Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 709

Chương 709: Hoành Dương bán thánh!

Vào giờ phút này, người có thể chịu đựng được sức ép của con cự long này đã cực kỳ ít.

Phía dưới, bao gồm cả Trương Nguyên Cát và Trương Nguyên Thanh của Long Hổ Sơn cũng đều không chịu nổi, quỳ rạp dưới đất. Một số cao thủ cảnh giới Hoàn Hư có thực lực tương đương với họ dù nghiến răng cố chống đỡ, nhưng cuối cùng vẫn không thể chịu nổi, đều quỳ xuống.

Lúc này còn giữ tư thế ngồi, không quỳ xuống, chỉ còn lại lác đác vài người.

Như cư sĩ Hoành Dương của Bích Thủy Cư kia và Hồ Nguyệt Sơn của nhà họ Hồ ở Tần Lính.

Người duy nhất khiến tôi khá bất ngờ chính là Tề Huyền Trần.

Tu vi của lão Tề trước đây không cao, nhưng giờ đây tu vi của ông ấy, tôi lại cảm thấy thâm tàng bất lộ, nhìn từ xa căn bản không thể nhìn thấu, hơn nữa, dưới uy lực của con rồng này, mấy người khác của phái Mao Sơn đã không thể đứng vững, chỉ còn một mình ông ấy vẫn ngồi thưởng trà.

Phía trên, hai bên vị trí minh chủ của Dương Minh Đường, ngoại trừ vị trí tôn quý có Lý Viên Tự ngồi, những vị trí còn lại đều là các thần tướng của Thần Tiên Giáo.

Các thần tướng của Thần Tiên Giáo đều có thực lực mạnh mẽ, nhưng khi đối mặt với long uy cũng không thể ngồi yên.

Bọn họ đều đã quỳ xuống, bao gồm cả Hắc thần tướng bên cạnh tôi, chỉ có tôi vẫn ngồi trên vị trí của mình.

Tôi có thể chống lại sức ép đó, nhưng cũng không hề dễ dàng.

Tuy nhiên, tôi không thể quỳ xuống, một trong những nguyên nhân dĩ nhiên là không ai nhận nổi cú quỳ của tôi. Đại diện tổ thiên sư của Long Hổ Sơn còn bị tôi hủy, tôi nghĩ, Dương Minh Đường chắc chắn cũng không thể chống đỡ.

Nhưng Dương Sơ Cửu tôi tuyệt đối sẽ không dùng cách nhục nhã ấy.

Dương Minh Đường là kẻ thù của tôi, đã giết cha mẹ tôi, cướp đi mệnh cách kỳ lân của tôi. Mối huyết hải thâm thù này chỉ có ông ta quỳ trước mặt tôi để tôi báo thù, tuyệt đối không có chuyện tôi quỳ xuống để báo thù.

Cho nên, đối mặt với Dương Minh Đường, dù trong tình huống nào, tôi đều sẽ không quỳ gối trước ông ta!

Dù cho thân phận bị bại lộ cũng không sao cả!

Vốn dĩ tôi không định tiếp tục che giấu thân phận nữa, biến thành Bạch Thần tướng chẳng qua chỉ là muốn cho ông ta Dương Minh Đường một vài bất ngờ mà thôi!

Dương Minh Đường quả nhiên hướng mắt về phía tôi: "Bạch thần tướng, công pháp gần đây có tiến bộ đấy."

Tôi không nói gì.

Dương Minh Đường chỉ cho rằng tôi không nói nên lời, dù sao dưới thực lực của ông ta, có thể chống đỡ đã là điều không dễ, trong tình huống này nếu còn có thể nói ra lời mới là không bình thường.

"Rất tốt!"

Nói xong câu này, Dương Minh Đường không để ý đến chuyện tôi không quỳ xuống nữa. Có vẻ như ông ta vẫn canh cánh trong lòng chuyện vài người bên dưới chưa quỳ.

"Hồ gia chủ, nhà họ Hồ của ông là một phần của Viêm Hạ chúng ta, đã thấy bản minh chủ, tại sao ông không quỳ?"

Hồ Nguyệt Sơn cười lạnh, trực tiếp đứng thẳng dậy, trông có vẻ rất nhẹ nhàng. Ông ấy nói: "Bọn họ sợ ông, nhưng Hồ Nguyệt Sơn tôi không sợ! Trong mắt tôi, ông không có tư cách làm minh chủ giang hồ Viêm Hạ này!"

Lão Tề, cùng với cư sĩ Hoành Dương của Bích Thủy Cư cũng đều đứng dậy.

Lão Tề cũng nói: "Mất nhân tâm, mất đạo đức, cưỡng ép thượng vị, phái Mao Sơn chúng tôi cũng không thừa nhận ông là minh chủ!"

Cư sĩ Hoành Dương của Bích Thủy Cư kia cũng nói: "Hôm nay, nếu thật sự do minh chủ Lý Cảnh thoái vị, Bích Thủy Cư tôi đương nhiên sẽ tôn ông làm minh chủ, nhưng không ngờ, tất cả đều là ép buộc. Giờ đây, ông tự phong minh chủ, Bích Thủy Cư không thừa nhận!"

