Chương 1420: Bắc Cực Ma Công
Thành chủ Thạc Nhĩ Khuê đang đứng trước mặt tôi đây có lẽ nằm mơ cũng không ngờ Bạch Thánh Vương của họ sở dĩ hôn mê bất tỉnh thực chất chính là kết quả sau trận chiến với tôi.
Và gã trẻ tuổi trước mặt hắn lại chính là Cửu Biên Trường Dạ của vùng Viêm Hạ.
"Người anh em Họa Cửu, ta có thể nói cho cậu hay, sau này Hàm Thành này sẽ là của cậu. Vị trí thành chủ này, ta sẽ giao lại cho cậu vào ngày ta rời khỏi đây!"
Nghe vậy, tôi vô cùng bất ngờ, liền hỏi Thạc Nhĩ Khuê: "Thành chủ, ngài định rời đi sao?"
Thạc Nhĩ Khuê nhìn về phía xa xăm, trả lời: "Không phải kiểu rời đi như cậu nghĩ. Bước tiếp theo, ta sẽ tới thành Man Hoàng để làm Man Vương!"
Tôi kinh ngạc: "Man Vương?"
"Đúng vậy, chính là Man Vương. Hiện giờ Bạch Thánh Vương, cấp trên của chúng ta sau trận chiến với Cửu Biên Trường Dạ của Viêm Hạ thì vẫn luôn hôn mê không tỉnh. Tin từ phía thành Man Hoàng truyền tới nói rằng Bạch Thánh Vương có khả năng sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại được nữa. Thế nên, Man Hoàng chắc chắn sẽ tuyển chọn ra một Man Vương mới để lấp vào chỗ trống mà Bạch Thánh Vương để lại. Vùng Man Hoang này quá rộng lớn, vị trí Man Vương không thể để trống quá lâu, lâu dần tất sẽ sinh loạn."
Thạc Nhĩ Khuê này quả thực là kẻ có dã tâm lớn. Tuy nhiên, thực lực của hắn đúng là không tầm thường, một cao thủ Hợp Đạo quả thực là cường giả thật sự.
Cứ như vậy, tôi tạm thời ở lại trong phủ thành chủ của Thạc Nhĩ Khuê.
Chẳng biết có phải Thạc Nhĩ Khuê cố ý sắp xếp hay không mà viện tôi ở lại nằm ngay sát vách viện của con gái hắn.
Về phía Triệu Thao, gã cứ dùng đủ mọi lý do, chẳng hạn như việc bận rộn sắp xếp dựng lại tượng Man Hoàng để trì hoãn, nhất quyết không chịu dời khỏi phủ đệ của mình.
Vì vậy, tôi chỉ còn cách tạm thời tá túc tại phủ thành chủ.
Con gái của Thạc Nhĩ Khuê tên là Mộc Sa.
Trước đây nghe Thạc Nhĩ Khuê nhắc đến con gái, tôi cứ ngỡ cô nàng cũng phải thuộc dạng người cao to lực lưỡng giống hắn, nhưng không ngờ Mộc Sa trông lại hoàn toàn khác biệt.
Ngoại trừ đôi mắt rất giống cha vì đều to và sáng ra thì những chỗ khác thực sự chẳng có nét nào tương đồng.
Sau này nhắc đến chuyện đó, Thạc Nhĩ Khuê mới kể với tôi rằng, sở dĩ hắn có bộ dạng này là do luyện Bắc Cực Ma Công. Để thi triển ma công đến mức cực hạn, hắn đã phải hy sinh việc kiểm soát vóc dáng cơ thể nên mới trở nên như vậy.
Thế nhưng hắn lại khá hài lòng với vẻ ngoài cao lớn như ngọn núi của mình.
Lúc nói chuyện này, hắn còn vỗ vai tôi, bảo: "Trai trẻ thì phải ăn nhiều thịt vào, nếu không cái thân hình này của cậu yếu ớt quá, không chịu nổi va đập đâu!"
Trong thời gian ở phủ thành chủ, tôi thả Tiểu Hắc ra ngoài.
Tiểu Hắc vừa rời khỏi phủ đã bảo là đi thám thính tin tức giúp tôi, nhưng tôi thừa biết tính con chó này, chắc chắn là lại đi chơi bời lêu lổng rồi.
Còn về phần Khương Yên Nhiên, tôi cũng để cô ấy ra ngoài cho khuây khỏa.
