Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 936

 Chương 936: Chỉ là nô vệ mà thôi

Kim Thế Hùng lật tay, một chưởng đập thẳng xuống phía tôi!

Kim quang hội tụ dưới lòng bàn tay hắn, ngưng thành một thủ ấn khổng lồ, ánh vàng phủ trời. Chưởng còn chưa chạm đất mà mặt đất phía dưới đã lõm xuống, in thành một dấu bàn tay khổng lồ!

Những nơi bị dư chấn lan tới, nhà cửa đều đổ sụp.

Dân phố nô vệ ở những khu gần đó hoàn toàn chịu không nổi uy áp điên cuồng này. Người đứng gần đã ngã rạp xuống đất, đến bò cũng không nổi.

Còn tôi thì đứng dưới bóng của bàn tay vàng khổng lồ ấy, ngẩng đầu nhìn lên.

Kim Thế Hùng giận dữ gào lên, tiếng hắn như tiếng sấm xé từ trời cao đè ập xuống: "Thằng nhãi, còn không quỳ!"

Tôi nhìn thẳng vào Kim Thế Hùng đang đứng lơ lửng trên không, bình thản nói: "Tại sao phải quỳ? Vì cái chưởng rách này của ông à?"

Lời tôi khiến hắn khựng lại một thoáng, sau đó cười lạnh: "Chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng! Đợi chưởng của ta đập nát cậu, xem cậu còn mạnh miệng nổi không!"

Tôi đáp: "Ông làm không được."

Kim Thế Hùng cười phản bác: "Vậy sao? Có vẻ cậu hoàn toàn không hiểu uy lực của kim ấn hủy diệt này! Quỳ xuống cho ta!"

Tiếng quát của hắn vừa dứt, sức mạnh trong kim ấn lại tăng vọt, khí tức bùng nổ bao phủ xuống như sấm.

Nhưng tất cả chỉ có thể ép nát mặt đất, còn tôi thì vẫn đứng đó, không nhúc nhích dù chỉ một tấc.

Ngược lại, tôi nhấc chân, từng bước giẫm lên hư không, như đi trên những bậc thang vô hình, tiến thẳng về phía kim ấn khổng lồ.

Kim Thế Hùng vốn định tiếp tục nhục mạ tôi, nhưng khi thấy cảnh tượng ấy thì hắn lập tức chết trân.

Hắn trợn mắt há miệng, không dám tin những gì mình đang thấy. Dưới uy áp của chiêu thức mạnh mẽ này, tôi vẫn có thể đạp lên hư không mà đi lên? Dù là cao thủ nửa bước địa thần khác cũng không làm nổi!

"Cậu... Cậu vậy mà... Có thể bước trên hư không... Không thể nào..." Kim Thế Hùng lắp bắp.

Hắn không thể chấp nhận một người trẻ tuổi như tôi lại có thực lực vượt xa nhận thức của hắn.

Hắn nghiến răng, thúc đẩy sức mạnh trong kim ấn, muốn một chưởng đè tôi nát xuống đất.

Nhưng đúng lúc này, tôi mượn lực dưới chân, bộc phát trường khí.

Khi kim ấn giáng xuống, nắm đấm tôi đã lao ngược lên, một quyền đơn giản nhưng trực diện xuyên thủng bàn tay vàng khổng lồ kia.

Sức mạnh trong nắm đấm cuộn thẳng tới tay thật của Kim Thế Hùng.

Hắn lập tức kết ấn đỡ đòn, liên tục dựng lên mấy tầng thuẫn trước người. Nhưng tất cả những lớp chắn ấy dưới một quyền của tôi đều vỡ nát.

Cú đấm nện thẳng vào ấn pháp của Kim Thế Hùng, đánh cho ấn pháp của hắn nổ tung.

Kim Thế Hùng nghiến răng, lại cố gắng tụ lực, dùng nắm đấm chống lại đòn của tôi!

Hắn không chịu thừa nhận sự thật. Hắn không tin. Hắn càng không chấp nhận có người trẻ tuổi hơn lại mạnh hơn mình.

Hai quyền va chạm.

"Ầm!"

Một tiếng nổ long trời.

Ống tay áo Kim Thế Hùng bị xé tạoc trong nháy mắt, toàn bộ cánh tay hắn nổ tung thành huyết hoa. Khi dư chấn tan đi, cả cánh tay hắn đã biến mất.

Mảnh vụn ống tay áo còn theo gió tản ra, xoay tròn dưới luồng lực do cú đấm của tôi tạo ra.

Tôi đứng ngay trước mặt Kim Thế Hùng.

Kim Thế Hùng hét lên thảm thiết, nhưng tiếng hét còn chưa kịp kéo dài thì ánh mắt hắn đã tràn ngập hoảng sợ. Hắn lùi liền mấy bước, toàn thân run cầm cập.

