Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 172

Chương 172: Rồng rơi xuống Nam Hà

Tiểu Hắc đảm nhận vai trò Hoàng Hạc để ổn định tình hình, trong khi tôi và Vương Chân đi đường vòng trở lại hang động sau núi của hội trưởng lão để tìm thi thể ba vị trưởng lão.

Thi thể Ngũ trưởng lão và Thất trưởng lão đều đã nát bét, chỉ còn thi thể Lục trưởng lão là tương đối nguyên vẹn.

Tôi ngại ngùng nhìn Vương Chân: "Có vẻ như tiền bối không còn lựa chọn nào khác rồi."

Hình nhân giấy bước tới, nhảy lên thi thể Lục trưởng lão, nói: "Ngay từ đầu, tôi đã chọn hắn!"

Thật trùng hợp.

Sau đó, người dẫn đường Vương Chân sử dụng thuật mượn thi hoàn hồn đặc biệt của mình, nhập vào thi thể của Lục trưởng lão. Ngoài một lỗ hổng sau gáy, mọi thứ đều ổn.

Cái lỗ sau ót của quỷ thi đó có thể tìm vật phù hợp lấp lại sau.

Phía kia, Tiểu Hắc biến thành Hoàng Hạc xuất hiện, nhanh chóng khống chế tình hình.

Phải công nhận Hoàng Hạc do Tiểu Hắc biến thành không chỉ giống hệt mà làm việc quyết đoán còn hơn cả Hoàng Hạc thật. Lần trước trấn áp các trưởng lão, lần này dẹp loạn trong môn phái, nó đều xử lý rất tốt.

Khi tôi và Vương Chân tới nơi, mọi chuyện đã lắng xuống.

Giờ đây, Vương Chân chính là Lục trưởng lão Hoàng Bình.

Hắn giải thích đơn giản việc ở hội trưởng lão, mọi nghi ngờ liền bị dập tắt. Dù có người nghi ngờ, nhưng chuyện của hội trưởng lão thuộc tầng lớp cao cấp của phái Ngũ Hoàng, các hộ pháp và đệ tử không có quyền, cũng như không dám can thiệp.

Thật ra, với tình hình hiện tại, chúng tôi muốn nói sự thật thế nào cũng được.

Cứ như thế việc Vương Chân ẩn náu cũng đã được sắp xếp ổn thỏa, tin rằng âm ty khó lòng tìm ra hắn.

Với tư cách là trưởng lão duy nhất còn sót lại, Vương Chân quản lý phái Ngũ Hoàng rất phù hợp.

Hoàng Bưu được tìm thấy trong một sân nhỏ của Ngũ trưởng lão. Hắn bị giam giữ nhưng không sao. Vì quen với công việc ở phái Ngũ Hoàng nên hắn được giao hỗ trợ cho Vương Chân.

Sáng hôm sau, những người dưới quyền quản lý của phía Nam phân hội đã chờ sẵn tại viện của phó môn chủ.

Rõ ràng Dương Kỳ Lân bên phân hội tỉnh phía Nam đang rất thúc giục.

Lần này, trước khi xuất kích, Tiểu Hắc dùng ảo thuật biến thành quản lý phân hội tỉnh phía Nam Thần Tiên giáo Hoàng Dần, dẫn cấp dưới rời Tung Châu đến tỉnh phía Nam báo cáo.

Thuộc hạ của Hoàng Dần không biết nhiệm vụ thật sự của chuyến đi này.

Khi đi, Tiểu Hắc bảo họ khiêng một cỗ quan tài.

Khoảng chiều, đoàn người đến tỉnh phía Nam. Tiểu Hắc lấy danh nghĩa Hoàng Dần liên lạc với Dương Kỳ Lân, báo rằng Ngọc Kỳ Lân đã chết, thi thể trong quan tài, việc Dương Kỳ Lân giao đã xong.

Nghe tin, Dương Kỳ Lân rất đắc ý.

Tiểu Hắc hỏi Dương Kỳ Lân muốn xử lý thi thể thế nào.

Dương Kỳ Lân nói: "Ông mang quan tài đó đến bến Nam Hà, bản công tử sẽ tới ngay!"

Mang đến bến Nam Hà?

Dương Kỳ Lân định làm gì?

