Chương 10: Đêm về nhà cũ
"Tôi không sao, chỉ thấy hơi nóng chút."
Tôi lập tức tìm cách đánh trống lảng, tay vẫn nắm chặt không dám buông, bởi trong lòng bàn tay là lá bùa Thanh Tâm , thứ duy nhất giữ cho đầu óc tôi còn chút tỉnh táo.
Thế nhưng bên phải, Hồ Uyển Ước đã áp sát lại gần, ngọt ngào nói: "Để em xoa bóp cho anh đỡ mỏi, đừng gồng quá anh Cửu."
Vừa nói, tay cô ấy đã trườn nhẹ trên người tôi, mềm mại như rắn nước lướt qua da thịt.
Ngay lúc ấy, Hồ Thất Mị bật cười khẽ, nụ cười đầy mê hoặc.
Bất ngờ, từ khe áo sườn xám của cô ấy có một lá bùa màu đỏ bay vút ra, vừa hiện lên liền bốc cháy, tỏa ra làn hương lạ len lỏi trong không khí.
Tôi chưa kịp phản ứng, bàn tay cô ấy đã đặt lên bụng tôi.
Tôi toan tránh né theo bản năng, nhưng người đã không còn nhúc nhích được.
Chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Hồ Thất Mị đã kéo phăng áo tôi, nhận chút chu sa lấy từ Hồ Uyển Ước, rồi dùng đầu ngón tay bắt đầu vẽ một lá bùa ngay trên da bụng.
Ngay khoảnh khắc nét bùa hoàn tất, ngọn lửa trong người tôi bùng lên dữ dội.
Lần trước chỉ như lửa riu riu âm ỉ, lần này là đại hỏa thiêu đốt tâm trí, khiến tôi không còn kiểm soát được bản thân.
Tôi cố bấu víu chút lý trí còn sót lại nhờ vào bùa Thanh Tâm đang nắm chặt trong tay.
Còn Tiểu Hắc thì đã nằm rạp dưới đất, nước dãi và máu mũi cùng trào ra, rõ là đã rơi vào mê trận.
Mà chuyện xảy ra ở nơi này, nhóm người huyền môn bên ngoài vẫn hoàn toàn không hay biết.
May mà bùa Thanh Tâm còn hiệu nghiệm, luồng khí thanh mát từ đó chạy qua người, giúp tôi níu giữ được chút tỉnh táo. Nhưng tôi chưa kịp thở phào, bùa đã nóng ran rồi bắt đầu bốc khói. nóng đến mức tay tôi run bắn.
Theo phản xạ, tôi buông tay, làm bùa rơi xuống đất.
Hồ Uyển Ước bước tới, nhặt lá bùa lên.
"Ồ, bùa Thanh Tâm?" Hồ Uyển Ước lại áp sát đến gần hơn, cười nói: "Ra là anh Cửu đã đề phòng bọn em từ trước rồi nhỉ? Anh cầm lá bùa này, chẳng lẽ vì sợ bọn em sao? Bọn em có phải yêu quái ăn thịt anh đâu!"
Dứt lời, Hồ Uyển Ước búng tay, khiến bùa Thanh Tâm hóa tro ngay trước mặt tôi.
Hai cô gái một trái một phải, càng lúc càng ép sát, hương thơm từ người họ khiến tôi choáng váng, đầu óc quay cuồng.
Tôi cố bình tĩnh, lên tiếng: "Nhà họ Hồ mấy cô dùng cách này để đoạt lấy quan tài mỹ nhân, chẳng lẽ không sợ các gia tộc huyền môn khác coi mình là kẻ thù sao?"
Theo quan điểm của tôi, cái quan tài mỹ nhân ấy chẳng khác nào củ khoai nóng phỏng tay, ai giành lấy cũng chẳng yên thân.
Thất Mị khựng lại đôi chút, khẽ cười: "Không sợ. Trong huyền ôn này có gia tộc nào mà nhà họ Hồ không cài người vào? Một khi đã trở thành tai mắt của nhà họ Hồ, bọn họ ai nấy đều trung thành tới chết."
Tim tôi thắt lại, không ngờ thế lực của nhà họ Hồ lại lớn đến thế.
Câu vừa rồi là nước cờ cuối cùng tôi tung ra để hòng làm họ chùn bước, không ngờ chẳng lay chuyển nổi họ chút nào.
Tôi bắt đầu hoảng loạn.
Nếu đêm nay để nhà họ Hồ cướp được quan tài mỹ nhân, kế hoạch của tôi coi như sụp đổ.
Không giữ được chiếc quan tài ấy, tôi cũng không vượt qua nổi kiếp nạn sắp tới.
Thất Mị mỉm cười đầy ẩn ý: "Em biết miệng lưỡi anh Cửu cứng cỏi, nên bọn em không hỏi nhiều. Chỉ chút nữa thôi, lý trí cuối cùng của anh sẽ tan biến, đến khi đó em hỏi gì anh cũng sẽ trả lời nấy..."
"Không! Không! Miệng tôi không cứng đâu!" Tôi vội kêu lên.
