Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 25: Lấy lòng

Cương thi nín thin thít.

Nín thinh tức là mặc định thừa nhận.

Đây là lần đầu tiên Phó Thất được nếm trải cái cảm giác lên mặt làm bề trên giống anh em nhà Phạm Hư. Cái cảm giác vừa hiếm hoi lại vừa ập đến bất ngờ, khiến một kẻ quen chịu đòn như anh bỗng chốc lật kèo, lại luống cuống chẳng biết phải lên mặt ra oai kiểu gì.

Cảm giác này chắc y chang mấy gã nhà quê đột nhiên trúng số độc đắc.

Nghĩ tới đây, Phó Thất tự thấy xót xa cho thân phận bọt bèo của mình. Anh liền gác thẳng chân lên đùi Tần Trăn, vênh mặt ra lệnh: "Nào, bóp chân cho quan lớn đi."

Cương thi ngẩng phắt đầu lên, trố mắt sững sờ.

"Hửm?" Phó Thất hất hàm thị uy.

Cương thi tức anh ách nhưng không dám ho he, ngậm đắng nuốt cay cúi đầu hì hục bóp chân cho anh.

Phó Thất vừa thấy buồn cười lại vừa tức, vặn hỏi: "Sợ quan chức nhà nước đến thế cơ à? Vậy sao lúc trước không thấy cô sợ Từ Phong?"

Từ Phong là đội trưởng Đội Tác chiến Đặc biệt thuộc biên chế nhà nước rành rành, anh đã kể cho Tần Trăn nghe rồi. Cô nàng chẳng những không sợ mà còn cả gan tăm tia cái đồng hồ liên lạc của người ta, cớ sao sang tới anh lại tự dưng rén thế này?

Cương thi đáp lí nhí: "Chỉ là... tép riu, không phải... hàng chính quy."

Cái này giống như trộm vặt đụng mặt bảo vệ, có thể hơi chột dạ nhưng không đến mức rụng rời tay chân. Nhưng nếu đụng độ cảnh sát cơ động trang bị súng ống đầy mình thì chắc chắn là sợ tới mức tè ra quần.

"Cậu ta không phải tép riu đâu." Phó Thất đính chính: "Từ Phong có quân hàm đàng hoàng đấy. Chỉ là Đội Tác chiến Đặc biệt được thành lập sau khi đại dịch xác sống bùng phát, có cả nòng cốt nhà nước lẫn dân sự tham gia. Để dễ bề xưng hô, mọi người quen gọi là Đội trưởng Từ thôi, chứ không gọi theo cấp bậc quân hàm."

Hóa ra không phải cương thi không sợ, mà là do cô không biết!

Phó Thất càng thấy lạ: "Rốt cuộc cô là cương thi từ triều đại nào chui lên vậy? Vừa nghiện internet, lại còn biết xài mấy từ cổ lỗ sĩ như quan lớn?"

Tần Trăn vừa ra sức bóp chân cho anh, vừa mếu máo lắc đầu: "Không... biết nữa."

"Lúc trước tôi hỏi, cô toàn chém gió là ra khỏi mộ đi học đại học đàng hoàng, rồi bị đạo sĩ tóm cổ nhét lại vô mồ. Giờ thì khai thật rồi hả?"

Phó Thất lôi chuyện cũ ra xỉa xói, lại càng thấy khó hiểu hơn: "Sao lại sợ người nhà nước đến thế? Tôi cứ tưởng cương thi tụi cô chỉ ngán mỗi đạo sĩ thôi chứ."

"Về nguyên tắc... thì chỉ ngán... đạo sĩ thôi." Tần Trăn đáp.

Đúng là về lý thuyết thì cương thi chỉ kỵ đạo sĩ, nhưng thân là một cương thi có ăn học, am hiểu văn minh hiện đại, Tần Trăn ý thức được sự tồn tại của mình là trái với lẽ thường. Dẫu cô chẳng làm gì sất, chỉ cần trưng cái mặt ra đường là đủ gây hoang mang dư luận, thế là vi phạm pháp luật rồi.

Bởi vậy dọc đường đi cô luôn tém tém lại, ngoại trừ cái thói bạo lực với Phó Thất ra thì cô chưa từng đụng đến sợi tóc của bất kỳ con người nào khác.

Mấy bữa trước nghe Phó Thất kể anh đang âm thầm làm việc cho chính phủ, cô còn mừng thầm định "hôi" chút ánh sáng, xin chân làm công chức quèn để lấy cái mác bảo hiểm.

