"Sao rồi lão tổ?" Lý Cảnh thăm dò.
Lúc này, kiếm thánh Lý Phá Hiểu mới từ từ mở mắt, thở dài, nói: "Dù có ngọc mạch tẩm bổ cũng khó lòng chữa khỏi vết thương của ta."
Nói đến đây, Lý Phá Hiểu ho khan dữ dội, thậm chí còn ho ra máu đen. Trong máu đen ấy tản ra một khí tức màu xanh, trông vô cùng quái dị.
Lý Cảnh hỏi: "Lão tổ, ông bị thương khi đại chiến với Hoàng Trường Bạch sao?"
Lý Phá Hiểu lắc đầu: "Không. Mười tên Hoàng Trường Bạch cũng không phải đối thủ của ta. Ta đã bị thương trước khi đấu với hắn rồi. Đó là một loại độc kỳ lạ ngấm sâu vào đan điền, thậm chí kiếm khí của ta cũng bị ảnh hưởng. Trong trận chiến với Hoàng Trường Bạch, ta đã sử dụng quá nhiều kiếm khí, thế nên mới khiến độc tố trong cơ thể lan rộng hơn."
Lý Cảnh không khỏi nhíu mày. Thảo nào khi đánh nhau với Hoàng Trường Bạch, trong Lý Phá Hiểu có vẻ hơi kỳ lạ.
Mặc dù đến cuối cùng, kiếm thánh đã cứu vãn tình thế, bảo vệ Bắc Thành, nhưng bây giờ xem ra tình hình không mấy lạc quan.
Lý Cảnh suy nghĩ một lúc, đề nghị: "Lão tổ, chi bằng mời Khương Di Lam của Miêu Cương đến. Ông ta tinh thông cổ thuật, đương nhiên nghiên cứu khá sâu về độc, biết đâu ông ta có phương pháp giải độc."
Lý Phá Hiểu xua tay: "Vô dụng thôi. Loại độc này không xuất phát ở lãnh thổ Viêm Hạ, dù Khương Di Lam có đến cũng không có tác dụng gì. Minh chủ có biết thánh nhân của Mao Sơn đã ngã xuống thế nào không? Thật ra, tình trạng của ông ấy giống ta, chẳng qua sau khi trúng độc, ông ấy bị một thế lực bí mật tấn công, độc tố bùng phát hoàn toàn nên mới ngã xuống. Lần này dã tiên nhập quan, trông có vẻ chỉ là tham vọng của dã tiên, nhưng thực chất là có kẻ phía sau giật dây. Kẻ giật dây đó muốn ép thánh nhân Viêm Hạ ra tay, như vậy, đối phương có thể dùng cách này để tiếp tục tiêu diệt thánh nhân Viêm Hạ."
Lý Cảnh kinh ngạc.
Đây quả thực là một âm mưu kinh thiên động địa!
"Rốt cuộc là thế lực nào lại có tham vọng đến vậy?"
Lý Phá Hiểu lắc đầu: "Chuyện này, mấy thánh nhân bọn ta đã liên hợp điều tra nhưng vẫn không có kết quả.
Lý Cảnh lại hỏi: "Nói như vậy, sư phụ của con... Lão thiên sư của Long Hổ Sơn cũng trúng độc sao?"
Lý Phá Hiểu gật đầu: "Đúng vậy, mấy thánh nhân bọn ta đều trúng loại độc đó. Chẳng qua Thái Cực Đồ và Kim Quang Chú của Trương Vô Vi có thể áp chế độc, khiến nó khuếch tán chậm hơn, nhưng muốn giải độc hoàn toàn thì quá khó, ít nhất là đến hiện tại vẫn chưa có cách. Minh chủ, nói thật, hôm đó cậu thật sự không nên tấn công Long Hổ Sơn. Sau này Trương Vô Vi đến Cấm Thành cũng chỉ để hù cậu mà thôi. Tuy cắt đứt quan hệ sư đồ, nhưng với cậu, ông ấy cũng coi như hết lòng hết nghĩa."
Ánh mắt Lý Cảnh né tránh sang chỗ khác: "Là con sai."
Lý Phá Hiểu gật đầu. Ông đứng dậy, bước xuống khỏi giường ngọc: "Biết sai là tốt. Nếu có cơ hội, đích thân ta sẽ lên Long Hổ Sơn nói chuyện tử tế với sư phụ minh chủ. Một ngày làm thầy, cả đời làm cha, ta tin minh chủ không phải người lòng dạ sắt đá, sư phụ cậu càng không phải người vô tình."