Thứ khiến Khương Yên Nhiên hào hứng nhất chính là mấy món mỹ thực ở Hàm Thành. Do thói quen ăn uống khác với bên Viêm Hạ nên khẩu vị đồ ăn ở đây cũng rất lạ lẫm.
Thực lực của cô ấy vốn rất mạnh, nên sau khi hóa thân thành một diện mạo khác để tự mình đi chơi thì cũng chẳng có vấn đề gì đáng ngại. Tôi tin cô ấy ít nhất sẽ không gây rắc rối như Tiểu Hắc.
Riêng Mộc Sa, con gái thành chủ, gần như ngày nào cũng ghé qua chỗ tôi một lần.
Vì chuyện này mà tôi đã bị không ít cao thủ trong phủ thành chủ đến thách đấu.
Có điều, bọn họ đều không phải là đối thủ của tôi.
Lúc mới đầu, Mộc Sa luôn miệng nói là do cha cô ấy ép phải sang đây để bầu bạn với người bạn mới đến này. Nhưng về sau, gần như là cô ấy tự chủ động tìm tới.
Cô ấy nói cảm thấy tôi là một người rất thú vị. Cô ấy thấy tôi giống như một ẩn số mà cô ấy rất muốn tìm hiểu.
Tôi chỉ đáp: "Những bí mật trên người tôi, tốt nhất cô đừng nên biết thì hơn."
Trong tim tôi không thể chứa thêm người phụ nữ thứ hai, cho nên dù Mộc Sa ngày càng nhiệt tình, vóc dáng cao ráo của cô ấy quả thực rất quyến rũ, nhưng tôi vẫn luôn giữ khoảng cách.
Ấy vậy mà chẳng hiểu sao Mộc Sa cứ ở lì trong viện của tôi gần như cả ngày.
Khoảng bốn năm ngày sau, Thạc Nhĩ Khuê tới gặp và hỏi tôi: "Người anh em Họa Cửu, thương thế của cậu đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Thạc Nhĩ Khuê có thể nhìn ra trên người tôi có thương tích.
Nói thật, tôi hơi lo lắng, không biết hắn có nhìn thấu thân phận của mình hay không. Nếu hắn biết tôi là ai, e rằng mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng rắc rối.
Tôi chỉ đành thoái thác: "Đã khá hơn một chút rồi. Có điều ngài cũng biết đấy, tu sĩ luyện sát khí như chúng tôi, gặp phải thương thế nghiêm trọng thì cần lượng sát khí đủ mạnh mới có thể hồi phục hoàn toàn được. Đá sát khí trên tượng Man Hoàng tuy chứa lượng sát khí lớn, nhưng thương thế của tôi vẫn chưa thể lành hẳn."
Tôi nói vậy cũng coi như là một phép thử. Nếu Thạc Nhĩ Khuê thực sự biết tôi là Cửu Biên Trường Dạ của Viêm Hạ mà vẫn sắp xếp như thế này, thậm chí để con gái tiếp cận tôi, thì mục đích cuối cùng của hắn là gì? Tất nhiên, tôi cũng không chắc liệu hắn có đang hoài nghi mình hay không.
Câu trả lời của Thạc Nhĩ Khuê lại có vẻ khá ẩn ý. Hắn nói: "Có người vừa phát hiện một mạch khoáng đá sát khí ở gần Hàm Thành, nếu có loại đá cao cấp, ta sẽ mang hết về cho cậu! Người anh em Họa Cửu, ta không quan tâm thân phận của cậu là gì, điều ta cần cậu làm chính là giành lấy tư cách để ngồi vào ghế thành chủ Hàm Thành này!"
Tôi chỉ biết tiếp tục cảm ơn, chẳng biết nói gì thêm.
Đến đây, Thạc Nhĩ Khuê lại bảo: "Người anh em Họa Cửu, ta thấy cậu tuy cảnh giới luyện sát không thấp, thực lực khá tốt, nhưng chiêu thức lại có vẻ nghèo nàn. Chiêu Huyết Vân Chưởng lúc trước cậu dùng chỉ là công pháp tầm thường mà thôi. Không biết Bắc Cực Ma Công này của ta, cậu có muốn học thử không?"
Tôi sững người, buột miệng hỏi: "Thành chủ đại nhân, tôi mà học xong thì có biến thành người cao to lực lưỡng như ngọn núi không?"
Thạc Nhĩ Khuê cười vang: "Cậu hiểu lầm rồi. Mộc Sa cũng luyện Bắc Cực Ma Công đấy thôi, con bé có trở nên to lớn như ngọn núi đâu nào!"