Trong Sơn Hà Đồ, cảm xúc của lão tướng Mặc Bắc và các tướng khác ở Bắc Sơn Quan đều suy sụp. Cảnh như vậy chỉ có thể liên tưởng đến một người, đó chính là thần tướng thứ ba của Thần Tiên Giáo, Sở Nhất Tiếu.
Vì vậy, câu hỏi của Lý Cảnh khiến mọi người có mặt nghĩ đến Sở Nhất Tiếu ngay.
"Là Sở Nhất Tiếu!"
"Là thần tướng thứ ba của Thần Tiên Giáo, Sở Nhất Tiếu!"
"Chuyện ở Bắc Sơn Quan quả nhiên là âm mưu của Dương Minh Đường!"
"..."
Những lời bàn tán bên dưới như sóng thần biển gào.
Dương Minh Đường giải thích: "Sở Nhất Tiếu sớm đã phản bội tôi. Vừa nãy, hắn còn hãm hại tôi, hành vi của hắn không có bất cứ liên quan gì đến tôi. Hơn nữa, tôi đến Bắc Sơn Quan là vì muốn cứu Sơn Quan, làm sao tôi biết tất cả do Sở Nhất Tiếu làm? Vả lại, nội dung trên Sơn Hà Đồ không hề có bất kỳ trường khí nào dao động, làm sao có thể xác định đây chắc chắn là pháp Lao Tình của Sở Nhất Tiếu? Minh chủ Lý Cảnh, tôi biết cảm xúc của ông hôm nay không ổn, tôi cũng bị người ta hắt nhiều nước bẩn, nhưng chuyện xảy ra trên Sơn Hà Đồ này, Dương Minh Đường tôi chỉ một lòng muốn cứu giang hồ Viêm Hạ."
Lý Cảnh rất rõ Dương Minh Đường là người như thế nào, bởi vì trước đại điển hôm nay, Dương Minh Đường tra tấn với gã và kiếm thánh vô cùng tàn nhẫn.
Dương Minh Đường bây giờ vẫn nói như vậy, chính là vì ông ta vẫn còn muốn cái vị trí minh chủ đó.
Trong gương đồng, kiếm thánh Lý Phá Hiểu không khỏi nghĩ: "Vì vị trí minh chủ kia, Dương Minh Đường đúng là không biết xấu hổ."
Còn tôi thì nghĩ: "Ông ta đâu chỉ không biết xấu hổ thôi đâu!"
Bên kia, Lý Cảnh lại hỏi ngược lại: "Lòng cứu giang hồ sao? Ha ha ha... Dương Minh Đường, lòng cứu giang hồ của ông quả thật là quá đúng lúc. Mọi động tĩnh ở Bắc Sơn Quan luôn nằm trong tầm kiểm soát của tôi, tại sao ông vừa đến liền xảy ra chuyện? Vả lại, trước khi chuyện ở Bắc Sơn Quan xảy ra, người của tôi ở Bắc Sơn Quan đã bị giết rồi! Trước khi động đến Bắc Sơn Quan, ông đã tiêu diệt cả Bắc Sơn, ông không để lại một ai sống chính vì lo lắng sự thật sẽ bị bại lộ."
Dương Minh Đường cười lạnh: "Minh chủ Lý Cảnh, ông nói thế thì tôi cũng không còn lời nào để nói, muốn thêm tội thì thiếu gì cách? Ông cứ khăng khăng nói những người bị dã tiên ngoài cửa ải sát hại, là do tôi giết thì tôi cũng hết cách."
"Được, Dương Minh Đường, chuyện của Bắc Sơn Quan, ông không thừa nhận thì thôi. Những ngày qua, tôi luôn bị ông nhốt trong Cấm Thành, bị tra tấn bằng các loại thuật pháp, thậm chí cái trận Lao Tình Phù đó cũng phải tra tấn tôi mỗi ngày vài lần, những chuyện này ông có dám thừa nhận không?"
Dương Minh Đường nhíu mày: "Toàn bộ đều là tưởng tượng. Minh chủ Lý Cảnh, ông đừng tưởng rằng ông là minh chủ, mọi người đều sẽ cho rằng lời ông nói là thật!"
Lý Cảnh đã đáp xuống mặt đất, trường khí của gã, vẫn đang bùng cháy một cách cuồng bạo.
"Tôi biết ông luôn có cách để chối cãi, ông sẽ không thừa nhận, nhưng những chuyện tôi biết, nhất định phải nói ra, nói cho người của cả thiên hạ nghe! Lý Cảnh tôi dù không phải người thích hợp làm minh chủ, những năm qua cũng không có cống hiến gì cho giang hồ Viêm Hạ. Nhưng Dương Minh Đường, với nhân phẩm của ông, ông thật sự không thể làm minh chủ! Gì mà bốn thánh nhân đang bảo vệ Viêm Hạ, không thể rời đi, đó chẳng qua chỉ là cái cớ ông không mời được các thánh nhân mà thôi. Thật ra, hôm nay thánh nhân của Viêm Hạ dù không thể đến hết, nhưng cũng đã có người đến rồi, chẳng qua người ấy không muốn xuất hiện vì ông!"
