Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 173

Chương 173: Tranh đoạt Kỳ Lân

Dù là người Huyền Môn, Đạo Môn hay Phật Môn, tất cả đều rất cung kính với Dương Kỳ Lân.

Quả nhiên phân hội của Thần Tiên giáo đã che một góc trời của các tỉnh phía Nam.

Dương Kỳ Lân bước tới trước quan tài, nhìn rồi ra lệnh: "Hoàng Dần, mở quan tài!"

"Bản công tử muốn xem rốt cuộc là đạo sĩ quèn nào dám tự xưng Kỳ Lân!"

Hoàng Dần gật đầu, vỗ một chưởng vào nắp quan tài mở ra.

Trong quan tài, tôi nằm yên.

Có thể thấy rõ vết thương trên cổ.

Hoàng Dần mỉm cười: "Công tử muốn lấy thủ cấp tên này, đã lấy rồi. Ngài xem, xác gã đã không còn liền mạch."

Tiểu Hắc đẩy đầu tôi sang một bên, quả nhiên đầu và thân đã tách rời.

Thấy vậy, Dương Kỳ Lân rất hài lòng, mặt mày hớn hở nhưng cố tỏ vẻ thanh cao.

Sau đó hắn quay sang đám người đi cùng: "Mọi người! Hôm nay tôi mời mọi người đến là để làm rõ một việc. Chắc mọi người đã nghe tin gần đây có tên lừa đảo tự xưng Ngọc Kỳ Lân, còn nói mình là con của Kỳ Lân, được Kỳ Lân được thiên hạ! Chuyện này ầm ĩ khắp nơi, nhiều gia tộc Huyền Môn bị lừa, tổn thất nặng nề! Để ngăn tình hình nghiêm trọng hơn, tránh mọi người bị lừa, bản công tử đã phái Hoàng Dần đến Tung Châu giải quyết! Hoàng Dần chỉ là một quản lý nhỏ của phân hội, tu vi thấp kém. Nhưng hắn vừa ra tay đã giết được Ngọc Kỳ Lân. Mọi người nghĩ xem, Ngọc Kỳ Lân có thực lực không? Không! Hắn chỉ là tên lừa đảo! Nhưng đúng là không ngờ tên lừa đảo này dám mượn danh Kỳ Lân, lừa được nhiều người Huyền Môn. Buồn cười không? Cái xỏ nhỏ như Tung Châu kia, Huyền Môn suy bại thật rồi!"

Những lời này khiến đám người Huyền Môn, Đạo Môn, Phật Môn bàn tán xôn xao.

"Ngọc Kỳ Lân quả là lừa đảo!"

"Lừa đảo bây giờ gan thật, dám mượn danh của công tử Kỳ Lân, chết không hết tội!"

"Giang hồ này chỉ có một đứa con của Kỳ Lân, đó chính là công tử Kỳ Lân trước mặt.

"... "

Những lời bàn tán khiến Dương Kỳ Lân rất hài lòng. Hắn không cho phép ai làm ô nhục danh Kỳ Lân của mình, nếu có sẽ giết không tha!

Đây cũng là hành động giết gà dọa khỉ.

"Nộ Hà Thần là tai họa nhiều năm chưa giải quyết được ở tỉnh phía Nam, chỉ có tế lễ mới tạm thời yên ổn. Hôm nay chúng ta lấy Ngọc Kỳ Lân này tế thần sông!" Nói rồi, Dương Kỳ Lân lại nhìn Hoàng Dần: "Hoàng Dần, việc Ngọc Kỳ Lân do ông phụ trách, nên tế lễ cũng do ông làm! Mang xác hắn ra giữa sông Nam Hà, thả xuống! Phân hội sẽ thăng chức cho ông!"

Tiểu Hắc nghe vậy, trong lòng chửi thầm Dương Kỳ Lân.

Dương Kỳ Lân bảo Hoàng Dần làm việc xong lại bắt đi tế lễ, chẳng khác nào đẩy vào chỗ chết! Ai chẳng biết sông này nguy hiểm, phải chèo thuyền ra giữa dòng thả xác, đi là khó trở về!

Hoàng Dần ham quyền chắc không ngờ dù hoàn thành nhiệm vụ, về phân hội vẫn sẽ phải chết.

