Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 991

 Chương 991: Gặp Hắc tôn giả

Nhận thua?

Vừa rồi còn hống hách, giờ cảm thấy mình sắp chết rồi mới muốn nhận thua?

Trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?

Tôi lạnh lùng nói: "Nhận thua vô dụng thôi, hôm nay, ông chắc chắn phải chết!"

Tôi cũng chẳng buồn nói nhảm với ông già này, dù sao lực kéo từ trận pháp càng lúc càng mạnh, nếu cứ tiếp tục trì hoãn, chưa kịp giết lão mà tôi đã bị trận pháp hút ngược trở về thì hỏng bét.

Tôi điều khiển Thanh Long, Thanh Long gầm thét, lao vút về phía đối phương.

Ngay khoảnh khắc đó, dưới uy áp cực hạn của Thanh Long, kinh mạch toàn thân ông ta vỡ vụn, lập tức tan xác.

Tôi đứng trên Thanh Long, nhìn xuống tất cả mọi người bên dưới, bảo: "Từ giờ trở đi, đại trưởng lão của Thủy Trạch Sơn mấy người chính là Khương Yên Nhiên. Tất cả các người đều phải phò tá cô ấy, ngồi vững vị trí đại trưởng lão này. Cô ấy là bạn tôi, tôi sẽ còn quay lại xem tình hình của cô ấy, nếu lần tới vẫn còn như thế này, Thủy Trạch Sơn ngoại trừ cô ấy ra, tất cả mọi người đều phải chết!"

Thời gian của tôi sắp hết rồi.

g**t ch*t đại trưởng lão, áp lực với bọn họ chắc hẳn đã đủ lớn.

Hơn nữa, thần tức trên người đại trưởng lão tôi trực tiếp thu lại, dùng phương pháp Thái Cực Đồ đưa vào trong cơ thể Khương Yên Nhiên.

Khương Yên Nhiên có trùng đồng bẩm sinh, bản thân thân xác này đã cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí còn mạnh hơn cả huyết mạch Cửu Vĩ Hồ tộc của Hồ Tử Y, cho nên cô ấy có thể chịu đựng được một triệu thần tức.

Tôi điều khiển một triệu thần tức, trực tiếp rót vào cơ thể Khương Yên Nhiên.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người tại hiện trường nhìn đến ngây dại.

Sau khi hoàn thành, tôi cũng đã đến giới hạn, còn chưa kịp dặn dò Khương Yên Nhiên thêm mấy câu, tôi đã buộc phải quay trở lại trong bia đá.

Tôi mang theo con rồng kia, trở lại trong bia đá rồi biến mất.

Mà màn này lại càng khiến toàn bộ người của Thủy Trạch Sơn kinh ngạc khôn cùng.

Bọn họ nhìn về hướng tôi biến mất, hỏi: "Dương tiên sinh kia mới là Thủy Thần thật sự phải không?"

"Chắc chắn là ngài ấy rồi, ngài ấy đến từ bia đá Thủy Thần, lại từ đó mà rời đi, điều này cả Thủy Trạch Sơn chúng ta không một ai làm được!"

"Chắc hẳn Thủy Thần xuất hiện ở đây, ngoài việc cứu bạn của ngài ấy ra, còn là để trừ khử đại trưởng lão của chúng ta, kẻ bại loại đã mạo phạm Thủy Thần, giả làm sứ giả Thủy Thần kia!"

Mấy trưởng lão khác bên cạnh đều gật đầu đồng tình.

"Đúng đúng đúng, chắc chắn là như vậy rồi!"

"Nếu Khương Yên Nhiên là bạn của Thủy Thần, thế thì cô ấy mới là sứ giả Thủy Thần thực sự!"

"Từ nay về sau, cô ấy chính là đại trưởng lão của Thủy Trạch Sơn chúng ta!"

Lúc này, Khương Yên Nhiên dưới sự giúp đỡ của những người khác đã đứng dậy.

Được mấy người kia chữa trị, cộng thêm một triệu thần tức tôi đưa cho, cơ thể cô ấy cơ bản đã hồi phục, hơn nữa nhờ số thần tức đó mà thực lực tăng vọt.

Bây giờ chỉ cần điều động một triệu thần tức, cô ấy chính là người mạnh nhất Thủy Trạch Sơn.

Khương Yên Nhiên nhìn về hướng tôi biến mất, thầm nói: "Anh Tiểu Cửu... Yên Nhiên còn tưởng không được gặp lại anh nữa chứ... Có thể gặp lại anh Tiểu Cửu, thật tốt quá! Yên Nhiên đã lâu lắm rồi không được ăn thịt kho tàu, gà quay anh mua cho..."

Ký ức của Khương Yên Nhiên như quay về năm đó, khi còn ở động thiên Viêm Hạ.

Mấy trưởng lão nghe Khương Yên Nhiên lẩm bẩm, ai nấy đều bất ngờ.