Lý Cảnh chắp tay: "Cảm ơn lão tổ."
Lý Phá Hiểu lại nói: "Lần này dã tiên nhập quan, đáng lẽ ta và thư thánh đều phải ra tay. Có điều khi dã tiên nhà họ Liễu xâm lấn Trung Nguyên đã bị một thanh niên tên Ngọc Kỳ Lân ngăn lại và tiêu diệt hoàn toàn. Quả thật là làm rất tốt. Bao nhiêu năm rồi Viêm Hạ chưa xuất hiện một thanh niên tài năng như vậy. Chính nhờ thanh niên đó, thư thánh Trần Nho mới có thể không xuất hiện. Bằng không, với tình trạng trúng độc nặng hơn ta, một khi trải qua đại chiến, e rằng ông ấy sẽ ngã xuống. Việc Ngọc Kỳ Lân ra tay đã giữ lại một thánh nhân của Viêm Hạ chúng ta. Đối với toàn bộ giang hồ Viêm Hạ mà nói, đây là công lao to lớn. Minh chủ, cậu là chủ giang hồ, nên triệu kiến thanh niên đó vào Cấm Thành, ban thưởng xứng đáng. Như vậy, mới có thể cảnh tỉnh thanh niên thiên hạ, để họ biết rằng cái gì là thời mạt pháp, chỉ cần ngọn lửa trong lòng không tắt, nó sẽ có thể bùng cháy, thành ngọn lửa ngút trời!"
Lý Cảnh tỏ ra do dự.
Lý Phá Hiểu nhìn Lý Cảnh, hỏi: "Sao? Công lao như vậy trong mắt cậu không đáng kể à?"
Lý Cảnh xua tay: "Không phải, đó đương nhiên là công lao to lớn. Chỉ là lấy danh nghĩa cứu thánh nhân để ban thưởng, chẳng phải sẽ để lộ sự thật thánh nhân Viêm Hạ bị trúng độc sao? Sợ là toàn bộ giang hồ sẽ hỗn loạn."
"Ta không bảo minh chủ nói cậu ta cứu một thánh nhân, mà bảo cậu nói cậu ta đánh lui đại quân của nhà họ Liễu. Dưới thánh nhân nên có cận thánh. Ta thấy nên ban danh hiệu đó cho cậu ta."
Thực ra, Lý Cảnh có suy tính khác. Dù gì khi tôi và lão thiên sư cùng tiến vào Cấm Thành, tôi lấy danh nghĩa Ngọc Kỳ Lân, chém giết phó tướng thứ hai của Cấm Thành, tà luật Tần Mặc.
Tôi đứng về phía lão thiên sư. Lão thiên sư cắt đứt quan hệ sư đồ với Lý Cảnh, tôi làm sao có thể kết giao với Lý Cảnh được?
Lý Phá Hiểu chỉ nhìn một cái đã hiểu, ông nói: "Đại trượng phu không câu nệ tiểu tiết. Minh chủ, người này có thể ảnh hưởng đến toàn bộ giang hồ Viêm Hạ. Dù không phải thánh nhân thì cậu ta cũng gần bằng thánh nhân rồi. Chuyện giữa minh chủ và lão thiên sư, ta sẽ nghĩ cách giải quyết. Hãy mời cậu ta vào Cấm Thành trước đi."
Nghe vậy, Lý Cảnh gật đầu: "Cảm ơn lão tổ. Con sẽ tìm cách tìm cậu ta ngay. Nếu tìm được thì sẽ lập tức mời cậu ta đến Cấm Thành."
Lúc này, Lý Phá Hiểu đột nhiên ho dữ dội, sau đó, ông bỗng nôn ra một ngụm máu đen.
Lý Cảnh vội hỏi: "Lão tổ... Không sao chứ?"
Lý Phá Hiểu xua tay: "Không sao, trong thời gian ngắn, sẽ không ngã xuống! Giường ngọc của cậu tuy không thể hóa giải loại độc kỳ lạ này, nhưng có thể áp chế phần nào đau đớn do độc gây ra. Trước mắt, ta sẽ bế quan tại đây. Nếu có tin tức của Ngọc Kỳ Lân, hãy đến báo ngay. Minh chủ thậm chí có thể nói ta có thứ muốn giao cho cậu ta."
Lý Cảnh muốn mở lời hỏi, nhưng lời đến bên miệng lại thôi.
Lý Phá Hiểu nhận thấy sự thay đổi từ biểu cảm của Lý Cảnh, ông nói: "Thứ ta nói, minh chủ đừng nghĩ nhiều. Cậu không giữ được đâu."