Dương Minh Đường bật cười: "Trong giang hồ này, xưa nay luôn là thiểu số phục tùng đa số. Năm xưa khi Lý Cảnh bước lên ngôi vị minh chủ, chẳng lẽ tất cả các môn phái, tất cả mọi người trên giang hồ đều đồng ý sao? Hôm nay, chỉ có ba môn phái các ông không đồng ý mà thôi, các ông không thể quyết định thay đa số được! Nhìn họ đi, ai nấy đều quỳ rạp trên đất, thành kính biết bao! Tất cả bọn họ đều là thật lòng tôn Dương Minh Đường này làm minh chủ. Ba người chẳng lẽ là muốn tạo phản?"

Nói đến đây, Dương Minh Đường nhìn cư sĩ Hoành Dương, nói tiếp: "Cư sĩ Hoành Dương, bản minh chủ vốn dĩ rất xem trọng ông, định phong ông làm Nam Vực Vương, xem ra, ông không có nhiều hứng thú với vị trí này lắm nhỉ! Nếu đã như vậy, Bích Thủy Cư của ông không cần thiết phải tồn tại nữa!"

Dứt lời, Dương Minh Đường áp sát đến trước mặt cư sĩ Hoành Dương.

Cư sĩ Hoành Dương xoay người đạp không trung bay lên, lùi lại mười mấy mét, tránh khỏi Dương Minh Đường.

Phía sau, Hồ Nguyệt Sơn và Tề Huyền Trần cũng xuất hiện, ba người bao vây Dương Minh Đường ở giữa.

Thấy cục diện như vậy, Dương Minh Đường bật cười: "Chắc mấy người không nghĩ chỉ dựa vào mấy người mà có thể đối phó với bản minh chủ đấy chứ?"

Trước khi Hồ Nguyệt Sơn ra tay, ông ấy dùng thuật truyền âm với tôi: "Tiểu Cửu, cậu đừng làm gì cả, để tôi thăm dò thực lực của Dương Minh Đường!"

Lão Tề sử dụng truyền âm nói: "Tiểu Cửu, để tôi thăm dò thực lực của Dương Minh Đường, cậu cứ ở trong bóng tối, quan sát thật kỹ. Người này hiện nay cao thâm khó lường, nếu muốn thắng ông ta, nhất định phải tìm ra sơ hở của ông ta!"

Tôi đáp: "Hồ gia chủ, cẩn thận! Lão Tề, ông cũng cẩn thận!"

Quả thật, muốn chiến thắng Dương Minh Đường của hiện tại không hề dễ dàng.

Tôi ngồi yên.

Hồ Nguyệt Sơn trực tiếp điều động pháp tướng Cửu Vĩ Hồ, hồ hỏa phóng thẳng lên trời, những đạo hồ hỏa mạnh mẽ như giống bảo cuốn thẳng về phía Dương Minh Đường.

Tôi ở ngay đây có thể cảm nhận được sự dao động từ trường khí trên người Hồ Nguyệt Sơn. Thực lực này đã hoàn toàn không còn cùng một đẳng cấp với lần chúng tôi kề vai chiến đấu, đối phó với dã tiên nhà họ Liễu nữa!

Đương nhiên, điều khiến tôi kinh ngạc nhất vẫn là lão Tề!

Sự thăng tiến của ông ấy hoàn toàn là sự thay đổi về chất.

Trước đây, ông ấy không giữ vững đạo tâm, mà giờ, đạo tâm của ông ấy vô cùng kiên cố, đạo khí trên người gần như đã đạt đến cảnh giới ngang bằng với Hồ Nguyệt Sơn. Nói thật, tôi còn cảm thấy ông ấy đã gần với thánh nhân rồi.

Đương nhiên còn có một người được mệnh danh là ở ngay bên dưới thánh nhân. Tôi không biết ông ấy, nhưng sau khi trường khí của ông ấy bùng nổ, cái khí thế đó hơn hẳn cả Hồ Nguyệt Sơn và lão Tề.

Cận thánh quả nhiên không phải là nói suông.

"Dương Minh Đường cứ giao cho tôi! Hai người bảo vệ những người khác đi!"

Dứt lời, trong tay cư sĩ Hoành Dương xuất hiện một cây phất trần chu sa.

Cây phất trần vừa xuất hiện, trực tiếp hóa ra pháp tướng, hình thành một cơn bão màu trắng, bay lên không trung, quấn lấy pháp tướng cự long mà Dương Minh Đường điều động.

Sợi tơ trên phất trần lập tức siết chặt.

Ngay khoảnh khắc cự long bị quấn lấy, trường khí của Dương Minh Đường lập tức bị áp chế.

Trường khí đè nặng trên người tôi nhẹ đi rất nhiều, những người bị áp chế đến mức quỳ rạp dưới đất cũng đã có thể cố gắng bò dậy.