Một trưởng lão hoàn hồn, lập tức hạ lệnh: "Thịt kho tàu, gà quay, chuyện này có gì khó đâu, sắp xếp, ngay lập tức! Mấy người nhớ lấy, thịt kho tàu nhất định phải dùng lợn yêu Hồng Tông để làm, làm ra mới mềm mượt nhất, béo mà không ngấy! Còn cả gà quay nữa, đại trưởng lão muốn ăn thì không được dùng linh kê bình thường. Như vầy đi, mấy người đi vào sâu trong Thủy Trạch Sơn tìm xem có Hồng Vũ Phượng không, loại yêu thú này thịt là tươi ngon nhất!"

Mấy người khác của Thủy Trạch Sơn lập tức chia thành mấy đội nhỏ, một bên đi tìm lợn yêu Hồng Tông, một bên đi tìm Hồng Vũ Phượng.

Phía bên này, Khương Yên Nhiên sực tỉnh, vừa nãy cô ấy mải nghĩ về anh Tiểu Cửu của mình nên không nghe thấy mấy trưởng lão nói gì.

Cô ấy tự nhủ trong lòng: "Nếu anh Tiểu Cửu muốn mình làm tốt chức đại trưởng lão ở đây, Yên Nhiên định không phụ kỳ vọng của anh!"

Bên trong bia đá, tôi nhanh chóng trở về vị trí của mình.

Lần này tiến vào cánh cổng đồng xanh, đi cùng chúng tôi còn có một người bí ẩn khác, cũng không biết có phải người không, tóm lại gọi ông ta là Hắc tôn giả. Tôi đã đi qua mấy nơi rồi mà vẫn chưa thấy ông ta.

Nói thật, trước đó tôi có hơi nghi ngờ về thân phận của Hắc tôn giả này.

Tôi luôn cảm thấy ông ta có nét gì đó hơi giống Tiểu Hắc, nhưng khi tiếp xúc lại cảm thấy ông ta dường như không phải Tiểu Hắc.

Trên tay tôi là một thẻ bài ngọc dịch chuyển do ông ta để lại.

Thử dùng, kết quả cái thứ đó chẳng có tác dụng gì cả. Xem ra muốn dùng nó để tìm ông ta là chuyện không thể. Nói không chừng lúc đó ông ta cũng chỉ muốn lợi dụng tôi nên mới đưa cho tôi thứ này thôi.

Trong trân pháp kép, tôi đã thăm dò vài tấm bia đá, muốn phá trận thì cần phải nắm rõ tình hình của cả trận pháp.

Vì vậy tôi quyết định tiếp tục thăm dò.

Tôi xuyên qua từng tòa bia đá, quan sát.

Thăm dò thêm hai tấm bia đá, bên đó không có tình hình gì, tôi bèn tiếp tục thăm dò tấm thứ ba, cũng chính là vị trí Chu Tước trong Tứ Tượng Trận thuộc trận pháp kép.

Đi vào tấm bia đá đó, tôi từ trong bia bước ra ngoài.

Nơi này cực kỳ đặc biệt.

Vừa bước ra khỏi bia đá tôi đã cảm thấy nóng đến đòi mạng.

Xung quanh mặt đất không có bất kỳ thảm thực vật nào, hoàn toàn là một vùng bãi đá khô cằn, cách đó không xa còn không ngừng có từng đợt gió cát thổi loạn xạ, đất cát và đá trên mặt đất đều có màu đen đỏ.

Mặc dù thẻ bài ngọc dịch chuyển không có tác dụng gì lớn, nhưng tôi nhớ trên đó có để lại một giọt tinh huyết của Hắc tôn giả.

Lúc chưa tới đây, dường như tôi đã cảm nhận được một tia liên kết nhỏ nhoi, giờ tới đây rồi, tôi lấy đó làm dẫn, quả nhiên cảm nhận được sự cộng hưởng.

Đúng vậy, Hắc tôn giả kia đang ở đây.

Lúc này dùng lệnh bài dịch chuyển đó, có lẽ không có hạn chế.

Tay tôi bấm quyết, dùng một chỉ ấn rơi lên tấm lệnh bài dịch chuyển, cơ thể tức khắc cảm nhận được lực dịch chuyển trên đó, tấm bia đá màu đỏ biến mất.

Giây sau, xung quanh tôi đen kịt.

Tôi ngẩn người, tự hỏi đây là tình hình gì, liền điều động Hỏa Sát chiếu sáng xung quanh.

Ánh sáng của Hỏa Sát chiếu sáng một khuôn mặt.

Nhưng trên mặt đó đeo một chiếc mặt nạ kỳ quái, có điều trông nó rách nát tơi tả.

Đây không phải Hắc tôn giả thì là ai?

Hoàn cảnh của ông ta trông có vẻ vô cùng chật vật!

Hắc tôn giả trước khi vào cánh cổng đồng xanh kiêu ngạo hống hách là thế, vào đây rồi mà lại thê thảm đến mức này sao?

Mà nơi này là đâu?

Bên cạnh là mấy đạo cấm chế, cộng thêm hàng rào sắt tinh luyện to bằng bắp tay, đây là trong địa lao mà!

Hắc tôn giả và tôi nhìn nhau trân trân, ngơ ngác.