"A? Đứa nào dám phá hỏng chuyện tốt của bản thiếu chưởng quầy?" Kim Lão Hổ che mắt ánh sáng vàng bên phía đó, lạnh giọng quát.
Đám thủ hạ của hắn chật vật đứng vững lại, cũng cố nhìn xem cao thủ vừa xuất hiện bất ngờ kia rốt cuộc là ai.
Khi nhìn rõ đó là một thiên thần mặc giáp vàng, tất cả lập tức lùi ra xa hơn nữa. Nhân vật thế này, bọn họ tuyệt đối không dám đắc tội.
Kim Lão Hổ trừng mắt nhìn về phía Kim Tùng, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Hắn dĩ nhiên nhận ra người kia.
Nhà họ Kim là một gia tộc lớn, thế lực rải khắp thần đô. Tuy cùng họ Kim, nhưng dòng của Kim Lão Hổ chỉ là một nhánh nhỏ.
Còn dòng của Kim Tùng, Kim Lão Hổ căn bản không thể so sánh.
Kim Lão Hổ đứng dậy, nhìn Kim Tùng, nói: "Kim Tùng, ông có ý gì?"
Kim Tùng hỏi ngược lại: "Ta còn muốn hỏi cậu đấy. Hơn trăm người đó, đều là thần nhân do thần điện tuyển chọn. Cậu nói giết là giết hả?"
Kim Lão Hổ hừ lạnh, bước về phía Kim Tùng vài bước: "Kim Tùng, kẻ giết cha ta đang lẩn trong đám người này! Ta giết chúng là báo thù cho cha ta! Đám thần nhân hèn kém đó sao có thể so được với mạng của cha ta?"
Kim Tùng nhìn chúng tôi, rồi nói: "Kẻ giết người là ai thì giết kẻ đó. Tại sao những người khác cũng phải chết?"
Kim Lão Hổ nói ngay: "Kẻ giết cha ta chính là ma đầu kim lôi, hắn đang trốn trong đám người đó! Hắn không chịu bước ra, ta đành phải giết sạch tất cả để tế linh cha ta vậy! Ma đầu kim lôi tội ác tày trời, nay lại hại chết cha ta, vốn dĩ đáng chết! Còn những kẻ che giấu hắn đương nhiên phải chết theo!"
Kim Tùng vẫn đứng yên, không hề né tránh. Ông ta lạnh lùng nói: "Dù cậu có lý do gì đi nữa thì làm vậy cũng là tàn sát bừa bãi. Thần điện không cho phép chuyện như thế."
Kim Lão Hổ không lùi, tiếp tục ép tới: "Mời thiên thần Kim Tùng tránh đường. Cha ta là đại chưởng quầy của Kim Dược Đường, bị giết là chuyện cực kỳ nghiêm trọng. Nếu thiên thần Kim Tùng ông khăng khăng bảo vệ hung thủ thì chính là đồng lõa. Ông dù là thiên thần, nhưng nếu mang tội giết đại chưởng quầy của Kim Dược Đường, e rằng gia tộc cũng sẽ truy cứu!"
Kim Tùng trừng mắt nhìn hắn, khí thế cuồn cuộn ép Kim Lão Hổ phải lùi lại.
"Chỉ là một chưởng quầy, đáng gì để cậu làm loạn đến mức này hả? Kim Lão Hổ, cậu không biết dòng của cậu ở nhà họ Kim có địa vị thế nào không? Một chưởng quầy chết, trưởng lão thay người là xong. Cậ dám chạy đến thần điện gây rối, đúng là không biết sống chết!"
Trường khí của Kim Tùng càng lúc càng mạnh, Kim Lão Hổ thậm chí đứng còn không vững.
Hắn vội quay đầu nhìn hai chú Kim Xán và Kim Lam vốn là chỗ dựa mạnh nhất của hắn. Nhưng vừa quay đầu, hắn lại chẳng thấy đâu.
"Chú hai! Chú ba..."
Kim Xán và Kim Lam sớm đã chạy qua phía Kim Tùng, quỳ rạp xuống.