Lời này vừa dứt, ở hướng Tây của Bắc Thành xuất hiện một luồng sáng vàng bay thẳng lên bầu trời.
Tôi cũng lén dùng thuật truyền âm nói với Thanh Họa, nhờ cô ấy tạo ra một luồng sáng.
Thế nên rất nhanh, nơi Thanh Họa ẩn náu ở phía Nam cũng có hiện tượng tương tự xuất hiện, vả lại luồng sáng đó còn mạnh mẽ hơn luồng sáng ở hướng Tây.
Bầu trời phía Nam được chiếu sáng một vùng.
Lý Cảnh khá bất ngờ.
Bản thân gã được pháp môn thánh nhân gia trì, cảm nhận được thánh nhân kia đã đến, hơn nữa, gã xác định vị thánh nhân đến hôm nay chính là Nho Thánh của Viêm Hạ, Trần Nho!
Nhưng còn luồng sáng kia đến từ thánh nhân nào, Lý Cảnh hoàn toàn không cảm nhận được.
Hơn nữa cường độ của luồng sáng ấy còn mạnh hơn cả Nho Thánh, điều này càng khiến Lý Cảnh không hiểu nổi.
"Chẳng lẽ là... Sư phụ?"
Lý Cảnh cảm thấy luồng sáng ấy khá quen thuộc, mà sư phụ gã chính là lão thiên sư. Nhưng cảm giác quen thuộc lại rất yếu.
Dương Minh Đường ngây người.
Vốn dĩ, ông ta không có bất kỳ giao tình gì với bốn thánh nhân của Viêm Hạ, thậm chí có người còn có thù hận. Ví dụ như lão thiên sư của Long Hổ Sơn, ông ta làm sao cũng không thể mời đến tham gia đại điển lên ngôi của mình. Còn thánh nhân của Mao Sơn đã qua đời rồi, còn Kiếm Thánh rơi vào tay ông ta nhưng đã mất kiểm soát, đi thẳng về phía Bắc.
Cuối cùng chỉ còn lại Nho Thánh, Dương Minh Đường đã gửi hàng chục lá pháp thiếp nhưng đều không có hồi âm. Thậm chí, ông ta còn đích thân thử đi gặp Nho Thánh, tiếc là Nho Thánh không hề xuất hiện gặp ông ta.
"Không thể nào, sao lại có hai luồng sáng vàng? Thánh nhân của Viêm Hạ chẳng phải chỉ còn lại một người thôi sao?" Dương Minh Đường lẩm bẩm.
Ngay lúc này, ánh sáng của Thanh Họa tan đi, tại hướng Đông Nam lại xuất hiện một luồng sáng khác có cường độ tương đương, mặc dù yếu hơn Thanh Họa một chút nhưng lại mạnh hơn của Nho Thánh kia rất nhiều.
Dương Minh Đường lần nữa ngơ ngác.
"Sao lại có ba thánh nhân?"
Lý Cảnh cũng khá bất ngờ. Gã vốn nghĩ chỉ cần Nho Thánh lộ diện, không ngờ, luồng sáng vàng thứ ba cũng xuất hiện, mà luồng sáng này Lý Cảnh không hề cảm nhận được nguồn sáng của nó.
Nhưng tôi đã nhận được truyền âm: "Tô Thiên đến rồi."
Thì ra là Tô Thiên.
Xem ra trước đây ở sau núi Long Hổ Sơn, tôi đã không nhìn nhầm. Thứ xuất hiện giữa trán Tô Thiên chính là Kim Liên Thánh Văn, hắn bây giờ đã thật sự thành thánh nhân Viêm Hạ.
Tôi truyền ấm đáp lại: "Tốt."
Bên kia, Lý Cảnh mượn cảnh tượng như vậy, hỏi: "Dương Minh Đường, ông còn có gì để nói nữa? Trước đây, ông kiểm soát toàn bộ Cấm Thành, uy h**p tôi, nhưng sao ông có thể bước lên vị trí minh chủ chứ? Hôm nay, dù có phải liều cái mạng này, Lý Cảnh tôi cũng phải công bố tội ác của ông cho thiên hạ biết. Một khi người trong thiên hạ biết những tội lỗi do ông gây ra, dù đời này tôi không làm gì nhiều cho thiên hạ, ít nhất hôm nay, tôi có thể dùng cái mạng này trừ khử con sâu làm hại Viêm Hạ như ông!"
Khi nói những lời này, trường khí của Lý Cảnh đã sôi trào.
Gã nhanh chóng áp sát Dương Minh Đường.
Nhưng Dương Minh Đường lại bật cười: "Chỉ bằng ông sao?"