"Cậu... Cậu rốt cuộc là ai?!"

Hắn không tin. Một kẻ vô danh như tôi sao có thể mạnh đến thế?

Toàn bộ tài nguyên của mảnh vỡ thần giới đều nằm trong tay mười đại gia tộc thần đô. Không có tài nguyên, dù thiên phú cao đến đâu cũng không thể thành cao thủ.

Đó cũng là lý do suốt bao năm nay cục diện mười đại gia tộc không thay đổi.

Tôi nhìn Kim Thế Hùng, đáp: "Tôi nói rồi, tôi tên là Dương Sơ Cửu."

Thần đô không có họ Dương.

Kim Thế Hùng không đoán được xuất thân của tôi.

Hắn nhân lúc tôi nói chuyện, định lùi khỏi phố nô vệ.

Cú đấm vừa rồi khiến hắn hiểu rằng thực lực của tôi mạnh hơn hắn quá xa. Nếu cố đối đầu, hắn chắc chắn sẽ chết.

Nhưng tôi lại di chuyển, đứng chắn trước mặt hắn.

"Chỉ vậy mà muốn đi? Kim chưởng quầy, ông tưởng dễ thế sao?"

Trường khí của tôi tỏa ra ấn thẳng lên người hắn.

Kim Thế Hùng loạng choạng, từ trên không rơi thẳng xuống đất, ngã sấp mặt vào bùn.

Nhìn cái dáng hắn dính đầy bùn đất, thảm hại vô cùng, dân phố nô vệ rất phấn khích. Kẻ đã hành hạ họ nhiều năm nay cuối cùng cũng nếm quả báo!

"Dương Sơ Cửu, làm gì cũng phải tự chừa cho mình một con đường sống! Nhà họ Kim là một trong mười gia tộc lớn nhất thần đô, sau lưng có một thần tôn. Cậu thật sự chỉ vì đám hạ tiện ở phố nô vệ này mà muốn đối đầu với nhà họ Kim hả?" Kim Thế Hùng cố dùng danh nghĩa nhà họ Kim để uy h**p tôi.

Tôi nhếch môi: "Nếu sợ nhà họ Kim, tôi đã không đến Kim Dược Đường tìm ông rồi."

Kim Thế Hùng nghẹn họng, không nói thêm được gì.

Trong đầu hắn bắt đầu đoán loạn, cho rằng tên "Dương Sơ Cửu" chỉ là giả danh và tôi dùng bí pháp che giấu thân phận. Đến Kim gia còn chẳng sợ, vậy chỉ có thể là nhân vật cỡ đại gia tộc khác.

"Không lẽ... Là người nhà họ Tống..."

Hắn tự tưởng tượng, càng nghĩ càng hoảng.

Tôi không quan tâm, chỉ hỏi: "Lý Vệ mang trăm thần tinh đến mua Huyền Hỏa Tham. Ông không bán thì thôi, tại sao còn đánh chết anh ta?"

Kim Thế Hùng nghe vậy, bật cười ha hả: "Dương Sơ Cửu, cậu chắc chắn là một nhân vật lớn. Một tên như Lý Vệ chỉ là nô vệ mà thôi. Cái mạng rẻ mạt đó còn thua cả chó, ta tiện tay bảo cấp dưới đánh chết thì sao? Hắn chướng mắt ta, vậy thì phải chết. Chút đạo lý đó cậu còn không hiểu hả?"

"Bốp!"

Tôi vung tay, một cái tát xuyên không khí, quật thẳng mặt hắn xuống bùn!

Máu hòa với bùn chảy ra từ khóe môi hắn.

"Trả lời đúng sự thật. Nếu còn dám nói nhảm, nửa mặt còn lại của ông tôi cũng đánh nát. Tôi ra tay chưa từng biết nhẹ. Một tát tiếp theo ông có còn thở nổi hay không, tôi không chắc đâu."

Kim Thế Hùng run lẩy bẩy, tim thắt lại.

Hắn từng nghĩ mình là người nhà họ Kim nên không thể chết. Nhưng trong mắt tôi lúc này, hắn nhìn thấy sát khí.

Hắn hiểu tôi không đùa.

"Hôm đó, Lý Vệ mang trăm thần tinh đến mua Huyền Hỏa Tham. Một tên nô vệ tháng trước vừa mua, tháng này lại có tiền mua tiếp... Ta... Ta thấy hắn đáng nghi nên không bán... Sau đó ta muốn hỏi nguồn thần tinh... Nhưng ta không ngờ hắn yếu vậy... Mới ép vài cái thì chết luôn... Nô vệ mạng rẻ, chạm nhẹ cũng chết. Hắn chết là do mạng hắn tiện, không liên quan gì đến ta... Dương đại nhân, ngài cũng thấy rồi... ta còn mua quan tài cho hắn mà..."