Chương 705: Lý Cảnh hỏi tội
Mặc dù vừa nãy, Lý Cảnh không thể cử động, gã bị trường khí của Dương Minh Đường áp chế, hơn nữa, trên người còn bị Dương Minh Đường hạ cấm chế, nhưng những chuyện Dương Minh Đường làm, những lời ông ta nói, Lý Cảnh đều nghe rõ.
Từng câu từng chữ đó khiến Lý Cảnh vô cùng phẫn nộ.
Ban đầu, Lý Cảnh còn nghĩ đến việc bảo toàn tính mạng, sau này tìm cơ hội thoát khỏi sự khống chế của Dương Minh Đường, rồi trở lại ngôi vị. Nhưng sự phẫn nộ lúc này khiến Gã không còn kiêng nể gì nữa.
Gã trước đây mình luôn bị áp chế khống chế là vì gã quá coi trọng việc bảo toàn bản thân. Nói cho cùng, là do gã quá tha thiết với vị trí minh chủ đó.
Lúc này, gã đã quyết định buông bỏ!
Những lời của Hồ Nguyệt Sơn, Lý Cảnh đã nghe lọt tai. Nói thật, đó cũng chính là lời nhắc nhở của Hồ Nguyệt Sơn dành cho Lý Cảnh, ông muốn nói thực ra gã vẫn còn có pháp môn cuối cùng đó để sử dụng!
Lý Cảnh đã hạ quyết tâm, không chỉ kích hoạt pháp môn gia trì của bốn thánh nhân, mà còn sử dụng cả cách đốt cháy tinh huyết khí vận của bản thân, để kích hoạt pháp môn gia trì của bốn thánh nhân này lên mức tối đa!
Đây chính là át chủ bài của minh chủ Viêm Hạ!
Pháp môn như vậy đã trực tiếp phá tan cấm chế mà Dương Minh Đường đã hạ trên người Lý Cảnh!
Dương Minh Đường nhíu mày.
Ông ta không ngờ, Lý Cảnh đã trở nên như vậy, hơn nữa còn bị cấm chế của ông ta áp chế hoàn toàn, vẫn có thể thoát khỏi kiểm soát, bay lên trời cao.
Dương Minh Đường giận dữ nói: "Sở Nhất Tiếu vẫn còn khống chế Lý Cảnh à? Rốt cuộc là ai, chủ mưu sau lưng, rốt cuộc là ai?"
Dương Minh Đường vẫn muốn tiếp tục chuyển hướng chú ý của mọi người, nhưng những người có mặt đều là tinh anh giang hồ, không phải loại ngu dốt, Họ hiểu Lý Cảnh tuy đang kích động, nhưng hoàn toàn có thể kiểm soát sức mạnh của bản thân, không phải là bị thuật pháp Lao Tình khống chế, khiến cảm xúc hoàn toàn mất kiểm soát, cuối cùng nhập ma.
Dương Minh Đường đang mở mắt nói dối trắng trợn.
Những lời đó không những không có tác dụng, ngược lại còn làm lộ tẩy thêm.
Lý Cảnh đạp hư không, đi về phía Dương Minh Đường. Gã vừa đi vừa nói: "Dương Minh Đường, bớt dùng những lời đó hù dọa mọi người đi, Hôm nay từ đầu đến cuối, Lý Cảnh tôi chưa từng bị bùa Lao Tình của Sở Nhất Tiếu khống chế, tuy không biết là ai, nhưng tại hiện trường có cao nhân đã ngăn chặn pháp Lao Tình đó! Cho nên, những chuyện bản minh chủ vừa nói, tất cả đều là sự thật! Dương Minh Đường, ở Bắc Sơn Quan, ông hãm hại các đại tướng trấn giữ, phá hủy đại trận Bắc Sơn Quan, rút đao Trấn Yêu, khiến dã tiên nhập quan, sinh linh giang hồ Viêm Hạ lầm than! Tội này là tội chết! Kẻ như ông quả thật không có tư cách làm minh chủ Viêm Hạ, Hồ gia chủ Hồ Nguyệt Sơn nói không sai!"
Dương Minh Đường trừng mắt nhìn Lý Cảnh, nghiến răng nói: "Lý Cảnh, ông rốt cuộc bị ai khống chế rồi! Trước đây, ông đâu có nói như vậy, hơn nữa, tôi vì giang hồ Viêm Hạ, liều nửa cái mạng đi chém hai long mạch ngoài cửa ải kia, mới cứu được Viêm Hạ, nếu không, bây giờ giang hồ Viêm Hạ e rằng đã bị dã tiên ngoài cửa ải hủy hoại rồi. Dương Minh Đường tôi vì Viêm Hạ mà liều mạng như vậy, ông lại nói là tôi hại Viêm Hạ, thật sự khiến tôi đau lòng quá! Sớm biết như vậy, lúc trước, tôi không nên ra ngoài cửa ải liều mạng chém rồng!"