Lỡ xui xui ngày nào đó bị lộ tẩy, không kịp chui xuống mồ lẩn trốn thì có cái ô dù này che chở, biết đâu lại được khoan hồng giảm án.

Giờ thì hay rồi, cái tên Phó Thất ngày ngày bị cô tẩn lên bờ xuống ruộng lại chính là "Quan lớn" có quyền tống cổ cô vào tù.

Nghe cô lắp bắp giải thích xong, Phó Thất bó tay: "Cô cũng tính toán gớm nhỉ, dám mưu đồ lên đầu lên cổ cả đội trưởng luôn."

Cương thi nghe vậy liền cúi gằm mặt xấu hổ.

Phó Thất nghĩ bụng cô nàng dám ủ mưu tính kế với mình thế này thì phải cho một bài học mới được. Bơ cô một lúc, anh bỗng chuyển tông hỏi một câu chẳng liên quan: "Tính tôi tốt không?"

"Tốt!" Cương thi đáp nhanh như chớp, tay vẫn miệt mài bóp chân không dám lơi lỏng: "Vô địch thiên hạ... tốt nhất... trần đời."

"Cô biết nói dối cán bộ nhà nước là tội gì không?"

Mặt cương thi xịu xuống, mếu máo đính chính: "...Không tốt."

Phó Thất hỏi dồn: "Đã biết tính tôi không tốt, thế lúc khai thật vụ sợ người nhà nước, cô không sợ tôi lấy cái mác đó ra đè đầu cưỡi cổ cô à?"

"Nghĩ... tới rồi." Tần Trăn thẽ thọt.

Phó Thất chúa hay trêu chọc cô, hễ cô lộ nhược điểm là kiểu gì cũng bị anh ta nắm thóp. Nói cách khác, nếu cô im ỉm không nói, Phó Thất sẽ chả bao giờ biết cô sợ cán bộ, tự nhiên anh ta cũng chả lấy cái cớ đó ra uy h**p cô được.

"Thế sao còn tự khai?"

Cương thi ấp úng, lí nhí như muỗi kêu: "...Tự thú... thì có cơ hội... được khoan hồng. Còn cố tình... che giấu... tội sẽ... nặng thêm..."

"..."

Phó Thất nằm mơ cũng không ngờ tới cái lý do trời ơi đất hỡi này. Anh nghẹn họng một lúc lâu mới thốt lên được: "Tôi chả biết nên khen cô thật thà hay chê cô gian manh nữa."

Cương thi chả ưng cái từ "thật thà" tí nào, nghe cứ đù đù, quê mùa sao ấy, chả có tí sang chảnh nào sất. Cơ mà không dám cãi, chỉ đành rũ mắt cam chịu để "Quan lớn" ăn h**p.

Phó Thất nhìn chằm chằm cái đỉnh đầu đang cúi gầm của cô một lúc, rồi đưa tay giữ lấy bàn tay đang bóp chân cho mình. Dưới ánh mắt ngơ ngác của cương thi, anh nói: "Hồi còn sống, chắc chắn cô là kiểu người ngoài mặt thì ngoan hiền, thật thà, nhưng bên trong thì lém lỉnh, quậy ngầm phết đấy."

Vừa nói, anh vừa từ từ hạ chân xuống khỏi đùi Tần Trăn.

"Nhưng cái 'quậy' của cô chắc cùng lắm là ngồi trong lớp giả bộ nghe giảng, thực ra đang lúi húi vẽ biếm họa thầy cô, hoặc là bày trò chọc ghẹo bạn bè, báo hại..."

Báo hại bố mẹ.

Đến đây, Phó Thất khẽ mím môi, nuốt hai chữ đó vào trong.

"...Bình thường chỉ lo cày tivi, đọc tiểu thuyết, toàn học dăm ba cái thứ tào lao bí đao... Cái mớ pháp thuật với 'Quan lớn' chắc mẩm cũng từ đó mà lây nhiễm vào đầu."

Tần Trăn toan cự cãi nhưng không tìm được kẽ hở nào để chen vào.

Phó Thất tiếp tục vẽ nên bức chân dung: "Đợi tới lúc thi rớt, bị gọi lên phòng giáo viên, thầy cô mới hỏi một câu là bắt đầu thút thít nhỏ nước mắt cá sấu, sụt sùi bảo dạo này con mải chơi, chưa tập trung học hành..."

