng thí nghiệm. Lọc đi lọc lại, chỉ có người của gia tộc họ Diệp là sáng giá nhất.
Nhà họ Diệp có ba nhân vật cốt cán. Diệp Tuần Thanh đang bận tiếp khách khứa, Diệp Bồng thì đang đứng bên cửa kính nhắc nhở bọn vệ sĩ điều gì đó. Còn Diệp Hồi thì...
"Cô ta... đang nhìn anh kìa!" Cương thi giật mình thốt lên, vội vã kéo tay áo Phó Thất.
Phó Thất cũng để ý thấy: "Vậy tôi ra đó thăm dò nhé?"
"Đi lẹ!" Tần Trăn thấy đây là cơ hội vàng, hối thúc đội trưởng hành động ngay tắp lự. Nhưng khi anh vừa nhấc chân, cô bỗng khựng lại, níu tay anh dặn dò kỹ lưỡng: "Nhớ dùng... giọng mái ... diễn cho nó... sâu vào!"
Phó Thất bật cười thành tiếng: "Biết rồi thưa cô nương."
Anh hắng giọng lấy tông, rồi chỉnh giọng điệu ngọt ngào, õng ẹo bước tới chỗ Diệp Hồi.
Tần Trăn đứng một mình bên cửa sổ, tay cầm ly rượu ra dáng đang thưởng thức cảnh đêm, nhưng khóe mắt thì không ngừng lia về phía hai người kia. Bầu không khí trò chuyện có vẻ khá xôm tụ, chỉ là không hiểu sao thỉnh thoảng họ lại liếc nhìn về phía cô.
Tưởng mình dòm trộm lộ liễu quá ảnh hưởng đến đại cục, cô đành thu tầm mắt lại, không dám ngó nghiêng nữa.
Trong lúc đứng chờ, có vài người lân la đến bắt chuyện. Một người tự xưng là trợ lý của Viện sĩ Giang, đến chuyển lời hỏi thăm của bà; một cô nàng xinh đẹp xáp lại hỏi xin in tư loại kem nền cô đang xài; và cả Diệp Bồng, ân cần hỏi han xem đồ ăn trong tiệc có vừa miệng không.
Diệp Bồng là một con mồi béo bở, nhưng Tần Trăn vốn yếu kém khoản giao tiếp, lại bị dị ứng với mùi rượu nồng nặc trên người gã. Đắn đo một lúc, cô quyết định giữ nguyên thần thái lạnh lùng, cạy miệng không thốt nửa lời.
Dù sao Phó Thất cũng bảo Viện sĩ Giang đang bị bắt cóc, cô với tư cách là cháu gái ruột, tỏ thái độ khó chịu ra mặt cũng là chuyện đương nhiên.
"Cô Giang" duy trì cơ mặt đơ như tượng suốt nửa tiếng đồng hồ, đến lúc Phó Thất quay lại thì mặt mày đã cứng đờ, không giãn ra nổi nữa.
"Giận dỗi gì thế?" Phó Thất kề sát tai hỏi nhỏ: "Chẳng phải chính cô xúi tôi đi làm 'điệp viên' sao?"
"Mặt... mặt bị chuột rút... rồi." Tần Trăn nhăn nhó đáp.
Biết rõ nguyên do, Phó Thất cười rung cả vai, phải kiềm chế lắm mới không đưa tay lên véo cặp má cứng đờ của cô nàng. Anh lấy cớ thoái thác rồi dẫn Tần Trăn về phòng nghỉ.
Về đến nơi an toàn, được Phó Thất xoa bóp một hồi, khuôn mặt cương thi mới trở lại trạng thái bình thường. Cô lập tức hỏi: "Khai thác... được gì không?"
Phó Thất điềm nhiên báo cáo: "Diệp Hồi là cô gái rất sắc sảo. Cô ta đoán được ý đồ của tôi nên lật bài ngửa luôn. Cô ta thừa nhận đã gặp Viện sĩ Giang, nhưng bản thân cũng không có quyền hạn dẫn bà ấy ra ngoài. Phòng thí nghiệm là khu vực tuyệt mật của căn cứ, người ngoài đừng hòng bén mảng. Đường duy nhất để chúng ta gặp được bà ấy là căn cứ Đại Ngu và chính phủ phải bắt tay hợp tác, chung một chiến tuyến."
Cương thi dùng ngón chân cũng biết chuyện này là không tưởng.
Chính phủ đời nào dung túng cho căn cứ Đại Ngu mọc lên như nấm, lộng hành xưng vương xưng bá. Mà cái nết của bọn Đại Ngu thì cũng chả có vẻ gì là chịu khuất phục.
Chưa kể Viện sĩ Giang vốn dĩ là báu vật quốc gia, dựa vào đâu mà phải nhượng bộ chia sẻ với bọn chúng?
"Chỉ cần hợp tác trên mặt giấy tờ là được rồi." Phó Thất giải thích: "Mấy trò múa rối tự dối mình dối người này, trong lịch sử thiếu gì."
Não bộ Tần Trăn vốn dĩ khiêm tốn, nghe ba cái lý luận chính trị này thì lùng bùng lỗ tai. Phó Thất thì cứ ép cô tự động não suy nghĩ, nói nửa chừng rồi bỏ đi tắm.
