Chương 9: Bùa Thanh Tâm
Nghe tôi nói như vậy, Trương Linh xúc động đến mức chân thành cảm ơn tôi.
Tôi biết đây là mệnh lệnh của bố cô ấy. Nếu tôi không chủ động nói thì với tính cách nhút nhát và rụt rè của Trương Linh, cô ấy căn bản không dám hỏi tôi.
Đã có câu trả lời, Trương Linh ngại rời đi ngay, nên nói muốn ngồi trò chuyện với tôi thêm một lúc. Nhưng tôi phất tay, nói muộn rồi, bảo cô ấy về đi, không cần ở lại.
Bởi vì tôi biết, sau khi Trương Linh đi, chắc chắn sẽ có người khác tới.
Quả nhiên, Trương Linh còn chưa ra khỏi cổng, Hoàng Tư Tư đã đến.
Khi đi ngang qua Trương Linh, Hoàng Tư Tư còn cố tình ưỡn ngực để khoe khoang.
Nhưng Trương Linh hoàn toàn mặc kệ cô ta.
Hoàng Tư Tư chu môi, mắng: "Có mỗi cặp A mà ra vẻ gì chứ!" Nói xong, cô ta cẩn thận bước đi từng bước nhỏ, trước khi vào còn không ngừng phẩy tai trước mũi để xua tan mùi.
Thấy vậy, tôi nhíu mày, nói thẳng: "Trong sân không thơm đâu, đừng vào nữa!"
Tôi biết Hoàng Tư Tư cũng bị bố ép tới.
Cô ta tuy có chút nhan sắc, nhưng thật lòng tôi rất ghét cô ta.
Có lẽ lúc nãy thấy Trương Thúy Phong ban ngày không nói gì mà tối lại phái con gái đến, Hoàng Tung cũng sốt ruột.
Lúc này, nghe tôi nói vậy, Tiểu Hắc hiểu ý, lập tức hung dữ sủa ầm lên về phía Hoàng Tư Tư. Hoàng Tư Tư hoảng sợ bỏ chạy, nhưng vì đi giày cao gót nên chưa chạy được bao xa đã té ngã.
Tiểu Hắc không tha, thậm chí còn xé rách váy cô ta.
Thấy Tiểu Hắc càng lúc càng quá đáng, tôi sợ nó xé luôn quần áo của Hoàng Tư Tư nên lập tức hét lên: "Được rồi Tiểu Hắc, quay lại!"
Lúc này nó mới quay về, cuộn mình bên cửa, kiêu ngạo vẫy đuôi.
Một lát sau.
Tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng bạt tai vang dội kèm theo tiếng thút thít của Hoàng Tư Tư.
Rõ ràng là Hoàng Tung đang mắng con gái mình quá ngu ngốc, làm việc chẳng ra hồn. Sau đó, ông ta đích thân đến xin lỗi tôi, bảo rằng con gái ông ta không hiểu chuyện, mong tôi đừng chấp nhặt.
Tôi ậm ừ nói không để bụng.
Nhưng Hoàng Tung lại không chịu đi.
Vốn dĩ thông tin "hai ngày sau" là để báo cho họ, nên tôi giơ hai ngón tay lên.
Hoàng Tung ngẩn ra, nhất thời không hiểu ý tôi.
Ông ta đang suy đoán.
Lúc này...
Thiên kim nhà họ Hồ, Hồ Thất Mị mặc chiếc sườn xám màu lam gợi cảm bước đến.
Theo sau là một cô gái khác mặc sườn xám hồng phối với tất trắng, nhan sắc không hề thua kém Hồ Thất Mị, thậm chí còn có phần quyến rũ hơn.
Tiểu Hắc từng giới thiệu với tôi cô gái này tên là Hồ Uyển Ước. Nhà họ Hồ có hai mỹ nữ nổi bật: Hồ Thất Mị đứng nhất, Hồ Uyển Ước đứng nhì, lời này quả không sai.
