Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 617

Chương 617: Chém chết tư nghi

Mạnh Bà lại mở lời, nói tôi muốn làm gì thì cứ làm, phần còn lại cứ để cô ấy!

Ý cô ấy là muốn giúp tôi sao?

Vậy hôm nay Mạnh Bà đến đây căn bản không phải vì nể mặt Phong Đô Đại Đế mà tham dự hôn lễ, mà là vì tôi ư?

Tuy những suy nghĩ này thoáng qua trong đầu, nhưng tôi vẫn cảm thấy điều này không thể xảy ra. Dù gì, tôi và Mạnh Bà chỉ có duyên gặp mặt ở bờ cầu Nại Hà, không hề có qua lại. Cô ấy lấy lý do gì để giúp tôi?

Nhưng lúc này, Mạnh Bà lại gật đầu với tôi.

Tôi cũng gật đầu đáp lại, tỏ ý đã hiểu.

Trong tình huống hôm nay, bất kể Mạnh Bà có ra tay hỗ trợ hay không, tôi vẫn phải cứu Thanh Họa. Cô ấy là vợ tôi, dù là Phong Đô Đại Đế mới nhậm chức Lý Viên Tự này cũng không thể cướp đi!"

Sự chú ý của tất cả mọi người đều dồn vào Phong Đô Đại Đế Lý Viên Tự, và Thanh Họa được thị nữ dìu ra.

Họ đều rất tò mò, muốn biết tân nương này rốt cuộc có thân phận gì?

Rốt cuộc là người phụ nữ như thế nào mà có thể khiến Phong Đô Đại Đế mới này vội vàng cử hành hôn lễ đến vậy, thậm chí bỏ cả phu nhân trước kia?

Khoảng mười mấy ngày trước, khi hôn lễ bắt đầu được chuẩn bị, phu nhân thiên tử mới biết được sự thật. Lúc đó, cô ấy đại náo phủ Phong Đô, nhưng kết quả cuối cùng là Lý Viên Tự ra tay, trực tiếp đánh bị thương phu nhân kia. Hiện giờ, phu nhân ấy còn bị trấn áp ở tầng địa ngục thứ chín.

Những chuyện này, những người có mặt về đều biết, nhưng không một ai dám nói lung tung.

Phía trước, Thanh Họa đội khăn che mặt bước ra.

Tư nghi hô to: "Giờ lành đã đến, tân lang tân nương vào làm lễ."

Lý Viên Tự kích động bước đến giữa đài. Gã ra hiệu cho thị nữ dìu Thanh Họa đến trước mặt gã, chuẩn bị thực hiện nghi lễ của phu thê.

Thị nữ làm theo.

Bước chân của Thanh Họa cứ khựng lại, những vẫn bị thị nữ đưa đến.

Dù không tình nguyện, Thanh Họa cũng chẳng làm được gì.

Rõ ràng, tình trạng của Thanh Họa e rằng không chỉ đơn thuần là nguyên thần bị nghiệp chướng nhân quả kéo vào âm gian. Trên người cô ấy hẳn là đã bị Lý Viên Tự thi triển một thuật pháp nào đó, hoàn toàn áp chế trường khí của cô ấy.

Nếu không, với thực lực của mấy thị nữ kia, làm sao có thể làm gì Thanh Họa?

Thị nữ dìu Thanh Họa đi đến trước mặt Lý Viên Tự.

Tư nghi hô lớn: "Nhất bái..."

Còn chưa hô xong, dao găm Quỷ Nha trong tay tôi đã như mũi tên rời cung bay đi, xuyên qua giữa trán tư nghi, ghim chặt lên tường phía sau.

Một đao làm tan nát hồn phách của tư nghi, tư nghi đó lập tức tan biến.

Tôi bước ra khỏi chỗ ngồi của mình.

Hiện trường lập tức im lặng.

Không ai ngờ hôn lễ dường như sắp bắt đầu khâu quan trọng nhất, lại có người ra tay, chém chết tư nghi. Và kẻ chém tư nghi đó chính là tôi, một thanh niên mà họ không biết thân phận.

Qua một lúc sau, mọi người mới bắt đầu bàn tán.

"Thằng nhóc này điên rồi sao?"

"Tôn thượng cử hành hôn lễ, cậu ta vậy mà dám chém tư nghi?"

"Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

"..."

Tôi cử động tay, Quỷ Nha lập tức quay trở lại tay tôi. Con dao này sau khi được rèn lại lần hai, sức mạnh vượt xa trước kia, đặc biệt là ở âm gian, nó càng có thể phát huy hiệu quả đặc biệt.

