Chương 942: Một bước thành địa thần
Từ việc Kim Tùng ra tay dứt khoát như vậy, đủ để thấy dòng của Kim Thế Hùng và Kim Lão Hổ trong nhà họ Kim quả thực chỉ là một nhánh nhỏ mà thôi.
Nhưng chỉ một nhánh nhỏ ấy mà đã khiến khu nô vệ bị hại thảm đến mức đó. Lần này, Kim Tùng đã một hơi chém luôn cả Kim Lão Hổ, Kim Xán và Kim Lam.
Có lẽ, nhánh họ Kim chuyên đầu độc dân nô vệ ấy từ đây có thể xem như đã bị diệt sạch.
Như vậy, ít nhất khu nô vệ về sau sẽ không còn phải chịu loại hàn độc kia hành hạ nữa.
Đây cũng là tất cả những gì tôi có thể làm cho dân nô vệ.
Lúc này, Kim Tùng nhìn sang đám thần nhân mới được tuyển chọn, hỏi: "Như thế đã hài lòng chưa?"
Câu hỏi không đầu không cuối này khiến gần như tất cả thần nhân có mặt đều bối rối.
Bởi trong mắt người khác, Kim Tùng đúng là đã cứu bọn họm những kẻ bao vây bọn họ đều là cao thủ, nếu không có người giải vây, họ chắc chắn đã bị giết sạch.
Nhưng một thiên thần của thần điện đâu cần thiết phải hỏi mấy thần nhân mới vào thần điện như họ chứ?
Thần nhân trong thần điện chỉ là tầng thấp nhất, đâu có tư cách gì để khiến một thiên thần hỏi ý?
Thật ra chỉ có mình tôi biết, Kim Tùng đang hỏi tôi.
Hồ Tử Y nhìn tôi, không nói gì, ánh mắt thể hiện sự sùng bái.
Rõ ràng Kim Tùng hỏi để lấy lòng tôi, cũng là để thể hiện thái độ của ông ta với ma đầu kim lôi. Như tôi dự đoán, chỉ cần ma đầu kim lôi xuất hiện, thần điện sẽ không nghĩ tới chuyện tiêu diệt, mà là muốn lôi kéo.
Kim Tùng là người đầu tiên ra mặt lôi kéo tôi.
Tiếp theo, tôi bắt đầu khiêu chiến người cùng cấp.
Con đường tôi đi tất nhiên sẽ không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ thần tôn nào của thần điện. Thậm chí, cuối cùng tôi còn phải tự tay giết một thần tôn để trở thành thần tôn mới của thần điện. Chỉ như vậy tôi mới có thể chạm đến bí mật cốt lõi của nơi đây, cũng chính là Dương Sát mà thần điện cũng khó lòng áp chế và cả bí ẩn phía sau thần điện, động băng Quan Sơn.
Đương nhiên, tôi không thể để lộ mục đích cuối cùng. Nếu những thần tôn thực sự nhận ra tôi muốn thay thế bọn họ, họ chắc chắn sẽ ra tay trước, giết tôi ngay lập tức.
Dù sức mạnh hiện tại của tôi đã vượt xa giới hạn mà một thiên thần có thể luyện hóa từ thần tinh, nhưng khoảng cách giữa tôi và thần tôn còn bao xa, tôi vẫn không rõ.
Hơn nữa, giữa các thần tôn với nhau cũng có chênh lệch thực lực.
Nếu muốn bảo toàn tính mạng, tôi phải ẩn nấp thật kỹ,
Tôi cần khiến tất cả thần tôn tin rằng tôi có ý quy phục, chứ không có ý thay thế, để bọn họ thực lòng lôi kéo tôi, bảo vệ tôi.
Dòng của Kim Tùng đã ra tay trước. Tôi đương nhiên phải đáp lại, để gây áp lực cho các thần tôn khác.
Vì vậy, sau khi Kim Tùng nói câu đó, nhìn về phía đám người bên này, tôi không hề do dự bước ra.
"Hài lòng." Tôi đáp.
Kim Tùng kinh ngạc. Hiển nhiên trước đó ông ta không hề nhận ra tôi chính là ma đầu kim lôi.
