Chương 632: Con gái ruột?
Lý Phá Hiểu nói Lý Cảnh không giữ được thứ đó khiến sắc mặt Lý Cảnh càng khó coi hơn.
Lý Cảnh vẫn không nhịn được hỏi: "Lão Tổ, con không giữ được, vậy Ngọc Kỳ Lân có thể giữ được sao?"
Lý Phá Hiểu gật đầu: "Đúng vậy! Kiếm cương của cậu ta, ta cách xa ngàn dặm vẫn cảm nhận được khí tức trong đó. Thực lực như vậy đương nhiên là giữ được. Minh chủ, kiếm cương như thế, cậu có thể triển khai được không?"
Lời này khiến Lý Cảnh cúi đầu. Thực ra, việc tôi ngăn chặn đại quân dã tiên nhà họ Liễu, chém Liễu Hướng Long đã là một kỳ tích. Chuyện này nếu để Lý Cảnh làm, gã biết mình không làm được.
Lý Phá Hiểu dường như đã sớm có sự chuẩn bị.
Ông nhìn về phía một chiếc hộp gỗ ở góc phòng.
"Minh chủ, ta sớm biết cậu sẽ nghĩ vậy. Nếu cậu không tin, cứ mở chiếc hộp gỗ đó ra! Nếu cậu có thể mở chiếc hộp gỗ đó, dùng khí tức khống chế thứ bên trong, thì thứ ta nói không phải là không thể giao cho cậu."
Nghe lời này, Lý Cảnh trở nên kích động.
Gã lập tức bước tới. Trên chiếc hộp gỗ đó chỉ có một chiếc khóa đơn giản. Nhưng khi nắm lấy khóa để mở, gã lại phát hiện chiếc khóa không tài nào mở được.
Gã thậm chí cố gắng dùng trường khí của mình thử mở chiếc hộp này nhưng vẫn không có kết quả.
Cố gắng mấy lần,gã còn sử dụng Kim Quang Chú, ngưng khí thành kiếm, chém vào hộp gỗ. Khí thế rất mạnh, nhưng cuối cùng chiếc hộp gỗ vẫn không hề lay chuyển.
Chiếc khóa càng không có dấu hiệu nới lỏng chút nào.
"Cái này..."
Lý Cảnh khó lòng hiểu được, nhưng sau khi cố gắng nhiều lần, gã cũng chỉ đành bỏ cuộc.
"Lão Tổ nghỉ ngơi cho khỏe đi! Lý Cảnh xin phép ra ngoài trước!"Lý Cảnh chắp tay hành lễ.
Lý Phá Hiểu "ừm" một tiếng, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, áp chế độc tố trong cơ thể.
...
Cùng lúc đó, một mình Khương Yên Nhiên ở phố cổ trong Bắc Thành. Trước đấy cô ấy đã vào Triều Nội số 13, nhưng sau khi vào, cô lại phát hiện bên trong không có ai. Dù đã thả rất nhiều cổ trùng để kiểm tra nhưng vẫn không có kết quả.
Khương Yên Nhiên định rời khỏi nhà cổ, trở về báo cáo tình hình với tôi.
Cô ấy lướt đi trên không, hạ xuống trên con phố hoang vắng ngoài ngôi nhà, tiếp tục đi về phía đầu phố phía trước.
Con phố trống không.
Nhưng Khương Yên Nhiên lại nghe thấy tiếng sột soạt.
Cô thông thạo các loại cổ thuật, lại lớn lên ở Miêu Cương, đương nhiên rất quen thuộc với âm thanh này. Vì vậy, khi nghe thấy âm thanh này, cô đã xác định gần đó có cổ sư khác.
Khương Yên Nhiên giơ tay, một đám côn trùng màu đỏ bay ra từ ống tay, lan rộng về hai bên đường phố gần đó.
Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện ở con phố phía trước.
Trong làn sương mù mờ ảo, nhìn thấy đối phương, Khương Yên Nhiên không khỏi dừng bước, thậm chí lùi lại một bước.
"Yên Nhiên, thì ra con ở đây! Con đến Triều Nội số 13 làm gì, vi sư không bảo con đến đây làm việc mà!"
Người đến chính là sư phụ của Khương Yên Nhiên, Khương Di Lam, cổ sư số một của mười tám động Miêu Cương.
Sương mù bao phủ xung quanh, mọi thứ trở nên mờ ảo. Con phố không nhìn thấy điểm cuối, mọi thứ ở những nơi khác dường như đã thay đổi, đường đi biến mất. Khương Yên Nhiên thậm chí không biết nên rút lui về đâu.