Thứ này có thể trực tiếp chém quỷ!

Lý Viên Tự trừng mắt nhìn tôi.

Gã thật sự bất ngờ trước việc tôi ra tay trực tiếp như vậy. Dù gì, mới khi nãy gã đã chèn ép tôi ở hậu điện một trận. Gã dùng trường khí mạnh như thế áp chế tôi là để tôi khuất phục, cam chịu sỉ nhục, không dám làm gì trong hôn lễ của gã.

Nhưng tôi vẫn ra tay.

Lý Viên Tự lên tiếng: "Dương Sơ Cửu, cậu có ý gì? Chém chết tư nghi, cậu muốn ngăn cản hôn lễ của cô sao? Cậu có biết đây là đâu không?"

Trong lúc nói, trường khí trên người Lý Viên Tự sôi trào.

Mọi người có mặt không khỏi kinh hãi, một số kẻ nhát gan đã vội lùi lại.

Tôi nhìn chằm chằm Lý Viên Tự, chớp mắt đã đến bên cạnh Thanh Họa. Tôi trực tiếp nắm tay cô ấy, không thèm để ý đến Lý Viên Tự, mà nói với Thanh Họa: "Thanh Họa, chúng ta đi!"

Nghe thấy giọng nói tôi, nguyên thần Thanh Họa dường như run rẩy. Cô ấy bước theo tôi được nửa bước, nhưng chân lại do dự.

Tôi biết cô ấy đang lo lắng điều gì. Cô ấy lo một khi đi theo tôi, Lý Viên Tự sẽ gây bất lợi cho tôi.

Vì vậy, tôi nói thẳng: "Thanh Họa! Dương Sơ Cửu này dù có chết ở đây cũng không thể để vợ mình gả cho người khác! Đằng nào cũng là đường chết, anh muốn dùng cái mạng này thử xem có thể đưa em đi không!"

Dứt lời, sát khí trên người tôi lan tỏa.

Thanh Họa đương nhiên hiểu lời tôi nói. Cô ấy bấm chỉ quyết, một ngọn lửa màu xanh lập tức bùng lên, trực tiếp thiêu rụi bộ hỉ phục, để lộ bộ đồ màu xanh bên trong.

Thanh Họa ôm lấy tôi: "Phu quân, chúng ta đi!"

Những cảnh tượng xảy ra liên tiếp này khiến mọi người có mặt đều ngây người.

Đối với họ, trong hôn lễ của Phong Đô Đại Đế, một thanh niên bước tới, cướp đi tân nương, hơn nữa còn ôm ấp ngay trước mặt Lý Viên Tự, đây chính là tát thẳng vào mặt Lý Viên Tự!

Mặt Lý Viên Tự tái mét.

Những người bên dưới dù biết đây là cấm kỵ, nhưng vẫn không nhịn được mà bàn tán.

"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"

"Phu nhân mới của tôn thượng lại là vợ của thằng nhóc đó sao? Chẳng lẽ là tôn thượng cướp vợ cậu ta... Chuyện này quá loạn rồi..."

"Chú ý lời nói..."

"Mấy người không muốn sống nữa hả!" Tư điện Phong Đô Lý Trung Tâm lập tức lên tiếng nhắc nhở. Gã đứng dậy, nói với Lý Viên Tự, "Tôn thượng, vừa nhìn là biết thằng nhóc này tà tu hoặc dùng lời lẽ mê hoặc lòng người. Phu nhân chắc chắn đã bị cậu ta quyến rũ. Bây giờ phải nhanh chóng giết thằng nhóc đó. Hôn lễ của tôn thượng vẫn còn trong giờ lành, không thể chậm trễ!"

Phía sau Lý Trung Tâm, Liễu Hướng Long ngơ ngác, Liễu Hắc Long cũng vậy.

Họ đều nhìn Tô Thanh Họa chằm chằm, không ai ngờ phu nhân mà Phong Đô Đại Đế muốn cưới lại chính là một trong những hung thủ đã tiêu diệt nhà họ Liễu ở dương gian.

"Là cô ta!"

"Sao lại là cô ta?"

Liễu Hướng Long và Liễu Hắc Long đều choáng váng.

Bên này, Lý Trung Tâm tiếp tục nói: "Tôn Thượng, thằng nhóc này dám cả gan phá rối nghi thức hôn lễ của tôn thượng, hãy giao cậu ta cho tôi, để tôi bắt giữ cậu ta!"