Khiến người ta muốn phạt cũng xót xa, mà không phạt thì lại ngứa tay chịu không nổi.

Tần Trăn bĩu môi, lầm bầm phản bác: "Tui... mới không phải... thế..."

"Vậy thì cô thuộc kiểu nào?"

Cương thi vắt óc ngẫm nghĩ rồi đáp: "Tui là... công chúa."

Phó Thất: "..."

Suýt thì quên mất, đây là một con cương thi ảo tưởng sức mạnh.

"À, thế thì thi rớt chắc chắn là do trong giờ học lén lút viết tiểu thuyết. Tên nữ chính kiểu gì cũng là Ly Thương Mộng Ảnh Tuyết Dạ Cơ Chấm Lưu Ly Công Chúa."

Tần Trăn muốn đấm anh ta một phát. Nắm tay đã cuộn tròn, nhưng lại không dám vung lên.

Thấy vậy, Phó Thất chủ động ghé sát người tới: "Đánh đi."

"...Thôi... thôi xin kiếu!" Cương thi vội vã chối từ, rụt hai tay giấu tịt ra sau lưng, làm như mình chưa từng nảy sinh ý định bạo lực ấy bao giờ.

Phó Thất khẽ cười, không trêu nữa. Anh nắm lấy đôi chân của Tần Trăn, đặt lên đùi mình, y hệt cái tư thế bắt cô bóp chân cho anh lúc nãy, và bắt đầu xoa bóp cho cô.

Cảm giác tê rần chạy dọc từ đầu ngón tay anh truyền tới làm Tần Trăn giật thót. Cô hoảng hốt rụt chân lại nhưng bị anh tóm chặt mắt cá chân kéo ngược lại.

Phó Thất nghiêng đầu nhìn cô, nói: "Định bụng chọc cô thêm xíu nữa, nhưng thấy cô ngoan quá nên lương tâm tôi cắn rứt."

Tần Trăn: "...Hả?"

"Nhắc lại lần nữa, tôi giờ là đội trưởng đội lính đánh thuê tư nhân, đã cởi bỏ áo lính từ lâu rồi. Lấy cái mác nhà nước ra khè người... hay khè cương thi, đều là làm mất mặt cán bộ, phạm pháp đấy."

Tần Trăn lén lén lút lút liếc anh một cái, cúi gằm mặt lầm bầm: "Thì anh... từng có... dây dưa. Lạc đà... gầy còn lớn hơn ngựa."

"...Cô cũng biết mấy cái mánh khóe nhân tình thế thái này nữa hả?"

Cương thi ngại ngùng, khiêm tốn đáp: "Cũng... biết sơ sơ... một chút."

Phó Thất không nhịn nổi bật cười ha hả. Anh vừa cười vừa n*n b*p chân cho cô, lực đạo vừa phải, rồi ngập ngừng: "Giá như cô..."

Lời đến môi bỗng nhiên khựng lại.

Rất hiếm khi thấy Phó Thất ấp úng ngập ngừng như vậy.

Anh định nói với Tần Trăn: "Giá như cô là con người thì tốt biết mấy." Nhưng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy lũ xác sống lại bắt đầu kéo đến bu đen bu đỏ, anh lại thầm nghĩ, may mà cô là cương thi.

"Giá như... gì cơ?" Thấy anh bỏ dở câu nói, Tần Trăn tò mò gặng hỏi.

Phó Thất ngước mắt lên: "Giá như cô rảnh rỗi sinh nông nổi, thì lo tập trung nghiên cứu nhiệm vụ đi. Đi nửa đường lòi đâu ra cô tiểu thư Diệp Hồi, e là giờ căn cứ Đại Ngu đang bủa lưới đợi sẵn tụi mình rồi. Bớt suy nghĩ mấy cái tào lao bí đao đi."

"Thế anh..." Tần Trăn dò la: "Sẽ không bao giờ... tống tui... ra tòa án binh... chứ?"

"Không."

"Không... thù vặt với tui... đúng không?"

"Tôi nhịn cô." Lũ xác sống bên ngoài cửa kính bắt đầu đập cửa rầm rầm, Phó Thất vẫn thong thả nắn chân cho cương thi: "Vẫn như trước giờ, không thèm chấp nhặt với cô. Nhưng cô cấm tiệt cái thói động chân động tay với mấy ông cán bộ khác đấy."

