Chương 708: Tự phong minh chủ
"Lý Cảnh, đây đều là do ông tự tìm lấy! Nhà họ Lý các ông ở dương gian, đã chú định sẽ diệt vong, long mạch có âm có dương, âm thịnh dương suy, dương thịnh âm suy, một khi đại đế Lý Viên Tự muốn ngồi vững ngôi vị Phong Đô Đại Đế ở âm gian thì long mạch đằng sau Lý Cảnh ông nhất định phải bị chém đứt! Dương suy đến cực độ, âm mới có thể thịnh đến cực độ!"
Nói rồi, Dương Minh Đường nhìn về phía Lý Viên Tự.
Lý Viên Tự khá bất ngờ về điều này.
Trước đó, Dương Minh Đường chỉ bảo gã tham dự đại điển lên ngôi của ông ta, nếu tôi xuất hiện thì giết tôi, bản thân Lý Viên Tự cũng vô cùng mong chờ về màn kịch này.
Còn màn kịch chém rồng, Lý Viên Tự không hề nghĩ đến, Dương Minh Đường cũng chưa từng đề cập.
Lúc này, Dương Minh Đường quay đầu hỏi: "Không biết, món quà này, đại đế có hài lòng không?"
Lý Viên Tự đã cười không khép miệng được.
Gã vừa mới lên ngôi, quyền lực chưa vững, nếu có thêm sự gia trì của long mạch, khí vạn đế vương của bản thân nhất định sẽ tăng vọt.
Điều này cực kỳ có lợi cho sự thống trị của Lý Viên Tự cũng như sự quy thuận của các thế lực âm gian khác.
Hơn nữa, tác dụng của việc chém rồng có thể nói là có hiệu quả ngay lập tức.
Ngay bây giờ, Lý Viên Tự đã có thể cảm nhận khí vận của bản thân ngày càng mạnh hơn, nếu không phải do vết thương bị trời phạt, lúc này gã ta đã đạt đến một tầm cao mới.
Lý Viên Tự chắp tay, nói: "Người anh em quả nhiên không làm cô thất vọng. Món quà này, cô rất hài lòng. Ha ha ha..."
Dương Minh Đường cười đắc chí. Ông ta lại nhìn về phía Lý Cảnh đã ngã xuống.
Không có sự gia trì của thánh long khí vận và long mạch đằng sau, phản phệ lập tức ập đến, lúc này, sắc mặt Lý Cảnh vô cùng u ám, mặt đầy mụn nhọt lở loét.
Dương Minh Đường nói: "Xem ra những năm qua minh chủ Lý Cảnh làm rất nhiều chuyện bại hoại lương tâm. Không có khí vận gia trì, không ngờ ông lại bị phản phệ đến mức này..."
Nhìn dáng vẻ của Lý Cảnh, tôi không khỏi nhớ lại chuyến đi cùng lão thiên sư đến Cấm Thành ngày trước.
Thật ra tôi đã tự hỏi, lão thiên sư đến Bắc Thành tìm Lý Cảnh, cắt đứt quan hệ sư đồ chỉ vì Lý Cảnh ngầm cho phép Dương Minh Đường tấn công Long Hổ Sơn thôi sao?
Xem ra sự việc không đơn giản như vậy.
Lão thiên sư chắc hẳn biết rõ những năm qua Lý Cảnh đã làm những gì.
Vì vậy ông ấy mới quyết định làm trái lời hứa tự giam mình ở sau núi Long Hổ Sơn, xuống núi đi về phía Bắc.
Có lẽ đã có một giây phút lão thiên sư muốn chém Lý Cảnh, nhưng sau đó ông ấy đã do dự.
Mặc dù lão thiên sư siêu phàm thoát tục, nhưng ông ấy cũng là người.
Ông ấy có thất tình lục dục của con người, cho dù Lý Cảnh đã làm không ít chuyện sai, cách mà ông ấy lựa chọn vẫn là ra tay cảnh báo. Có thể thấy, năm xưa lão thiên sư đã vô cùng đề cao người đệ tử Lý Cảnh này.
Lý Cảnh đang nằm sấp trên mặt đất, đã không thể đứng dậy được nữa.
Sự phản vệ khủng khiếp của nghiệp chướng cộng thêm vết thương khi chiến đấu với Dương Minh Đường khiến thất khiếu của gã không ngừng chảy máu.
