Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1421

 Chương 1421: Đều là âm mưu!

Mộc Sa đưa tay lên, luồng ma khí màu vàng quanh thân lập tức sôi sùng sục. Không ngờ trường khí cô nàng này cũng rất mạnh mẽ, tuy chưa bằng Thạc Nhĩ Khuê nhưng cái vẻ ngang tàng, vẻ bá đạo đó thì lại cực kỳ giống hắn.

Đây chính là Bắc Cực Ma Công.

Thế giới hiện nay là một thế giới dưới sự sụp đổ của Thiên đạo.

Giờ đây, Thiên đạo không còn tồn tại nữa.

Ngày trước, khi Thiên đạo còn hiện hữu, trong các quy tắc mà nó định ra, tu sĩ có thể bắt đầu từ luyện khí mà không ngừng thăng tiến: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa rồi đến Độ Kiếp.

Một khi độ kiếp thành công sẽ trở thành tiên thật sự trong truyền thuyết, bước vào Tiên giới thực sự.

Nhưng nay Thiên đạo đã sụp đổ, Tiên giới chẳng còn, Thần giới cũng chỉ còn sót lại mảnh vỡ mà tôi từng đặt chân tới. Bởi vậy, hệ thống tu luyện cũ đã hoàn toàn bị phế bỏ.

Ở trong mảnh vỡ Cổ Thần Giới, dù tôi đã thăng lên cấp Đại Thừa nhưng đó là nhờ sức mạnh huyết mạch Cổ Thần.

Nếu Thiên đạo còn, thực lực Đại Thừa của tôi đủ sức nghiền nát tên Bạch Thánh Vương kia chỉ trong một chiêu.

Thế nhưng, Thiên đạo sụp đổ đồng nghĩa với việc thân xác Cổ Thần của tôi mất đi sự hỗ trợ từ pháp tắc Thiên đạo, không thể phát huy được sức mạnh vốn có của cảnh giới Đại Thừa.

Cách duy nhất tôi có thể làm là khiến cơ thể luyện sát không ngừng thăng tiến, cuối cùng đạt tới Hợp Đạo.

Bởi vì trong thời đại thiếu vắng Thiên đạo này, Hợp Đạo chính là đỉnh cao, là cảnh giới cao nhất.

Chỉ khi thân xác luyện sát đạt tới Hợp Đạo, tôi mới có thể khiến nó và thân xác Cổ Thần hoàn toàn dung hợp, biết đâu chừng lại khai mở được một con đường tu hành mới.

Viêm Hạ muốn tồn tại và phục hưng, tôi bắt buộc phải có thực lực như thế.

Quay lại chuyện cũ, tu sĩ ở hạ giới chỉ có thể tu đến Hợp Đạo.

Tuy nhiên, cùng là Hợp Đạo nhưng vẫn có sự phân cấp mạnh yếu, mà mấu chốt nằm ở công pháp mà kẻ đó tu luyện.

Đúng vậy, Thiên đạo sụp đổ khiến cảnh giới bị giới hạn, nhưng công pháp thì không. Những công pháp mạnh mẽ truyền lại có thể giúp một cường giả Hợp Đạo phát huy thực lực thật sự.

Ví dụ như thành chủ Thạc Nhĩ Khuê này, hắn có thể trực tiếp chặn đứng Huyết Vân Chưởng của tôi chính là nhờ Bắc Cực Ma Công.

Nay hắn chủ động đem Bắc Cực Ma Công tới tận cửa, tôi chẳng có lý do gì mà không học. Điều này có ý nghĩa cực kỳ quan trọng để tôi có thể đứng vững ở vùng Man Hoang này.

Vì thế, tôi lập tức chắp tay hành lễ: "Vậy thì cảm ơnthành chủ! Chỉ có điều, ngài nói để tôi làm thành chủ Hàm Thành... Tôi thấy mình còn quá trẻ, liệu có ổn không?"

Thạc Nhĩ Khuê gạt đi: "Có gì mà không ổn? Cậu cứ chăm chỉ luyện Bắc Cực Ma Công đi. Một khi luyện thành, vị trí thành chủ Hàm Thành chắc chắn là của cậu. Cả con gái ta, Mộc Sa, cũng là của cậu. Sau này cậu hãy thay con bé trấn giữ nơi đây. Lão nhạc phụ này sẽ lấy danh nghĩa Man Vương để bảo vệ hai đứa và cả Hàm Thành này!"