Nhưng Hoàng Dần giờ đã không còn là Hoàng Dần. Tiểu Hắc không nhận lệnh.

Ánh mắt Dương Kỳ Lân trở nên lạnh lẽo: "Hoàng Dần, sao vậy? Giao việc tế lễ cho ông là coi trọng ông, ông không muốn hả? Có đi hay không?"

Tiểu Hắc cười lạnh, quát lớn: "Không đi!"

Dương Kỳ Lân sửng sốt.

Hắn không ngờ một quản lý nhỏ bé lại dám quát vào mặt mình, đúng là đáng chết!

"Hoàng Dần, ông dám chửi bản công tử? Muốn chết!"

Tiểu Hắc không nương tay: "Dương Kỳ Lân, đừng tưởng bản tôn không biết! Khi sinh ra cậu vốn là đồ phế vật, nghe nói cái mệnh Kỳ Lân này cũng là ăn cắp của người khác! Không có mệnh Kỳ Lân trộm được, cậu là cái thá gì? Giờ đây muốn ra vẻ oai hùng hổ? Bản tôn nói cho cậu biết, người khác sợ cậu, bản tôn không sợ!"

Dứt lời, Tiểu Hắc vỗ mạnh nắp quan tài, nắp quan tài văng thẳng về phía Dương Kỳ Lân!

Dương Kỳ Lân không ngờ Hoàng Dần hôm nay dám chửi mình, còn dám ra tay?

"Phản rồi! Một tên quản lý nhỏ bé mà dám đánh bản công tử!"

Dương Kỳ Lân giận tím mặt, một chưởng chém nát nắp quan tài!

Tiểu Hắc tiếp tục: "Dương Kỳ Lân, cậu đúng là kẻ đạo đức giả! Những việc đạo trưởng Ngọc Kỳ Lân làm ở Tung Châu, người Huyền Môn nơi đó đều thấy rõ! Ai không tin thì cứ điều tra! Cậu ấy làm toàn việc thiện cứu người! Còn cậu chỉ sợ danh tiếng Ngọc Kỳ Lân lấn át mình nên mới sai người giết cậu ấy!"

Lời này khiến tam giáo xôn xao.

Trước nay Dương Kỳ Lân tạo dựng hình tượng hoàn hảo, ai cũng tưởng công tử Kỳ Lân là thiên tài đức độ, không ngờ hắn lại là kẻ hẹp hòi như vậy.

"Dám vu khống bản công tử, bản công tử giết ông!"

Dương Kỳ Lân tức giận định ra tay, nhưng đột nhiên trong quan tài có tiếng động, thi thể bỗng ngồi bật dậy!

Cái đầu lắc lư trông vô cùng quỷ dị.

Thi thể từ quan tài nhảy ra, lao thẳng vào Dương Kỳ Lân!

Với người Huyền Môn, chuyện thi thể đứng dậy không lạ.

Nhưng việc xảy ra quá bất ngờ khiến mọi người kinh hãi!

Dương Kỳ Lân vung tay vẽ bùa, ấn quyết biến hóa, tia chớp lóe lên!

Rầm!

Thi thể nổ tan tành!

Giấy vụn và tre nứa văng khắp nơi.

Ảo thuật quá chân thực, đến khi nổ tung mới biết là hình nhân giấy.

Trên mặt đất có một tờ giấy vàng rơi trước chân Dương Kỳ Lân.

Trên giấy ghi mấy chữ: Dương Kỳ Lân, anh muốn giết tôi không dễ đâu! Ngọc Kỳ Lân tôi không những còn sống mà đã đến tỉnh phía Nam. Ai xứng danh Kỳ Lân, một tháng sau sẽ rõ! Ký tên: Ngọc Kỳ Lân.

Phía sau còn thêm dòng chữ: Được Kỳ Lân được thiên hạ, nhưng Kỳ Lân đó không phải anh!

Nhìn thấy những dòng chữ này, Dương Kỳ Lân phẫn nộ nghiến răng: "Chỉ là đạo sĩ quèn thối tha, con cóc ghẻ dám so bì với bản công tử, đúng là muốn chết!"

Hắn giận dữ vung chưởng, xé nát tờ giấy vàng.

Lúc này, tôi đứng bên bờ sông không xa.

Những gì xảy ra ở bến Nam Hà, tôi đều thấy rõ.