Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 992

Chương 992: Phô trương như vậy sao?

Đã thành ra thế này rồi mà còn đeo mặt nạ?

Tôi không khỏi hỏi: "Hắc tôn giả, ông nhất thiết phải đeo cái mặt nạ rách này sao?"

Tôi đưa tay định tháo chiếc mặt nạ trên mặt Hắc tôn giả ra, nhưng ông ta lập tức lùi về phía sau, né tay tôi. Đồng thời, ông ta cũng đang quan sát tôi, việc tôi đột nhiên xuất hiện ở đây khiến ông ta khá kinh ngạc.

"Cứ nhất định phải đeo cái mặt nạ rách này, bản thân ông có phải là một tên xấu xí, không dám lấy bộ mặt thật ra gặp người khác không?"

Hắc tôn giả nhìn tôi chằm chằm, hỏi: "Được rồi, có thể đừng hỏi cái này nữa không? Dương Sơ Cửu, sao cậu lại ở đây? Cũng bị bắt rồi à?"

Tôi lấy tấm lệnh bài của ông ta ra: "Lệnh bài dịch chuyển của ông này!"

Hắc tôn giả nhìn thấy tấm lệnh bài ông ta đưa cho tôi lúc trước, theo bản năng nói: "Tấm lệnh bài đó..."

"Tấm lệnh bài này căn bản không có tác dụng gì, lúc đó ông lừa tôi, đúng không?" Tôi tiếp lời Hắc tôn giả.

"Lừa cậu chỗ nào chứ, chẳng phải cậu đang cầm lệnh bài, dịch chuyển tới chỗ ta sao?"

"Tôi nhớ lúc đó ông nói, tấm lệnh bài dịch chuyển này có thể đưa tôi từ ngoài cánh cửa đồng xanh vào mảnh vỡ thần giới, nhưng tôi dùng ở các tiểu thế giới khác thì không thể dịch chuyển tới bên cạnh ông, phải lần theo tinh huyết của ông mới tới được bia Chu Tước này, nếu không làm vậy thì căn bản không thể dịch chuyển. Rõ ràng ông đã dùng tấm lệnh bài dịch chuyển bình thường để lừa tôi, bây giờ ông còn lời nào để nói không?"

Hắc tôn giả thở dài: "Thôi đi, việc đã đến nước này, cậu muốn thế nào thì tùy. Dù sao bản tôn bị nhốt ở đây cũng chẳng sống được mấy ngày nữa, cậu muốn lấy mạng bản tôn thì cứ việc lấy. Có điều, cậu cũng đã tới đây rồi, giết bản tôn thì cậu cũng chẳng sống được mấy ngày, cuối cùng vẫn sẽ biến thành thần tinh hình người, trợ giúp Chu Tước Vương kia tu hành thôi!"

Trước khi vào đây, Hắc tôn giả không coi ai ra gì, nói trong cánh cổng đồng xanh ông ta có thể đi lại tự do, giờ lại là bộ dạng phó mặc cho số phận, xem ra những gì ông ta trải qua sau khi vào đây chắc hẳn rất thảm.

Tôi hỏi ông ta: "Trước khi vào ông chẳng nói ông đi lại tự do trong mảnh vỡ thần giới sao?"

Hắc tôn giả khựng lại: "Bản tôn... Bản tôn bốc phét đấy, được chưa? Bản tôn cứ tưởng với thực lực của bản tôn có thể nghiền nát đám cao thủ tiên vực, vào đây chắc chắn cũng như đi trên đất bằng, ai ngờ... Không ngờ sức mạnh pháp tắc ở đây mạnh như vậy, bản tôn ở đây đến cả một người bình thường cũng đánh không lại!"

Tôi thắc mắc: "Không phải ông nói ông từng tới đây sao?"

Hắc tôn giả ngồi bệt xuống đất, bảo: "Được rồi, đều là bốc phét cả, được chưa?"

Tôi đi tới bên cạnh Hắc tôn giả, ngồi xuống nói: "Tôi có cách đưa ông ra khỏi đây!"

Hắc tôn giả cười khổ: "Bỏ đi! Chỉ với thực lực của cậu, một tên lính canh bên ngoài cũng đánh không lại!"

Tôi lại hỏi ông ta: "Kể cho tôi nghe chút đi, tình hình cơ bản của thế giới này, nói xong tôi đưa ông ra ngoài!"

Hắc tôn giả rõ ràng không để lời tôi nói vào lòng, có điều tôi và ông ta cũng coi như đồng hương gặp nhau, sự cô độc và kiêu ngạo của Hắc tôn giả đã biến mất, lúc này nghe tôi nói, ông ta vẫn chịu ngồi xuống kể chuyện.

"Nơi này gọi là Chu Tước Hải, là một trong chín động thiên của mảnh vỡ thần giới. Trời ạ, huyết mạch của bản tôn đúng lúc bị áp chế ở đây! Nếu không phải vậy, bản tôn cũng không đến nỗi lâm vào cảnh tù tội!"

Chu Tước Hải?

Tôi thắc mắc: "Lúc tôi vừa từ bia Chu Tước đi ra không thấy cái biển nào cả, chỉ thấy một vùng bãi đá khô cằn vô tận, sao thế giới này lại gọi là Chu Tước Hải?"

