Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1409

Chương 1409: Công thành cốt khô!

Gã béo nhìn thấy kẻ rơi xuống đất là tên tu sĩ tóc đỏ thì vô cùng kinh ngạc.

Gã vốn tưởng việc tôi đưa gã đến khu vực tu hành trung tâm trên hồ nước mặn này đã chọc giận đám tinh anh trong hàng ngũ tu sĩ sơ cấp, chắc chắn là không còn đường sống. Thế nhưng gã không ngờ rằng tôi lại có thể tiễn tên tóc đỏ kia lên đường chỉ trong một nốt nhạc.

Lúc này, tôi đưa mắt nhìn những tu sĩ sơ cấp khác, hỏi bọn chúng: "Còn ai nữa không?"

Đám này đều là tinh anh, tuy tên tóc đỏ có thực lực mạnh mẽ thật nhưng bọn chúng lại có lợi thế về số lượng. Dù tôi đã g**t ch*t tên tóc đỏ trong nháy mắt, bọn chúng vẫn nhìn tôi chằm chằm đầy vẻ hung hãn.

Thấy bọn chúng tuy hung hăng nhưng chẳng ai dám ra tay, tôi liền nói: "Nếu đã không ai dám bước tới, vậy thì từ nay về sau, khu vực tu hành này sẽ thuộc về tôi và anh béo dưới kia. Mấy người lập tức biến khỏi đây ba dặm cho tôi!"

Tôi cố tình đưa ra yêu cầu quá quắt nhằm kích những kẻ còn lại, khiến bọn chúng đồng loạt lao tới.

Quả nhiên đám người đó giận đến tím mặt.

Một kẻ chỉ vào tôi, quát: "Cậu là cái thá gì mà dám ngông cuồng như vậy?"

Tôi thản nhiên giải thích: "Tôi cũng chỉ là một tu sĩ sơ cấp ở Hàm Thành thôi. Chẳng phải quy tắc ở đây là kẻ thắng làm vua sao? Nếu mấy người muốn vào khu vực này tu hành thì cứ việc tới đây mà giết tôi, bằng không, đây chính là địa bàn của tôi và anh béo bên dưới!"

Thực ra, lúc này gã béo cũng đã cảm nhận được luồng sát khí nồng đậm ở đây, điều này cực kỳ có lợi cho việc tu hành của gã.

Nhưng trước mặt là bao nhiêu cường giả, gã làm sao mà an tâm ngồi xuống cho nổi?

Tôi ném cho gã một viên linh thạch, bảo: "Anh cứ lo tu hành đi, sát khí ở đây có ích cho anh lắm đấy. Cứ thích nghi với cường độ sát khí ở đây đi, lát nữa tôi đưa anh lên đảo!"

Gã béo lúc này vẫn như đang nằm mơ, theo bản năng chụp lấy viên linh thạch nhưng vẫn chưa bắt đầu tu hành ngay được.

Tôi tạm không để ý đến gã nữa.

Đám tinh anh tu sĩ cấp thấp kia đã bắt đầu bao vây lấy chúng tôi.

Có tấm gương nhãn tiền của tên tóc đỏ, bọn chúng không dám đơn thương độc mã hành động.

Lúc này, có đến hàng nghìn tu sĩ cùng vây công, bọn chúng đông người nên đâm ra tự tin, không còn sợ hãi gì nữa.

Bọn chúng muốn trục xuất và lấy mạng kẻ dám chiếm cứ nơi tu luyện của mình là tôi.

Ngay khi bọn chúng ập tới, tôi trực tiếp giải phóng sức mạnh Ám Lôi.

Tuy là Huyền Thiên Ám Lôi, nhưng trong mắt bọn chúng thì nó cũng chẳng khác gì những tia quỷ lôi ánh tối thông thường. Ánh sét hiện ra, bao trùm lấy toàn bộ nghìn người xung quanh vào trong.

Tôi lại hỏi gã béo: "Tiêu diệt một nghìn tên tinh anh này cũng không vấn đề gì chứ?"

Gã béo không biết phải trả lời tôi thế nào, gã lắp bắp: "Chắc là... không... không vấn đề gì... đâu nhỉ..."