Hồ Thất Mị bước đến cổng nhà tôi, nói với Hoàng Tung: "Hai, đến vậy mà cũng không hiểu?"
Hoàng Tung hoàn toàn mơ hồ.
Tôi quan sát nét mặt giận dữ của ông ta, chắc ông ta thầm nghĩ mình là gia chủ một dòng tộc huyền môn danh giá mà phải hạ mình như vậy với một thằng nhóc nhà quê, thật không thể chịu nổi.
Nhưng cơn giận đó chỉ thoáng qua, cho thấy quan tài mỹ nhân quả thực quan trọng hơn tôi tưởng rất nhiều.
Nhìn Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước cùng bước vào sân, Hoàng Tung nhíu mày, dù ông ta có đưa đến thêm hai cô gái khác cũng không thể so sánh với nhan sắc của hai người này.
Tôi tưởng Hoàng Tung sẽ bỏ cuộc và rời khỏi làng, nhưng không ngờ ông ta lại quay về lều của mình.
Rõ ràng, ông ta vẫn chưa từ bỏ.
Trong sân.
Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước thắp hương cho bố mẹ, ông nội tôi xong thì mỗi người ngồi một bên cạnh tôi.
Tính cách của họ hoàn toàn khác Trương Linh. Vừa ngồi xuống, cả hai đã than lạnh, một trái một phải khoác tay tôi luôn.
Nói thật, được hai mỹ nữ thế này kẹp hai bên, bảo một thanh niên mười tám tuổi như tôi không cảm thấy gì, ai mà tin được?
Tôi cố gắng kiềm chế bản thân.
Đặc biệt là nghĩ đến mục đích của họ là quan tài mỹ nhân và lời Tiểu Hắc từng nói Hồ Thất Mị có bảy tầng mị thuật, là một người phụ nữ rất nguy hiểm, tôi càng cảnh giác.
Tôi phải cố giữ tỉnh táo, nếu không cẩn thận rơi vào bẫy thì xong đời.
Lúc này, tôi để ý thấy Tiểu Hắc ở cổng đang nhìn về phía mình, nước dãi chảy cả xuống đất, trông có vẻ không ổn! Tuy đầu nó đầy suy nghĩ đen tối nhưng trước mặt hai cô gái đẹp cũng không đến mức như thế chứ?
"Hai người đến tìm tôi có chuyện gì sao?" Tôi chủ động hỏi, cố gắng chuyển sự chú ý, tranh thủ nói ra chuyện "hai ngày sau", để họ sớm rời đi.
Nhưng Hồ Thất Mị lại nói: "Không có chuyện gì thì không thể đến tìm anh sao? Không phải anh Cửu cần hai người à? Chẳng lẽ em với Uyển Ước không đủ xinh đẹp?"
Tôi chưa kịp trả lời, Hồ Uyển Ước đã bật cười: "Không ngờ anh Cửu lại tham lam thế! Hay là để em gọi hết các chị em tới luôn nhé!"
Tôi suýt sặc nước miếng, ho sặc sụa.
Tình huống này tôi thật sự không chịu nổi, vì thế tôi vội nói: "Không, không phải ý đó! Hai người là đủ rồi! Với lại, vừa nãy tôi giơ hai ngón tay không phải để nói cần hai mỹ nữ. Tôi chỉ muốn báo với Hoàng Tung rằng về quan tài mỹ nhân, hai ngày sau sẽ có câu trả lời!"
Cuối cùng tôi cũng nói ra điều cần nói, mong họ nghe xong sẽ rời đi.
Nếu không, tôi thực sự sợ mình không kiềm chế được mà đánh mất lần đầu đời.
Hậu quả của việc không kiềm chế rất nghiêm trọng. Tiểu Hắc từng nói nếu không thể kiềm chế, tôi sẽ rơi vào mị thuật của Hồ Thất Mị, không thể thoát ra, rồi biến thành con rối của cô ấy, cô ấy bảo gì tôi cũng làm.