Chờ anh tắm xong chui vào chăn, Tần Trăn mới lờ mờ suy luận ra được chút đỉnh. Nằm cạnh anh, cô thì thào hỏi: "Ý anh là... gả... gả công chúa hòa thân?"
"Thời đại nào rồi mà còn dùng từ 'hòa thân' của phong kiến." Phó Thất sửa lại: "Xã hội văn minh hiện đại người ta gọi là 'liên hôn'."
Tiểu cương thi ra vẻ bà cụ non nhận xét: "Loài người mấy người... đúng là chúa... bịt tai... trộm chuông."
Phó Thất bật cười.
Cô lại hỏi tiếp: "Vậy... liên hôn... với ai?"
"Với Diệp Hồi."
Tần Trăn trầm ngâm giây lát, hai mắt sáng rực lên, níu chặt vai Phó Thất hỏi: "Đội đội ơi, anh... anh tính dâng mình... à?"
Phó Thất thấy cô hưng phấn ra mặt, nhướn mày chọc ngoáy: "Cô muốn tôi hy sinh nhan sắc lắm sao?"
"Anh là... Hương Hương Công... Công chúa mà! Lịch sử... đầy rẫy... các nàng công chúa... gánh vác sứ mệnh... vì nước quên mình... Anh cũng là... công chúa, thì... thì phải... hoàn thành... thiên chức chứ!"
Nàng cương thi nói vấp lên vấp xuống nhưng lập luận vô cùng đanh thép, xong rồi lại giở bài công kích đạo đức đội trưởng: "Sống ở đời... phải biết cống hiến... cho quốc gia... chứ lị!"
"Hương Hương Công chúa" vặc lại: "Ủa, thế còn cô là 'Công chúa Băng Giá' thì sao? Nếu cần cô đi hòa thân, cô có chịu đi không?"
"...Lưu Ly Công Chúa!"
Sau khi lớn tiếng chấn chỉnh lại danh xưng hoàng gia, Lưu Ly Công Chúa hùng hồn tuyên bố: "Chịu chứ! Tui luôn... sẵn sàng... hy sinh thân mình. Nhất là... với đối tượng... vừa thông minh... vừa quyến rũ... như Diệp Hồi!"
"Được, duyệt! Cô đi đi." Phó Thất nhìn cô với ánh mắt dịu dàng như nước, vỗ vỗ lên đầu cô: "Thật ra nhà họ Diệp chỉ nhắm tới Viện sĩ Giang thôi. Để cuộc liên hôn danh chính ngôn thuận, cách hoàn hảo nhất là kết sui gia với người ruột thịt duy nhất của bà ấy. May sao cô lại tình nguyện. Tiểu Cương à, lên đường bình an, đến lúc cô thể hiện tinh thần xả thân vì nước rồi đấy."
"...Hả?"
Cô nương cương thi bị cú bẻ lái khét lẹt này làm cho đứng hình toàn tập. Mất một lúc lâu mới lắp bắp hỏi: "Ủa, không phải... liên hôn với... Diệp Hồi sao?"
"Đúng vậy."
"Chị ta... là con gái mà?"
"Chính xác."
Tần Trăn sửng sốt: "Nữ... lấy nữ... sao mà liên hôn... được!"
"Cô với 'chồng' bộ xương khô kia còn đám cưới được, thì phụ nữ với phụ nữ sao lại không thể liên hôn?" Phó Thất đáp tỉnh rụi: "Với lại tôi từng nhắc cô rồi mà, thời đại này tân tiến lắm, người ta tôn trọng mọi xu hướng tính dục."
Tần Trăn: "..."
Anh từng nói câu đó thật!
Phó Thất còn bồi thêm một cú chấn động: "Nói cô biết bí mật này, trong đội tụi mình có một cậu còn đăng ký kết hôn với cây đa đầu làng Hạ Dung cơ. Tại cái cây đó cứu mạng cậu ta hai lần, thế là nên duyên tiền định luôn."
Tiểu cương thi ôm đầu muốn nổ tung: "Nhưng... nhưng tui... có chồng... rồi mà!"
"Cô không chỉ có 'chồng', mà còn đang có 'bạn trai' sờ sờ ra đây nè."
Phó Thất vẫn giữ thái độ điềm tĩnh đến đáng sợ: "Nhưng với tư cách là bạn trai, tôi thoáng lắm, tôi chẳng phiền lòng nếu cô 'cắm sừng' rước thêm một cô vợ sắp cưới về đâu. Cô còn hào phóng đẩy tôi đi hòa thân được, thì tôi hẹp hòi với cô làm chi?"
Anh mặc kệ ánh mắt mở to đầy kinh hãi của Tần Trăn, chậm rãi bồi thêm một nhát dao chí mạng: "An tâm lên đường đi Tiểu Cương. Cô cứ yên tâm, bộ ba tụi tôi sẽ chung sống hòa bình, cùng nhau yêu thương chiều chuộng cô, đảm bảo cô sẽ trở thành nàng cương thi viên mãn nhất hệ mặt trời."
Tần Trăn: "...?!!"