Lý Cảnh hỏi lại: "Chẳng lẽ ông ra ngoài cửa ải chém rồng không phải để hấp thụ khí Long Mạch Địa Sát kia sao? Dương Minh Đường, bớt giả tạo ở đó đi! Ông tưởng bản minh chủ không biết những năm qua ông ở trong đội Trảm Long, lén lút chém rồng, lén lút hấp thụ những khí Long Mạch Địa Sát kia chính là để tăng tiến sức mạnh của bản thân hả! Ông đến Bắc Sơn Quan, mở cổng Bắc Sơn Quan, để thế lực dã tiên ngoài cửa ải nhập quan, từ đó long mạch mới suy yếu, ông mới có thể thừa cơ mà vào chém rồng. Nếu không, dã tiên ở ngoài cửa ải, ông làm sao chém rồng? Nói cho cùng, dã tiên nhập quan vốn dĩ là âm mưu một mũi tên trúng nhiều đích của ông!"
Những lời Lý Cảnh nói trực tiếp xé tan cái bộ mặt mà Dương Minh Đường đã liều mạng tạo dựng cho mình.
Những người của các môn phái bên dưới đều đang bàn tán về chuyện này.
Lý Cảnh nói tiếp: "Còn nữa, cảnh tượng ông đã để lại trong Sơn Hà Đồ, cảnh ông liều mạng bảo vệ Bắc Sơn Quan, không cho các tướng giữ cửa hủy hoại đại trận Bắc Sơn Quan, rút đao Trấn Yêu Đao, mọi người không thấy trùng hợp sao? Tại sao lại ngay cảnh ông bảo vệ đại trận Bắc Sơn Quan, ngăn cản lão tướng Mặc Bắc rút đao Trấn Yêu lại được Sơn Hà Đồ ghi lại? Một cảnh như vậy có thể được ghi lại, mọi người nghĩ là trùng hợp, hay là có người đã sớm cầm Sơn Hà Đồ, chuẩn bị sẵn ở đó? Người cầm Sơn Hà Đồ, hô một tiếng bắt đầu, sau đó, Dương Minh Đường hành động, cảnh như vậy mới được ghi lại!"
Lúc này, một ông cụ mặc áo trường bào vải thô, đạp hư không mà bay lên, trong tay cầm một cuộn tranh.
Người này chính là cư sĩ Hoành Dương của Bích Thủy Cư, cũng chính là cao thủ cận thánh nhân, trên tay ông có một bức Sơn Hà Đồ, cho nên, lúc này ông giơ Sơn Hà Đồ ra, cảnh Dương Minh Đường bảo vệ Bắc Sơn Quan kia liền hiện ra như ảo thuật.
Mọi người đều biết Sơn Hà Đồ do đại năng thời Thượng Cổ để lại, có thể phản chiếu hải thị thành lâu, nội dung bên trong trừ khi sánh ngang với đại năng thượng cổ kia và có được pháp môn Sơn Hà Đồ, nếu không, hoàn toàn không thể sửa đổi.
Nói cách khác, nội dung trên Sơn Hà Đồ là thật.
Lý Cảnh chắp tay hành lễ, cư sĩ Hoành Dương cũng chắp tay: "Chào minh chủ Lý Cảnh!"
Dương Minh Đường nghiến răng nghiến lợi: "Cư Sĩ Hoành Dương, bản giáo chủ mời ông đến là nể mặt Tô Thành các ông, không ngờ, ông lại hùa theo Lý Cảnh mất kiểm soát kia, đến vu khống bản giáo chủ!"
Điều này được gọi là tật giật mình bắt ra kẻ trộm. Rõ ràng cư sĩ Hoành Dương không nói gì cả, chỉ là lấy Sơn Hà Đồ ra mà thôi.
Cư sĩ Hoành Dương cười, hỏi lại: "Dương giáo chủ, tôi làm gì sao? Tôi chỉ lấy Sơn Hà Đồ ra, để mọi người xem cảnh Dương giáo chủ liều mạng bảo vệ Bắc Sơn Quan. Chẳng lẽ, điều này cũng sai sao? Điều này có liên quan gì đến việc vu khống ông?"
Dương Minh Đường sững sờ, cảm xúc của ông ta lúc này đúng là hơi mất kiểm soát, thấy có người xuất hiện, ông ta liền không nhịn được mà dùng lời lẽ tấn công.
"Tôi muốn nói là cảnh tượng trên Sơn Hà Đồ này chắc là do thuộc hạ của Dương giáo chủ vô tình ghi lại đúng không?" Cư sĩ Hoành Dương hỏi tiếp.
Dương Minh Đường đã không biết phải nói gì, ông ta không rõ lập trường của cư sĩ Hoành Dương, vì thế chỉ nói: "Đương nhiên."
Lý Cảnh nhìn những hình ảnh ấy, nói: "Lão tướng Mặc Bắc, đạo tâm kiên cố, giữ vững Bắc Sơn Quan cả đời, làm sao lại đi rút đao Trấn Yêu, hủy hoại danh tiếng của mình? Còn những tướng giữ cửa Bắc Sơn Quan khác, họ vì Viêm Hạ, trung thành tận tụy, vì sao lại hủy hoại cổng Bắc Sơn Quan? Mọi người có thể thấy cho dù là lão tướng Mặc Bắc hay là những tướng giữ cửa Bắc Sơn Quan kia, họ đều ở trong trạng thái suy sụp. Thử hỏi, ai có thể làm được chuyện này?"