Hồ Thất Mị có thể dễ dàng moi hết bí mật từ tôi, bao gồm cả bí mật của quan tài mỹ nhân.
Nhưng sau khi tôi nói xong, Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước vẫn không có ý định rời đi.
Điều khiến tôi càng khó chịu hơn là hai người họ lại nói lạnh, rồi ôm chặt lấy cánh tay tôi hơn, một vài bộ phận cứ ép sát hai bên khiến tôi khó chịu vô cùng.
Hồ Thất Mị nhìn tôi, cười quyến rũ: "Anh Cửu, anh muốn đuổi người ta đến vậy à? Tiểu Thất không đẹp sao?"
Hồ Uyển Ước bên cạnh cũng tiếp lời: "Đúng vậy, đêm lạnh, em với Thất Mị đặc biệt tới đây để bầu bạn với anh Cửu đó, tụi em không hề vì chuyện của quan tài mỹ nhân đâu!"
Nói thật, có đánh chết tôi cũng không tin!
Bầu bạn với tôi á?
Họ tốt bụng vậy sao?
Rõ ràng, chiến lược của nhà họ Hồ khác với nhà họ Hoàng và Trương. Họ không còn kiên nhẫn, muốn để Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước trực tiếp hành động, chiếm lấy tôi, từ đó đoạt lấy quan tài mỹ nhân.
Đang suy nghĩ, tôi bỗng cảm thấy sau lưng có một bàn tay ấn vào.
Lực đạo rất chuẩn, ấn đúng phần eo bên phải phía sau.
Chỉ một cái chạm đó, tôi rùng mình, lửa trong người tôi bùng cháy mạnh mẽ, thứ tôi gắng sức kìm nén bỗng chốc bốc hỏa.
Tôi liếc nhìn, đúng là tay của Hồ Thất Mị phía sau.
Cô ấy ra chiêu rồi!
May mà tôi có chuẩn bị, trong tay tôi đang nắm chặt một tấm phù do Tiểu Hắc đưa, không biết nó kiếm ở đâu ra.
Nó nói phù này gọi là bùa Thanh Tâm, chỉ cần nắm trong tay sẽ giúp trấn áp lửa d*c v*ng, giữ đầu óc tỉnh táo.
Tôi lập tức siết chặt lá bùa ấy.
Quả nhiên, một luồng khí mát từ lòng bàn tay lan khắp cơ thể, ngọn lửa dục vừa bùng lên lập tức bị dập tắt. Phải thừa nhận lá bùa này của Tiểu Hắc quả là hữu dụng, nếu không có nó, chỉ một chiêu kia của Hồ Thất Mị là tôi đã sập bẫy rồi.
Mị thuật của nhà họ Hồ danh bất hư truyền, đó thực sự là huyền thuật, không chỉ dựa vào nhan sắc và thái độ gợi cảm.
Có vẻ nhận ra điều gì đó bất thường, Hồ Thất Mị nhìn tôi, cười duyên: "Định lực của anh Cửu không tệ nhỉ! Nhưng không biết liệu có đỡ được chiêu thứ hai của Tiểu Thất không đây?"
Hóa ra, chiêu vừa rồi chỉ là tầng một của mị thuật.
Tôi thoáng kinh ngạc.
Tiểu Hắc từng nói Hồ Thất Mị có bảy tầng mị thuật, mới tầng đầu mà đã lợi hại thế này, tôi thật sự không dám chắc mình có thể chống đỡ được tiếp.
"Anh Cửu nắm tay chặt quá đấy, là vì hồi hộp à?" Tay Hồ Thất Mị mềm mại, bắt đầu v**t v* mu bàn tay tôi, "Ai ya, Anh Cửu, tay đổ mồ hôi rồi kìa!"