Bởi tôi thấy cô ta lại lẩm nhẩm đọc khẩu quyết, khí đạo quái dị lần nữa chuẩn bị chạm vào lá bùa trên bụng tôi. Nếu để cô ta thi triển mị thuật thêm lần nữa, e rằng tôi chẳng thể toàn mạng.
Hai người họ có vẻ khá bất ngờ.
Hồ Thất Mị nheo mắt hỏi: "Thật không đấy? Nhà họ Dương mấy anh chẳng phải kiên cường, thà chết cũng không để lộ bí mật về quan tài mỹ nhân sao?"
Tôi vội gật đầu: "Thật! Tôi thề!"
Chỉ cần còn tỉnh táo, tôi vẫn còn đường lui. Một khi bị mê hoặc, trở thành con rối trong tay họ, tôi không còn gì cả.
"Muốn lấy quan tài mỹ nhân thì cứ nói thẳng! Thực ra tôi có thể dẫn các cô đi! Tôi chỉ là kẻ quê mùa, cũng chẳng giỏi bằng ông nội, dù có chiếc quan tài ấy cũng không giữ được."
Hồ Thất Mị nâng cằm tôi lên, môi khẽ lướt qua tai, giọng trầm hẳn xuống: "Nếu anh dám giở trò, em sẽ khiến anh chết không có chỗ chôn."
Dứt lời, mắt nàng ta cố tình liếc xuống phần dưới bụng tôi.
Tôi rùng mình, lắc đầu: "Không dám! Tôi nói thật!"
Không ngờ Hồ Thất Mị thật sự dừng tay.
Rõ ràng Tiểu Hắc từng nói, đã dính mê thuật của Thất Mị, con người ta sẽ thành búp bê mặc người điều khiển. Tôi chỉ dám đánh liều nói đại, nào ngờ lại có tác dụng.
Một ý nghĩ lóe lên, tôi nói tiếp: "Chị Thất Mị, quan tài mỹ nhân không ở nhà này, mà ở nhà cũ. Nhà tôi có cửa sau, chị đi với tôi, tôi dẫn chị đến đó. Còn chị Uyển Ước, nhờ chị ở lại giúp tôi trong linh đường nhé, lỡ người ta thấy linh đường vắng bóng người lại sinh nghi."
Hồ Uyển Ước gật đầu, thong dong bước đến ngồi trên chiếu bên cạnh.
Tôi gắng sức đứng dậy, chân vừa nhấc đã mềm nhũn, suýt ngã nhào. Trời đất ơi, mới nửa tầng mị thuật mà đã vắt kiệt sinh lực tôi rồi. Nếu dính thêm tầng nữa, e tôi chẳng sống nổi.
Thất Mị bước tới đỡ lấy tôi.
Bên hông nhà tôi có lối nhỏ dẫn ra sau vườn. Từ đó có cửa sau ra nhà vệ sinh, hoặc men đường mòn lên núi.
Tôi đưa nàng ta theo lối ấy, tránh khỏi ánh nhìn thiên hạ.
Khoảng một tiếng sau, chúng tôi tới trước nhà cũ, nơi ông nội từng sống.
Đối mặt với Hồ Thất Mị, tôi không dám giở trò, trên bụng vẫn còn đạo bùa mị thuật tầng hai, chỉ cần Hồ Thất Mị niệm chú, tôi sẽ mất sạch ý thức ngay.
"Đây là nhà cũ của tôi. Trước khi mất, ông nội sống ở đây. Quan tài mỹ nhân ở trong này."
Nghe vậy, Thất Mị không khỏi ngạc nhiên: "Cái gì? Thứ quan trọng như quan tài mỹ nhân lại cất trong căn nhà nát thế này à?"
Tôi hỏi lại: "Chứ để ở đâu?"
Hồ Thất Mị suy nghĩ rồi nói: "Ít ra cũng phải có mật thất, trận pháp, hay cơ quan gì chứ..." Nói tới đây, Hồ Thất Mị nhìn thẳng vào tôi, "ANh Cửu, chắc anh không định giở trò gì đấy chứ?"
Ánh mắt đối lại đảo xuống dưới khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi xua tay lia lịa: "Không có! Thật sự không có gì hết! Ông nội tôi chỉ đặt quan tài ở giữa nhà, chẳng có cơ quan hay trận pháp gì cả! Nếu không tin, chị cứ theo tôi, tôi mở cửa cho mà xem!"
Hồ Thất Mị híp mắt, lạnh giọng nhắc lại:
"Tốt nhất huynh đừng giở trò."
Tôi gật đầu như trống bỏi:
"Tôi biết rõ hậu quả. Không dám đâu!"
Tôi bước tới, lấy chìa khóa mở cổng nhà cũ. Sân nhà vẫn y như trong ký ức tôi, bụi tre bên hông nở hoa trắng ngà. Căn nhà đơn sơ, đi thẳng vào là gian chính.
Tôi chỉ tay: "Ngay đó, để tôi mở cửa."
Nói rồi, tôi bước tới, tra chìa, cánh cửa gỗ kêu "két" một tiếng khi tôi đẩy vào...