Ông ta tự nhủ: Không ngờ ma đầu kim lôi trong truyền thuyết lại trẻ như vậy!
Tôi nói: "Hôm nay nếu thiên thần Kim Tùng không ra tay thì mấy kẻ như Kim Lão Hổ tôi cũng sẽ chém. Dòng họ Kim do Kim Thế Hùng cầm đầu đã dùng hàn độc hãm hại dân nô vệ, hôm nay xem như nhổ tận gốc!"
Kim Tùng mỉm cười: "Không chỉ thế. Trước khi nói thêm, xin hỏi ma đầu... À không, xin hỏi tiên sinh nên xưng hô thế nào?"
Tôi trả lời: "Dương Sơ Cửu."
Kim Tùng chắp tay: "Dương tiên sinh, cậu đã thi triển kim lôi Thiên Đạo ở phố nô vệ, thần tôn của bọn ta đã tận mắt nhìn thấy. Vì vậy, hôm nay ngoài việc diệt Kim Lão Hổ và đám thủ hạ ở đây, toàn bộ nhánh họ Kim kia trong thành thần đô cũng đã bị xóa sạch. Nhánh này đúng là ung nhọt của thành, dựa vào Kim Dược Đường để chế bùa hàn độc, hại vô số người, đáng lẽ phải diệt trừ từ lâu! May mà Dương tiên sinh phát hiện chuyện dơ bẩn của bọn chúng. Nhân lúc này, nhà họ Kim chúng tôi cũng tiện thể thanh trừ môn hộ!"
Kim lôi của ở phố nô vệ?
Nghe câu này, gần như toàn bộ thần nhân có mặt đều đoán được thân phận tôi.
Mọi người nhìn tôi, ngơ ngác, đặc biệt là mấy người vừa trò chuyện với tôi lúc nãy, bọn họ sững sờ đến mức miệng không khép lại được.
Họ không nhịn được mà bàn tán.
"Không ngờ ma đầu kim lôi lại đang đứng ngay cạnh chúng ta!"
"Ta... Ta còn dám nói chuyện với cậu ta nữa..."
"Bảo sao cậu ta nói chắc chắn không xảy ra chuyện! Cậu ta là ma đầu kim lôi mà! Dù thiên thần Kim Tùng không đến, chỉ sợ Kim Lão Hổ cũng chẳng dám giết chúng ta!"
"Nghe nói thực lực của ma đầu kim lôi ngang thần tôn đấy!"
"Thật vậy à? Kinh khủng thế sao?"
"..."
Đám thần nhân xôn xao bàn tán.
Bên này, tôi mỉm cười nhìn Kim Tùng: "Thay tôi cảm ơn Kim thần tôn. Chuyện này nếu tôi tự làm, e là còn cần không ít thời gian. Tôi đến thần đô cũng chỉ tình cờ gặp việc ấy, mục đích quan trọng nhất vẫn là gia nhập thần điện, trở thành một phần của thần điện. Nếu một ngày nào đó có thể trở thành thiên thần như Kim tiên sinh đây, thì đúng là quá may mắn."
Kim Tùng cười đáp: "Với tài năng của Dương tiên sinh, trở thành thiên thần chẳng phải việc khó. Nếu được thần tôn đại nhân của bọn ta trợ giúp, tiên sinh sẽ càng như cá gặp nước, tiền đồ rộng mở."
Ý đồ lôi kéo đã quá rõ ràng.
Thậm chí ông ta còn nói: "Nếu tiên sinh muốn, thần tôn bọn ta có thể lập tức ban đặc lệnh, trực tiếp đề bạt tiên sinh trở thành địa thần của điện Kim thần tôn!"
Một câu này khiến toàn bộ thần nhân có mặt choáng váng.
Vừa mới trở thành thần nhân, lại trực tiếp phong làm địa thần?
Phải biết rằng, với đại đa số người tu hành, vào thần điện cả đời cũng chỉ làm một thần nhân mà thôi. Một bước thăng lên địa thần, chỉ cách thiên thần đúng một tầng, điều này vốn là thứ mà họ không dám mơ tới!