Nhận được cái gật đầu bảo chứng, cương thi lập tức hồi sinh, khí thế ngút trời, lớn tiếng khẳng định: "Dĩ nhiên! Tui chưa từng... đánh... đánh ai ngoài anh. Không làm chuyện hổ thẹn, sao phải... sợ sệt!"

Phó Thất nhìn cô với ánh mắt đầy thán phục: "Bảo cô quậy ngầm thì cô tỏ vẻ nai tơ, bảo cô thật thà thì cô đầy một bụng mưu mẹo, chả hiểu cô ăn cái gì mà lớn được như vậy?"

Cương thi hì hì cười tủm tỉm.

Phó Thất cũng cười theo. Nhẩm tính thời gian nghỉ ngơi đã hòm hòm, đến lúc phải tiếp tục lên đường. Anh định thả chân Tần Trăn xuống thì cô nàng lại đu bám lên vai anh, ghé sát mặt, điệu bộ như chuẩn bị thì thầm to nhỏ chuyện cơ mật.

Phó Thất nín thở lắng nghe. Chỉ nghe cô nàng ngập ngừng, ngượng ngùng nói: "Hương Hương, Đội trưởng, Thất Thất à, anh quen biết rộng, vậy anh... có thể... linh động cho tui... một cái chứng minh nhân dân... đàng hoàng... được không?"

Vừa dứt lời, bàn tay cô lén lút thò vào túi áo Phó Thất, thả nhẹ một thứ gì đó vào trong.

Phó Thất đưa tay sờ thử, lôi ra được... ba viên kẹo cứng.

Anh cầm mấy viên kẹo, trầm ngâm một lát. Cân nhắc kỹ càng, anh quyết định hỏi câu dễ trả lời nhất: "Ở đâu chui ra vậy?"

Hai người gần như dính nhau như sam, vật tư cũng xài chung một kho. Từ khi nào cô nàng giắt túi được mấy viên kẹo mà anh không hay biết?

Tần Trăn khai báo: "Lúc rời... rời căn cứ Lê Minh, thằng Phạm Hư lén dúi... cho tui. Ít quá, chia không... không đủ, nên tui... giấu luôn. Anh... đừng có... nổi giận nha."

Phó Thất đáp: "Tôi không thèm giận vì dăm ba cái kẹo lẻ tẻ này."

Có giận là giận cái vụ cương thi dám lập quỹ đen giấu kẹo riêng kìa!

Phó Thất dằn cơn bực, cầm mấy viên kẹo trên tay, đưa ra câu hỏi thứ hai: "Nói tóm lại, cô đang tính... hối lộ tôi đấy à?"

Cương thi xua tay lia lịa: "Úi dào, chút thành ý... gọi là... quà cho con nít ở nhà ấy mà..."

"..." Phó Thất hít một hơi thật sâu, dõng dạc tuyên bố: "Tần Trăn, Bé Cưng à, cô tới công chuyện rồi. Từ giờ phút này trở đi, cô bị cấm tiệt xem phim, sách tiểu thuyết cũng bị tịch thu toàn bộ."

Tần Trăn nghe mà rụng rời tay chân. Cô vừa há miệng định vớt vát cứu vãn tình thế thì "cạch" một tiếng, chốt an toàn bị Phó Thất ấn mở. Anh bế bổng cô lên bằng một tay, quăng gọn lỏn ra băng ghế sau như quăng cái balo.

Chưa kịp hoàn hồn ngồi ngay ngắn, chiếc xe đã rống lên một tiếng gầm chói tai, drift một cú ngoạn mục vọt đi. Hàng chục con xác sống vây quanh bị húc văng tung tóe.

Tần Trăn "Ái ui" một tiếng, suýt lộn nhào xuống gầm ghế.

Cô bấu chặt lấy lưng ghế trước, khó nhọc nhoài người lên: "Dựa... dựa vào... cái gì chứ..."

"Dựa vào cái quyền làm đội trưởng của tôi." Phó Thất mắt nhìn thẳng, đạp lút ga, giọng nói lạnh tanh không chút tình người: "Bé Cưng à, bớt nói nhảm lại đi. Tranh thủ tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi cuối cùng bên mấy món đồ cưng của cô đi."

Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (25)

Ngày... tháng... năm... Bên ngoài mộ

Thời tiết: Nắng chói chang

Cái trò đối nhân xử thế sao mà chua cay quá đi! [Khóc ngập lụt]

(Ghi chú: "Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa" - Một câu tục ngữ ám chỉ người từng có quyền thế dẫu sa sút vẫn hơn khối kẻ bình thường)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn