Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 618

Chương 618: Người sống đến âm gian?

Đôi mắt của Lý Viên Tự gần như muốn phun ra lửa.

Tuy nhiên, sau khi Lý Trung Tâm lên tiếng, Lý Viên Tự ừ một tiếng, nói: "Được! Đại tư điện, việc này giao cho cậu. Không phải là bắt giữ, mà là giết cậu ta tại chỗ, chỉ giữ lại một luồng hồn phách, đẩy vào tầng địa ngục thứ mười tám!"

Lý Trung Tâm biết bây giờ lên tiếng là thời cơ nịnh bợ thích hợp nhất. Một khi ra tay bắt được tôi, địa vị của gã trong lòng Lý Viên Tự sẽ tăng lên một bậc.

Lý Viên Tự vốn đã có ý định phế bỏ Thập Điện Diêm La ban đầu, dù sao họ hoàn toàn không nghe lệnh Lý Viên Tự.

Như vậy, gã thậm chí có cơ hội leo lên vị trí Thập Điện Diêm La.

Lý Trung Tâm trực tiếp bước ra khỏi chỗ ngồi.

Gã nhìn tôi, nói: "Thằng nhóc, đó là phu nhân của tôn thượng bọn ta. Hành vi đại nghịch bất đạo của cậu đáng phải chịu tội chết. Tiếp chiêu!"

Tay gã ngưng tụ khí đen, biến thành một thanh trường kiếm, trên đó có sấm sét đen bao phủ.

Trường khí của gã thật sự không yếu.

Xem ra sau khi trở thành đại tư điện Phong Đô, Lý Viên Tự đã trao cơ hội cho Lý Trung Tâm, cũng chó gã luyện hóa một loại sát khí đặc biệt nào đó.

Sát khí này đã giúp thực lực của Lý Trung Tâm tăng vọt.

Tuy nhiên, tôi quay đầu nói với Thanh Họa: "Thanh Họa, em ở đây đợi anh!"

Thanh Họa gật đầu với tôi, chỉ đáp: "Được."

Tốc độ của Lý Trung Tâm cực nhanh, quanh người gã còn có sấm sét đen sẫm. Gã lao về phía tôi, điện cực bùng nổ từ thanh khiếm đó chém thẳng vào tôi.

Tôi giơ tay tạo ấn Huyền Vũ, bao phủ Thanh Họa bên dưới, sau đó bản thân biến mất khỏi tầm nhìn của Lý Trung Tâm.

Lý Trung Tâm sững sờ vài giây. Khi gã quay đầu tìm kiếm, tôi đã tung một cú đấm, giáng mạnh vào lưng gã, trực tiếp đánh bay. Kẻ này không có căn cơ, dù có sử dụng pháp môn đặc biệt để luyện hóa loại sát khí kia thì nói cho cùng cũng chỉ là một con hổ giấy.

Trước mặt tôi, gã không chịu nổi một đòn.

Cái thể loại từng khiến tiền bối Vương Chân đau khổ không muốn sống này, hôm nay gã chủ động ra tay với tôi, tôi sao có thể dễ dàng tha cho gã.

Lý Trung Tâm bị tôi đánh bay, đâm sầm vào cây cột đối diện, nhưng vừa ngã xuống gã liền xoay người, nhanh chóng bò dậy. Trong lần đối đầu vừa rồi, gã đã cảm nhận được thực lực của tôi.

Nhìn tôi, trong mắt gã đã có sự sợ hãi.

Tuy nhiên, Lý Trung Tâm vẫn nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng nhóc, chỉ là trò vặt thôi, cậu dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt đại tư điện hả? Chịu chết đi!"

Chỉ quyết biến hóa, sấm sét đen tụ lại trên thanh kiếm trong tay gã. Tôi hơi cử động tay, con dao găm Quỷ Nha liền quay trở về.

Sát khí gia trì lên Quỷ Nha, tôi giơ tay vung lên, trường khí xung quanh sôi trào.

Lý Trung Tâm nhìn mà hãi, xoay người bỏ chạy, nhưng Quỷ Nha đã lao tới như mũi tên rời cung.

Lý Trung Tâm ngã lăn trên sàn, vừa lăn vừa bò mới đứng dậy được.

"Thằng nhóc, cậu không phải đối thủ của tôi đâu!"

Thật ra, kẻ ra tay khi nãy làm sao có thể là Lý Trung Tâm? Gã hoàn toàn không có thực lực đó. Người ra tay thực chất là Lý Viên Tự, chỉ có gã mới có thể sử dụng loại sát khí mang đạo vận bá đạo như vậy.

Tôi nhìn Lý Viên Tự, Lý Viên Tự cũng nhìn tôi, cười lạnh.

Rõ ràng trực tiếp giết tôi, gã không thấy đã, nên mới muốn chơi đùa.

Trong tình huống này, Mạnh Bà không ra tay. Tôi nhìn cô ấy, cô ấy chỉ ngồi yên một chỗ như không nhìn thấy vậy.

Chẳng lẽ lời Mạnh Bà vừa nói chỉ là nói suông?

Chẳng lẽ cô ấy đến chỉ để xem kịch?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi và Mạnh Bà vốn không thân, Mạnh Bà có ra tay giúp hay không, không ai có thể đoán trước được.

Lý Trung Tâm chỉ dám hăm dọa, nhưng vừa nói gã vừa lùi lại.

Tôi thu dao găm Quỷ Nha lại.

Lý Trung Tâm thật sự đã biết sợ. Đúng lúc này, có ba bóng người xuất hiện trước mặt Lý Trung Tâm, bảo vệ gã.

Trong đó bao gồm một luồng khí trắng, một luồng khí đen và một luồng khí vàng, lần lượt là Liễu Hướng Long, Liễu Hắc Long và Hoàng Trường Bạch.

Họ đều là người đứng đầu của hai gia tộc dã tiên Đông Bắc. Cả ba biết hiện tại là thời điểm những kẻ mới đến Phong Đô như họ nên lập công.

Hơn nữa, họ vừa mới biết Dương Sơ Cửu tôi chính là Ngọc Kỳ Lân.

Liễu Hướng Long muốn tự tay chém chết kẻ thù này.

Liễu Hướng Long lên tiếng: "Đại tư điện, cái loại vặt vãnh này đâu cần đại nhân như ngài ra tay. Ngài cứ ngồi xuống nghỉ ngơi đi. Chuyện nhỏ này cứ giao cho mấy anh em chúng tôi."

Lý Trung Tâm nghe vậy, vô cùng hài lòng. Gã vênh váo trở về chỗ ngồi, nói: "Được, giao cho mấy ông! Nhớ lấy, phải giữ lại một hồn phách của cậu ta, để đày xuống địa ngục."

Liễu Hướng Long gật đầu: "Không thành vấn đề!"

Dứt lời, ánh mắt hung ác của Liễu Hướng Long hướng về phía tôi. Hắn nói với Liễu Hắc Long và Hoàng Trường Bạch: "Hoàng gia chủ, tên này là kẻ đã giết tôi. Xin Hoàng gia chủ nhường cậu ta cho tôi, để tôi có cơ hội báo thù."

Hoàng Trường Bạch gật đầu: "Được."

Liễu Hắc Long cũng nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt đỏ ngầu: "Anh, chúng ta cùng ra tay!"

Liễu Hướng Long cười lạnh: "Không cần, đối phó cậu ta, một mình anh là đủ. Đây là âm gian, chúng ta còn nhận được phần thưởng đặc biệt của tôn thưởng. Cậu ta là người sống xuống âm gian thì có bao nhiêu sức lực? Đứng trước anh của cậu, cậu ta còn không bằng con kiến!"

Liễu Hướng Long vừa dứt lời, một luồng khí trắng xen lẫn với một loại sát khí quỷ dị sôi trào.

Chỉ riêng trường khí này, tôi đã cảm nhận rõ Liễu Hướng Long mạnh hơn Lý Trung Tâm rất nhiều.

Mặc dù không còn Sát Long Châu, nhưng sức mạnh của hắn vẫn được sát khí hỗ trợ. Khi khí tức sôi trào, hắn lao nhanh về phía tôi.

Một tấm vảy đen trên tay hắn thoáng chốc biến thành một thanh kiếm chém thẳng tới.

Nhưng tôi chỉ để lại tàn ảnh.

Đợi đến khi Liễu Hướng Long nhìn rõ, hắn mới phát hiện Quỷ Nha trên tay tôi đã chuyển sang màu đỏ máu. Khí tức này sôi trào, quá gần giữa trán hắn, hồn phách hắn bất an run lên.

Hắn thu kiếm của mình lại, muốn né tránh, nhưng làm gì còn kịp?

"Huyết Cương! Sát!" Tôi quát.

Huyết Cương trên Quỷ Nha bùng nổ, trực tiếp xuyên qua giữa trán Liễu Hướng Long, kích nổ hồn thể của hắn ta.