Cô hiểu, sương mù này thực chất được tạo thành từ cổ trùng,và những cổ trùng này sẽ phóng ra khí tức huyễn thuật. Khương Di Lam ra tay, phương trời này gần như bị khóa chặt, không thể trốn thoát được.
Khương Di Lam bước tới từ xa, gần như ngay lập tức đã đến trước mặt Khương Yên Nhiên.
"Yên Nhiên, sao, gặp sư phụ, vì sao không hành lễ?"
Khương Yên Nhiên lúc này mới ngẩng đầu, nói: "Ông... Không phải sư phụ của tôi!"
Khương Di Lam cười lớn: "Con quả nhiên có vấn đề. Nói xem, vì sao vi sư không phải sư phụ của con nữa?"
Khương Yên Nhiên nghiến răng: "Tôi chỉ là cổ nhân ông nuôi mà thành! Nói cách khác, tôi nên gọi ông là chủ nhân, đúng không?"
Khoảng thời gian này, đi theo tôi, Khương Yên Nhiên đã biết sư phụ cô chưa bao giờ coi cô là người, mà là nuôi như một con vật. Cô chỉ là một cổ nhân do sư phụ cô ấy luyện ra mà thôi.
Có rất nhiều cổ nhân như cô, chẳng qua, trong cuộc chiến lựa chọn ban đầu, những cổ nhân đó đều bị sư phụ cô ấy loại bỏ.
Khương Di Lam bước lại gần Khương Yên Nhiên, nói: "Yên Nhiên, vi sư nuôi con lớn, đối xử với con không tệ. Vì sao con lại nói vậy? Nói thật, nhiều năm qua, vi sư luôn coi con như con gái ruột. Chủ nhân gì chứ, người khác rốt cuộc đã nói gì với con?"
Nước mắt Khương Yên Nhiên lập tức rơi xuống.
"Con gái ruột? Trên thiên hạ này, có ai ngày ngày cho con gái ruột của mình ăn côn trùng độc không? Còn nói những thứ ngon đều là thức ăn cho heo. Từ nhỏ đến lớn, ông vẫn luôn lừa dối tôi!"
Khương Di Lam nghe vậy, hỏi: "Vậy, con đã ăn thứ khác rồi sao?"
Khương Yên Nhiên gật đầu: "Đương nhiên, thịt kho tàu, gà quay, tôi đã ăn hết rồi. Những thứ đó mới là thứ ngon nhất trên đời này. Còn côn trùng độc ông cho tôi ăn quá khó nuốt. Mỗi lần ăn xong, bụng tôi đều rất đau! Côn trùng độc vốn dĩ không phải thứ người ăn. Ông chỉ là dùng những côn trùng độc đó nuôi tôi, biến tôi thành cổ nhân!"
Khương Di Lam thở dài: "Haizz... Yên Nhiên à, vi sư cũng có nỗi khổ. Con không phải cổ nhân, chỉ là phương pháp đó có thể khiến cổ thuật của con tinh tiến hơn. Thử hỏi, trong toàn bộ mười tám Miêu Cương, có ai nào có thực lực như con không? Thịt kho tàu, gà quay con nói đúng là có thể ăn. Trước đây vi sư lừa con là vì ăn những thứ này cực kỳ bất lợi cho việc tu luyện của con. Nếu sau này con muốn ăn, vi sư sẽ không ngăn cản con nữa!"
Nghe Khương Di Lam nói vậy, Khương Yên Nhiên khá bất ngờ.
Cô không ngờ sư phụ cô ấy lại đồng ý cho mình sau này có thể ăn thứ khác.
"Vậy sau này tôi muốn đi đâu thì đi, ông... Cũng không được ngăn cản!"
Khương Di Lam tiếp tục gật đầu: "Đương nhiên, con lớn rồi, nên có không gian sống của riêng mình. Sư phụ sẽ không giam cầm con nữa."
Khương Yên Nhiên nghe thế thì càng. Cô ngây thơ cười hỏi: "Vậy... sư phụ, Yên Nhiên có người mình thích rồi. Trước đây sư phụ nói có người mình thích phải luyện thành cổ nhân mới có thể ở bên nhau. Thực ra sư phụ cũng đang lừa con, đúng không?"
Khương Di Lam sững lại: "Con nói gì?"
"Con có người mình thích rồi? Không, Yên Nhiên, con không nên thích người khác. Con đã nói trong mắt con chỉ có vi sư một mình thôi!"
"Sư phụ..."
Khương Di Lam chất vấn: "Người con thích là ai?"