Tiểu Hắc đã nuốt chửng Hoàng Dần, bao gồm cả thân thể và linh hồn, nên biết phần lớn ký ức của hắn. Dù chưa từng đến tỉnh phía Nam, nhưng Tiểu Hắc khá quen thuộc nơi này.

Vì thế nó ra lệnh cho thuộc hạ, bọn thuộc hạ lập tức khiêng quan tài đến bến Nam Hà.

Nam Hà là một con sông lớn ngoại ô phía Nam, rất sâu và rộng. Trước đây có nhiều người đánh cá, tàu chở hàng qua lại tấp nập. Nhưng hơn mười năm trước, không ai dám xuống sông đánh cá nữa.

Bước ngoặt xảy ra vào một đêm mưa gió hơn mười năm trước.

Đêm đó, sấm chớp đùng đùng, cuồng phong nổi lên.

Mây đen che kín bầu trời, đặc biệt là trên sông Nam Hà, sương mù đen gần như đè xuống mặt nước.

Có người thấy trong chớp giật, mây đen cuộn xoáy, một bóng đen khổng lồ không ngừng cuộn lên, bay vút lên trời...

Nhưng sau đó, chín tia thiên lôi giáng xuống, đánh bóng đen rơi thẳng xuống Nam Hà. Có người tận mắt chứng kiến bóng đen dài khoảng trăm mét như rồng trong truyền thuyết!

Lúc đó, khu vực ven sông Nam Hà được gọi là khu đô thị Nam Hà.

Nhiều khu chung cư cảnh sông được xây dựng, nhưng cũng chính đêm đó, sóng lớn dâng cao nhấn chìm hầu hết các khu chung cư ven bờ.

Nhiều tòa nhà bị sóng đánh sập.

May mắn đa phần là khu mới xây, chưa có người ở nên thương vong không nhiều, nhưng cũng hơn trăm người.

Sau đấy gần như mỗi lúc là lại có sóng lớn.

Dần dần, các chủ đầu tư buộc phải bỏ dở các dự án chung cư cảnh sông. Khu đô thị Nam Hà trở thành một khu đất hoang không bóng người.

Những khu chung cư đó hầu như đều trở thành "lâu đài ma", cỏ dại mọc um tùm.

Theo lệnh Dương Kỳ Lân, cấp dưới của Tiểu Hắc khiêng quan tài đến bến Nam Hà.

Bến Nam Hà này không hoàn toàn bị bỏ hoang. Trước đây nó là trạm trung chuyển hàng hóa, nơi giao dịch hải sản, giờ đây trở thành chỗ làm ăn của những người vớt xác sống ven sông.

Nghe thấy động tĩnh, hơn chục người da đen từ phía bến đi ra, có già có trẻ.

Họ vây lấy Tiểu Hắc và bọn cấp dưới, một ông già hút thuốc lào lên tiếng: "Ông là ai? Dám khiêng quan tài đến gần Nam Hà, muốn chết à?"

Tiểu Hắc thản nhiên vỗ ngực: "Tôi là Hoàng Dần, quản lý phân hội của Thần Tiên giáo ở tỉnh phía Nam. Quan tài này do trưởng phân hội công tử Kỳ Lân yêu cầu chúng tôi đưa tới. Lát nữa, công tử Kỳ Lân sẽ đích thân đến!"

Ông già nhíu mày, hừ lạnh: " "Hắn ta lại định làm gì?"

Tiểu Hắc lắc đầu: "Tôi không rõ, ông cứ chờ đi."

Biết là yêu cầu của Dương Kỳ Lân, mấy người vớt xác không dám nói gì thêm. Họ ngồi lên những tảng đá gần đó chờ đợi.

Khoảng nửa giờ sau, nhiều xe hơi đến, dừng dưới những cây liễu ven sông.

Trên xe có mấy chục người bước xuống, trang phục từ các môn phái Huyền Môn cho đến cả Phật Môn.

Giữa đám đông là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, mặc áo bào Huyền Môn màu trắng, trên lưng thêu hình Thần Tiên bằng chỉ vàng. Không nghi ngờ gì, đó chính là trưởng phân hội của Thần Tiên giáo tỉnh phía Nam, Dương Kỳ Lân.