Quản chi có vấn đề hay không!

Hiện tại, tôi cứ phải hấp thụ chút sát khí để bổ sung cái đã. Dù sao ở Man Hoang này, thực lực mới là chân lý.

Thế là khi đám người kia lao vào vây công, tôi trực tiếp thi triển Điệp Quyết Dẫn Sát, không ngừng hút lấy luồng sát khí cuồng bạo xung quanh vào trong cơ thể mình.

Những kẻ đó điên cuồng giãy giụa.

Bọn chúng hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, từng tên một sau khi bị rút cạn sát khí liền nhanh chóng lao ra xa để né tránh tôi.

Nhưng đã không còn kịp nữa, Huyền Thiên Ám Lôi đã phong tỏa hoàn toàn khu vực này.

Quanh người tôi, sát khí biến thành một vòng xoáy khổng lồ, từng luồng sát khí mạnh mẽ cuộn trào rót thẳng vào cơ thể.

Phải thừa nhận đây dù sao cũng là đám tu sĩ tinh anh, sát khí trên người bọn chúng mạnh hơn hẳn đám cướp đường lúc nãy. Những phần thương tổn trên nhục thân luyện sát của tôi lập tức được bổ sung rất nhiều.

Dù bấy nhiêu vẫn chưa đủ để vết thương hoàn toàn hồi phục, nhưng ít nhất lượng sát khí này có thể giúp tôi không bị thương tổn lần thứ hai khi sử dụng nhục thân luyện sát vào lần tới, thậm chí còn có thể phát huy được một phần thực lực nhất định.

Sau khi hoàn thành lần Điệp Quyết Dẫn Sát đầy tàn bạo này, không trung xung quanh vang lên những tiếng "rào rào", từng cái xác khô khốc rơi xuống đất, chất thành một ngọn núi nhỏ ngay bên cạnh.

Những tu sĩ sơ cấp ở xa hơn nhìn thấy cảnh này đều chết lặng, không một ai dám lại gần vì sợ nếu bước tới cũng sẽ bị tôi hút cạn như vậy.

Tôi điều động một luồng Ngũ Hành Hỏa Sát mạnh mẽ, thiêu rụi đám xác khô kia sạch sẽ.

Gã béo há hốc mồm. Gã không tài nào tin nổi vào mắt mình, thậm chí còn dụi mắt, lắc đầu liên tục vì cứ ngỡ mình đang mơ.

Nhất tướng công thành vạn cốt khô.

Ở Man Hoang này, thực ra bọn họ đã sớm quen với những chuyện như vậy.

Những cao thủ có thể bước lên đảo, hay đứng dưới chân tượng Man Hoàng, có ai là không trải qua những chuyện tương tự?

Chỉ là quá trình diễn ra có lẽ không đến mức khiến người ta rùng mình kinh hãi như thế này thôi.

Thậm chí có nhiều kẻ còn giết chóc nhiều hơn tôi nhiều.

Lúc này, mấy tên tu sĩ cao cấp đứng dưới chân tượng Man Hoàng cũng đã chú ý tới tình hình bên ngoài hồ nước mặn.

Một kẻ trong số đó lên tiếng: "Hàm Thành bình lặng bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có chút sóng gió rồi, thú vị đấy!"

Cùng lúc đó, tại một nơi khác bên trong nội phủ Hàm Thành Phủ, một người đàn ông lực lưỡng cao hơn ba mét, nặng chừng bốn năm trăm cân đang xé phay miếng thịt nướng của một loài dị thú nào đó. Trông giống thịt ngựa, nhưng cả một cái đùi lớn cầm trên tay hắn lại có vẻ trở nên nhỏ bé vô cùng.

Kẻ này chính là thành chủ Hàm Thành, Thác Nhĩ Khuê.

Theo hệ thống phân cấp ở Man Hoang, hắn là một cường giả dưới trướng của Bạch Thánh Vương.

Nơi này dĩ nhiên cũng là lãnh địa của vị Bạch Thánh Vương kia, người đã bị tôi đánh cho chỉ còn lại chút sức lực Hợp Đạo để duy trì sự sống chứ không tài nào tỉnh lại được.