Thạc Nhĩ Khuê nói chuyện vô cùng chân thành. Nếu kế hoạch của hắn đã vậy thì tôi cứ thuận theo tự nhiên. Dù sao chờ đến lúc hắn trở thành Man Vương, biết đâu tôi lại có cơ hội tiến vào thành Man Hoàng.

Sau khi Thạc Nhĩ Khuê rời đi, Mộc Sa luôn ở bên cạnh dạy tôi bộ công pháp đặc biệt này. Bắc Cực Ma Công có thể điều động sát khí trong cơ thể cộng hưởng, mang lại khả năng phòng ngự cực hạn, đồng thời sở hữu sức mạnh man rợ có thể nghiền nát mọi thứ. Với ba tầng chiêu thức tấn công, bộ ma công này quả thực lợi hại hơn hẳn cái món Huyết Vân Chưởng tôi học lỏm trước kia.

Khoảng mười ngày sau, tôi cơ bản đã đạt đến mức tiểu thành. Khi đạt đến mức này, tôi có thể thi triển chiêu đầu tiên, Lục Hồn Trảo.

Chiêu này có thể trực tiếp đánh nát linh hồn đối thủ, uy lực vượt xa Huyết Vân Chưởng. Hơn nữa, nếu luyện được đến mức thành công, thậm chí còn có thể triệu hồi Vĩnh Dạ Ma Ảnh, khiến đêm trường vĩnh cửu giáng xuống, uy lực có thể sánh ngang với sức mạnh quy tắc của các đỉnh cấp cường giả ở Cổ Thần Giới.

Tôi vốn ngỡ Mộc Sa thật lòng thích mình nên mới tận tâm dạy bảo, nhưng không ngờ tôi đã nhìn nhận người phụ nữ này quá đơn giản.

Khi thấy tôi luyện thành bước đầu, Mộc Sa tỏ ra rất vui mừng. Cô ấy nói muốn dẫn tôi ra ngoài Hàm Thành đi dạo. Tôi cũng đồng ý.

Chúng tôi đi trên không, hướng về phía ngoại ô phía Bắc của Hàm Thành. Nơi đó có một mạch khoáng sát khí khổng lồ được ngưng tụ từ sát khí tâm linh.

Lúc này, Mộc Sa bảo tôi: "Họa Cửu, anh có thương tích trong người, chẳng phải cần sát khí sao? Để ta dẫn anh vào sâu trong mỏ khoáng này, chắc chắn sẽ tìm được nhiều nguồn sát khí mạnh, giúp anh trị thương nhanh hơn!"

Tôi nghĩ bụng chắc cô ta sẽ không hại mình nên đi theo.

Nào ngờ, vừa bước chân vào một hang mỏ, Triệu Thao đột nhiên xuất hiện.

Nơi này vốn đã được gã bố trí trận pháp từ trước.

Mộc Sa lập tức đứng về phía Triệu Thao.

Thú thật, tôi không ngờ hai người này lại cấu kết với nhau. Luồng sát khí quanh mỏ khoáng dưới tác động của trận pháp ngưng tụ thành vô số sợi xiềng xích, khóa chặt tôi lại. Tôi thử vùng vẫy nhưng không tài nào thoát ra được.

Triệu Thao vốn dĩ luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, lúc này bật cười đắc thắng: "Họa Cửu, cậu không ngờ mình lại có ngày hôm nay chứ?"

Tôi không thèm để ý gã ta mà hỏi Mộc Sa: "Mộc Sa, cô có ý gì?"

Mộc Sa cố ý tiến lại gần vài bước, hưng phấn hỏi ngược lại: "Anh tưởng cha ta muốn tôi gả cho anh, để anh làm thành chủ thật sao?"

Tôi giả vờ thắc mắc, hòng moi thêm thông tin từ chỗ họ: "Chẳng lẽ không phải? Cha cô đã nói thế cơ mà. Ngài ấy bảo tương lai Hàm Thành là của tôi, còn bắt cô gả cho tôi nữa! Giờ cô trói tôi lại thế này, sau này chúng ta làm sao cùng nhau trấn giữ Hàm Thành?"