Hắc tôn giả trả lời: "Chu Tước Hải không phải là không có biển, chỉ là biển đó không giống như cậu tưởng tượng đâu. Biển của Chu Tước Hải là một biển lửa, cậu không nhìn thấy chắc là đúng lúc gặp phải thời gian biển lửa đang lịm đi!"

Nói xong, Hắc tôn giả chợt nhận ra lời tôi nói có gì đó không đúng.

Ông ta quay đầu nhìn tôi, hỏi: "Cậu vừa nói cái gì? Cậu bước ra từ bia Chu Tước? Chẳng lẽ cậu không giống bản tôn, lúc vào cánh cổng đồng xanh thì ngẫu nhiên bị dịch chuyển tới thế giới Chu Tước Hải này sao?"

Tôi trả lời: "Không, nơi tôi tới gọi là Thần Đô, trong thành Thần Đô có thần điện."

Hắc tôn giả nói ngay: "Không thể nào! Chín thế giới nhỏ trong mảnh vỡ thần giới nằm ở chín vùng không gian khác nhau, ở giữa ngăn cách bởi hư không thần giới, cậu không thể bước qua hư không từ thế giới kia tới Chu Tước Hải được! Còn nữa, cậu nói cậu bước ra từ bia Chu Tước, điều này càng không thể nào!"

Tôi bảo: "Ông không tin thì thôi, dù sao tôi cũng là từ bia đá đi ra, sau khi ra khỏi bia đá mới cảm nhận được khí tức tinh huyết trên tấm lệnh bài dịch chuyển của ông, nhờ vậy mới dịch chuyển tới đây."

Hắc tôn giả nghe những gì tôi nói cứ như nghe chuyện viễn tưởng, căn bản không tin lời tôi.

Ông ta dứt khoát nằm xuống, hoàn toàn là trạng thái chờ chết.

"Được rồi, cậu đừng có diễn trước mặt bản tôn nữa, bị tống vào tử lao thì cứ nhận là tống vào tử lao đi, trước khi chết cậu có hoang tưởng như vậy cũng không phải là không thể!"

Hắc tôn giả này đúng là không tin tôi một chút mà!

Tôi hỏi ông: "Tôi nghe ông vừa nói người thống trị thế giới gọi là Chu Tước Vương?"

Hắc tôn giả gật đầu: "Đúng! Nghe nói còn là huyết mạch tinh khiết của tộc Chu Tước thuộc Yêu tộc, đúng lúc bị dịch chuyển tới thế giới này, phù hợp hoàn mỹ với quy tắc lực của nơi đây, nhờ đó mới có năm mươi năm đã trở thành bá chủ của Chu Tước Hải này! Ở thế giới này, chỉ có loài chim mới có thể đi lại bên ngoài, các tộc khác ngoài loài chim, đương nhiên bao gồm cả loài người, một phần phải đi làm nô dịch, một phần huyết mạch tốt thì chờ để trở thành một bữa ăn của Chu Tước Vương!"

Tôi gật đầu, hóa ra chân tướng sự việc là như thế này.

Tôi hỏi ông ta: "Thế nên ông bị nhốt ở đây, sớm muộn cũng là một bữa ăn của Chu Tước Vương?"

Hắc tôn giả cười khổ: "Không phải bản tôn, là chúng ta, cậu chẳng phải cũng bị nhốt ở đây sao? Nhân tộc cũng là thức ăn của Chu Tước Vương! Những cao thủ như bản tôn ở thế giới này còn bị áp chế, cậu cũng không xong đâu. Cứ ngoan ngoãn ở đây đi, sống được thêm ngày nào hay ngày nấy!"

Chu Tước Vương lợi hại đến mức nào mà có thể bức một cao thủ kiêu ngạo như Hắc tôn giả thành bộ dạng suy sụp thế này?

Thấy bộ dạng của ông ta, tôi thực sự phải cảm thán.

Tôi hỏi ông ta: "Hắc tôn giả, ông không muốn làm chủ Chu Tước Hải này sao?"

Hắc tôn giả ngơ ngác, lập tức nhìn tôi chằm chằm: "Muốn chứ! Cậu có thể giúp tôi làm chủ Chu Tước Hải?"

Rõ ràng Hắc tôn giả không xem lời tôi nói ra gì, thậm chí cố ý nói vậy để trêu chọc tôi, nhưng tôi lại trả lời: "Có thể! Nếu giờ ông muốn làm chủ Chu Tước Hải, tôi giúp ông ngay bây giờ, xông ra khỏi địa lao này, tìm tên Chu Tước Vương đó, giết lão, phò tá ông lên ngôi!"

Tôi đã đứng dậy rồi, nhưng Hắc tôn giả lại bất lực khoác vai tôi, bắt tôi ngồi xuống.

"Được rồi được rồi, bản tôn tin cậu! Thật không ngờ, một thời gian không gặp, người anh em Tiểu Cửu cậu nói chuyện lại trở nên phô trương như vậy! Nhưng mà cũng tốt, bản tôn đang buồn, cậu chọc cho bản tôn vui vẻ một chút cũng được!"