Lúc này, Dương Minh Đường lên tiếng nói với các môn phái có mặt: "Có thể mọi người cảm thấy cách mà Dương Minh Đường tôi vừa sử dụng không ổn, nhưng những việc minh chủ Lý Cảnh làm trong những năm qua cuối cùng vẫn không thoát khỏi phản phệ của nhân quả nghiệp chướng. Mọi người hãy nhìn Lý Cảnh của ngày hôm nay đi, mọi người còn nghĩ ông ta là minh chủ cao cả vô thượng trong lòng mình không? Dương MInh Đường tôi đúng là đã dùng một số thủ đoạn không chính thống, nhưng tâm nguyện ban đầu của tôi là vì toàn bộ Viêm Hạ. Tôi muốn cho Lý Cảnh cơ hội rời đi đàng hoàng, nhưng ông ta không muốn, thế thì tôi chỉ đành cho mọi người nhìn thấy bộ mặt thật của ông ta mà thôi! Cho dù những năm qua, ông ta đã che giấu những chuyện mình đã làm một cách hoàn hảo, nhưng cuối cùng cũng chỉ lừa được tất cả mọi người trên giang hồ Viêm Hạ, chứ không lừa được sự phản vệ của nhân quả nghiệp chướng! Dương Minh Đường tôi quả thật đã làm một số chuyện khiến mọi người không vừa mắt. Nhưng chuyện ở Bắc Sơn Quan, tấm lòng của tôi vì Viêm Hạ, trời đất có thể chứng giám. Lý Cảnh đã không ổn, gã sẽ không thể sống qua ngày hôm nay. Giang hồ Viêm Hạ luôn bị kẻ địch mạnh xung quanh rình rập, giang hồ không thể một ngày không có minh chủ, thế nên hôm nay, Dương Minh Đường tôi sẽ làm minh chủ, mọi người có ý kiến gì không?"
Dứt lời, Dương Minh Đường trực tiếp bước qua người Lý Cảnh, ngồi xuống vị trí minh chủ giang hồ.
Đồng thời, trường khí của ông ta cũng đang cuồng bạo sôi sục, ngưng tụ thành một con cự long che trời khuất đất.
Trường khí của con rồng này còn mạnh hơn kim long do thánh long khí vận mà Lý Cảnh vừa điều động ra không biết bao nhiêu lần.
Long khí mạnh mẽ tạo ra một áp lực vô hình với tất cả mọi người có mặt.
Về cơ bản, những người ở đây đã không thể nói gì thêm.
Bản thân tôi cũng vậy.
Tôi nhìn Hồ Nguyệt Sơn.
Hồ Nguyệt Sơn cũng chỉ ngồi đó, không hề đứng dậy.
Ông nhìn tôi, lén dùng thuật truyền âm nói: "Tiểu Cửu, tạm thời đừng manh động, thực lực mà Dương Minh Đường đang thể hiện đã trên cả tôi và các thánh nhân trước đây của Viêm Hạ. Thực lực này thật sự quá mạnh, dù với thân phận của cậu bây giờ, lặng lẽ ra tay cũng chưa chắc đã thành công."
Hồ Nguyệt Sơn nói không sai, tôi bây giờ dưới sự áp chế của con cự long do uy lực long khí địa mạch của thiên hạ tập hợp lại mà ngưng tụ thành, ngay cả việc đứng dậy cũng cảm thấy rất khó làm được, đừng nói là ra tay.
E rằng một khi khí tức dao động, Dương Minh Đường sẽ lập tức phát hiện.
Nói thật, tôi đã đánh giá thấp Dương Minh Đường rồi.
Thực lực của ông ta đã hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Thảo nào hôm nay sau khi giả vờ lương thiện không thành công, ông ta dám dùng cách thức này ép buộc bước lên ngôi vị minh chủ.
Thật lòng mà nói. Tôi vẫn đánh giá thấp Dương Minh Đường rồi.
Ngồi trên vị trí minh chủ, Dương Minh Đường nhìn xuống dưới, khẽ cười, đột nhiên siết chặt chỉ ấn, tăng cường uy áp mà con cự long trên không trung mang lại.
Ngay lập tức, hầu hết mọi người ở quảng trường đều quỳ xuống, không thể đứng dậy.
"Xem ra, không ai có ý kiến việc tôi bước lên vị trí minh chủ giang hồ. Nếu đã vậy, từ giờ trở đi, Dương Minh Đường tôi chính là minh chủ Viêm Hạ."