Kim Xán nói ngay: "Thiên thần Kim Tùng, chuyện này không liên quan đến bọn ta!"
Kim Lam cũng gật đầu lia lịa: "Bọn ta cũng là bị Kim Lão Hổ che mắt, không ngờ nó lại muốn làm chuyện tàn độc như vậy. Bọn ta vốn định ra tay ngăn nó!"
Kim Tùng hỏi lại: "Thật không?"
Hai người gật đầu như giã tỏi.
Kim Lão Hổ nhìn thấy cảnh hai chú mình quỳ xuống cầu xin, mặt hắn tái mét.
"Chú hai! Chú ba! Sao hai chú..."
Chát!
Kim Xán tát thẳng vào mặt hắn: "Ai cho cậu gọi ta là chú hai!?"
Chát!
Kim Lam tát sang bên còn lại: "Cả ta cũng không phải chú ba cậu, đừng có gọi bừa! Gọi nữa ta đánh nát cái miệng chó của cậu."
Kim Lão Hổ sững sờ, không ngờ hai người lật mặt còn nhanh hơn trở bàn tay.
Hắn nghiến răng: "Chẳng phải chỉ là một thiên thần của thần điện thôi sao? Hai chú giúp cháu, cộng thêm mấy trăm người lập trận, đối phó Kim Tùng thì có gì khó?"
Bốp!
Kim Xán đá hắn ngã lăn ra đất.
"Đối phó cái con khỉ!" Ông ta bóp cổ hắn, quát nhỏ: "Muốn sống thì im cái mồm lại! Kim Tùng không phải thiên thần bình thường! Hắn là thiên thần bên cạnh thần tôn của nhà họ Kim! Đắc tội hắn thì đừng mong ở lại nhà họ Kim nữa!"
Kim Lão Hổ nghe vậy mới biết hóa ra Kim Tùng còn có thân phận khủng khiếp như vậy.
Vẻ hung hăng vừa nãy lập tức biến mất. Kim Xán vừa buông tay, hắn liền bò đến quỳ trước Kim Tùng:
"Thiên thần Kim Tùng, là Kim Lão Hổ này có mắt không thấy núi Thái Sơn, xin..."
Một chỉ, một tia sáng xuyên thẳng giữa trán Kim Lão Hổ.
Hắn chưa kịp nói hết câu đã đổ gục xuống, chết tại chỗ.
Xử lý xong, Kim Tùng nhìn sang Kim Xán và Kim Lam: "Hai người qua đây."
Hai người lập tức quỳ sát đến, run rẩy: "Thiên thần Kim Tùng, ngài có gì sai bảo?"
Hai tiếng sáng lóe lên, xuyên qua giữa trán hai người. Kim Xán và Kim Lam ngã gục, chết ngay lập tức.
Đám thủ hạ còn lại của họ sợ đến mềm cả chân, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
Kim Tùng kết ấn, một đóa lôi đình màu vàng nén trong lòng bàn tay.
Hai ngón tay búng nhẹ, lôi đình biến thành vô số tia điện bắn về bốn phương tám hướng. Tất cả thuộc hạ nhà họ Kim đều bị đánh chết tại chỗ, không sót một ai.
Xong xuôi, Kim Tùng mới lên tiếng: "Thần điện thần thánh, không thể xâm phạm. Kim Lão Hổ dám tấn công thần nhân của thần điện, đáng tội chém. Tất cả kẻ tham dự đều đã bị bản thiên thần xử tử để răn đe. Mong những người có mặt hôm nay ghi nhớ quyền uy của thần điện không phải để mấy người tùy tiện khiêu khích!"
Nói xong, Kim Tùng quay lại nhìn chúng tôi. Ánh mắt hắn lướt qua từng người, như đang muốn tìm ra ma đầu kim lôi.
Mục đích của tôi đã gần đạt rồi.
Dù chưa hành động, nhưng từ đây trở đi, lộ trình khiêu chiến của tôi mới chính thức bắt đầu.