Chương 935: Nửa bước thành địa thần
Cú đá của tôi nghiền nát chiếc kiệu của Kim Thế Hùng.
Hắn bật người lên, đứng lơ lửng giữa không trung, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống tôi.
Trong mắt hắn, lửa giận bùng cháy như muốn nuốt chửng tôi. Chỉ nhìn vào ánh mắt ấy thôi cũng thấy hắn mang sát ý muốn xé tôi thành từng mảnh.
Trong mắt dân phố nô vệ, Kim Thế Hùng luôn là kẻ đứng trên đầu họ, một nhân vật quyền thế không ai dám động vào, càng không ai dám vô lễ.
Vậy mà hôm nay, lại có người dám ngay trước mặt hắn giết bốn nhân thần hộ vệ, còn đá nát cả kiệu hắn.
Cảnh tượng ấy khiến tất cả người phố nô vệ đều mở rộng đôi mắt tưởng đã chết lặng bấy lâu. Ngọn lửa trong lòng họ vốn đã tắt từ lâu giờ lại bùng lên như được tiếp thêm dầu.
Khi cú đá của tôi nện xuống kiệu, ssối với dân phố nô vệ, giây phút ấy chẳng khác nào ánh sáng đầu tiên rọi vào căn phòng tối suốt nghìn năm.
Nghìn năm tăm tối, chỉ cần một ngọn đèn là bừng sáng.
Những nô vệ vốn đang quỳ rạp trong bùn đất đều đứng dậy.
Họ không muốn tiếp tục sống như trước, không muốn cúi rạp đầu xuống bùn, không muốn sống như không phải con người nữa.
Họ muốn đứng lên, đứng một cách đàng hoàng.
Kim Thế Hùng quát: "Lũ nô vệ mấy người gặp bản chưởng quầy mà dám đứng dậy? Có vẻ Huyền Hỏa Tham vẫn quá rẻ với mấy người. Từ hôm nay trở đi, vì thằng nhãi này, giá Huyền Hỏa Tham tăng thêm một trăm thần tinh! Hàn bệnh bộc phát, từ bảy ngày một lần đổi thành ba ngày một lần! Tất cả đều là do thằng nhãi này!"
Rõ ràng hắn muốn kích động dân phố nô vệ, muốn khiến họ quay ra hận tôi, không cho phép bất cứ ai trở thành điểm tựa tinh thần cho bọn họ.
Nhưng hắn không ngờ, lời hắn nói ra không khiến một ai quỳ xuống lại.
Những người đã đứng lên không ai chịu cúi xuống nữa.
Sắc mặt Kim Thế Hùng trở nên vặn vẹo, nắm tay siết chặt đến mức phát ra tiếng răng rắc.
Hắn quát tiếp: "Đừng tưởng rằng nhờ thằng nhãi này mà mấy người thoát được! Hắn giết nhân thần của ta thì ngay khoảnh khắc ấy đã là kẻ chết rồi! Hắn dựa vào cái gì để bảo vệ phố nô vệ hả? Trong mắt ta, hắn chỉ là con kiến, ta chỉ cần nhấc một ngón tay cũng đủ khiến nó chết bảy tám lần! Dựa vào hắn? Thật nực cười! Tất cả nghe lệnh ta, quỳ xuống!"
Hắn vừa dứt lời, kim quang trên người bùng nổ, khí tức cuồn cuộn như sóng thần trào xuống.
Uy áp khủng khiếp phủ lên toàn bộ vài dãy phố nô vệ.
Dưới luồng khí tức nặng như núi ấy, dân phố nô vệ run rẩy, gần như khuỵu xuống.
Nhưng đúng lúc mọi người sắp khuỵu, tôi bộc phát khí trường của mình.
Khí tức của tôi như lửa bùng lên, đẩy ngược luồng uy áp của Kim Thế Hùng ra ngoài.
Hai trường khí va chạm, giao tranh dữ dội giữa không trung, áp lực đang đè lên dân phố nô vệ lập tức bị tôi đánh tan!
Những người suýt quỳ xuống đồng loạt đứng vững lại.
Một lần nữa, tôi cho họ thấy hy vọng.
Kim Thế Hùng trừng mắt nhìn tôi, hiển nhiên không ngờ tôi có thể chống lại khí tức của hắn.
Hắn ngồi ở vị trí cao quá lâu, quen coi tất cả mọi người là cỏ rác, là lũ kiến hôi không biết tự lượng sức.
Trong mắt hắn, một kẻ mới đến thần đô như tôi càng chẳng đáng để hắn coi trọng.
Vả lại, ngay từ khi tôi rời Kim Dược Đường, hắn đã cho người bám theo tôi. Hắn xác nhận tôi đến phố nô vệ mới dẫn người tới.
Hắn vẫn luôn thèm thuồng số thần tinh trong tay tôi.
Một vạn thần tinh dù với hắn cũng là con số khiến hắn thèm khát đỏ cả mắt. Nếu lấy được số đó, địa vị hắn trong nhà họ Kim chắc chắn sẽ thăng tiến vượt bậc, biết đâu còn có thể leo lên hàng trưởng lão.
Hôm nay, hắn vốn định thuận tiện hành hạ nô vệ, ép họ đi mua Huyền Hỏa Tham như mọi lần.
Nhưng hắn không ngờ tôi lại dám đứng ra vì những người ở đây.
Trong mắt hắn, đây không phải rắc rối, mà là cơ hội trời ban.
Hắn không biết rằng số thần tinh tôi lấy ra khi trước chỉ là một phần rất nhỏ trong đống thần tinh tôi sở hữu.
Kim quang hội tụ giữa tay hắn.
Kim Thế Hùng vung tay, một tia sáng vàng sắc bén bắn thẳng về phía tôi.
Trong lúc bay, nó hóa thành một thanh kiếm, muốn đâm thẳng vào lồng ngực tôi.
Tôi không né.
Chỉ khi mũi kiếm gần như chạm vào người, tôi mới giơ tay, dùng hai ngón kẹp chặt lấy.
Kim Thế Hùng tưởng rằng tôi phản ứng chậm, nghĩ rằng kiếm đã đâm trúng, nhưng tôi hơi dùng lực, "rắc", thanh kiếm lập tức bị bóp nát thành vụn.
Kim Thế Hùng sững sờ: "Thằng nhãi, khá lắm. Nhưng đừng tưởng phá được một chiêu của ta, giết được vài nhân thần, là cậu mạnh lắm! Trong mắt bản chưởng quầy, loại tép riu như cậu mãi mãi chỉ là tép riu! Hôm nay để ta cho ngươi xem thế nào là thực lực của nửa bước thành địa thần."
Hắn thu khí tức đã giấu từ nãy đến giờ, bùng nổ toàn bộ sức mạnh.
Trường khí cuộn lên như sóng thần, đến mức những căn nhà trong phố nô vệ đều rung chuyển.
Hắn giẫm hư không, đi từng bước tới chỗ tôi, từ trên cao mà nhìn xuống.
Kim Thế Hùng ngạo nghễ nói: "Chỉ có bước vào cảnh giới gần địa thần mới có thể chống lại quy tắc trong mảnh vỡ thần giới này mà đi trên không! Thằng nhãi, cậu làm không được đâu. Thực lực của cậu cách cảnh giới này còn xa lắm. Dù cậu có sức vượt hơn nhân thần đi nữa thì cũng không phải đối thủ của ta. Hôm nay, chỉ một chưởng, cậu phải chết!"
Hắn giơ tay, từ trên không vỗ mạnh xuống tôi như thần linh ban phán quyết tử hình.
Một chưởng ấy rít gió như xé trời.