Chương 1408: Mang theo anh béo bay cao!
"Đạo hữu, anh tên gì?" Tôi thuận miệng hỏi gã béo.
Gã béo này vốn thật thà, trực tiếp trả lời: "Tôi tên Vương Gia Vĩ!"
"Anh Vĩ!"
Tôi gọi, nhưng trong lòng cứ thấy có gì đó là lạ.
Gã béo cười hì hì: "Cậu em này cũng thú vị đấy, còn cậu tên gì?"
Tôi đáp: "Tôi tên Họa Cửu!"
Gã béo sững người: "Họa Cửu? Cái tên gì mà kỳ quặc vậy?"
Tôi thì thản nhiên: "Đúng vậy, có chút kỳ lạ. Anh Vĩ, giờ tôi đưa anh ra mặt hồ tu hành trước, đợi lát nữa tôi làm xong thử thách thăng cấp rồi sẽ đưa anh ra đảo nhỏ tu hành, thấy sao?"
Gã béo đưa tay sờ lên trán tôi: "Đâu có sốt đâu, sao lại nói mớ thế này?"
Tôi đặt một tay lên vai gã béo, rồi đạp một cái, lôi điện Huyền Thiên Ám Lôi quấn quanh thân. Gã béo còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì vừa xảy ra thì đã thấy mình đang đứng sừng sững trên mặt hồ rồi.
Hơn nữa, đây còn là khu vực trung tâm của mặt hồ, nơi gần với hòn đảo nhỏ nhất.
Có lẽ do sức mạnh của Huyền Thiên Ám Lôi tác động mà tóc tai gã béo dựng ngược hết cả lên, trông vừa hoang dại lại vừa hài hước.
Gã béo ngơ ngác nhìn tôi, rồi lại nhìn xuống mặt hồ dưới chân: "Người anh em Họa Cửu... Cậu... Cậu thật sự đưa ta tới đây à? Không không không... Ta không thể ở chỗ này được, hạng nhân vật nhỏ bé như ta làm gì có tư cách tới đây! Cậu đừng có đùa như thế, bọn họ sẽ đánh chết chúng ta mất!"
Nghe vậy, tôi không khỏi tò mò hỏi: "Ý anh là ở đây cũng có thể đánh chết người mà không ai truy cứu sao?"
Gã béo bị câu hỏi của tôi làm cho đứng hình, gã không tài nào đoán nổi trong đầu tôi đang nghĩ cái gì nữa. Gã đang nói về sự nguy hiểm, còn tôi dường như lại rất có hứng thú với việc "đánh chết người".
Dù vậy, gã béo vẫn vô thức lắc đầu: "Không... Không ai truy cứu đâu. Giữa các tu sĩ sơ cấp với nhau có thể tùy ý cạnh tranh, thách đấu, thậm chí có thể g**t ch*t đối phương để đoạt lấy sát khí rồi luyện hóa! Đừng nói là ở đây, mà toàn bộ Man Hoang đều có quy tắc như vậy!"
Tôi ra vẻ suy tư rồi gật đầu: "Ồ, vậy thì tốt quá, quy tắc này hay đấy chứ!"
"Hả?"
Gã béo lại một lần nữa bị lời tôi nói làm cho á khẩu.
Quy tắc này đối với việc bổ sung và phục hồi nhục thân luyện sát của tôi quả thực vô cùng có lợi.
Việc tôi đưa gã béo xuất hiện ở khu vực trung tâm hồ nước mặn gần như chỉ trong nháy mắt, giống như từ trên trời rơi xuống vậy.
Ban đầu những tu sĩ xung quanh còn chưa nhận ra, nhưng giờ thấy hai
gương mặt lạ hoắc đột nhiên xuất hiện khiến bọn họ vô cùng giận dữ. Chỉ trong tích tắc, hàng trăm tinh anh trong đám tu sĩ sơ cấp đã vây kín chúng tôi.
Tôi nhìn lướt qua một lượt, chà, khá khen cho bọn chúng, đa số đều là Sát Thần đỉnh cao, chỉ còn cách cảnh giới Hoàn Hư đúng một bước chân thôi.
Thậm chí, ba kẻ đứng đầu kia đã chạm tới cảnh giới Sát Thần Hoàn Hư.
Tu sĩ bên này chất lượng hơn hẳn, thú vị hơn đám người vây đánh tôi ở bãi đá nấm lúc nãy nhiều. Nhìn bọn chúng, tôi bắt đầu thấy hưng phấn.
Một tên tu sĩ tóc đỏ dài, vốn là một trong những tinh anh đứng đầu ở đây, chỉ tay vào tôi và gã béo, quát: "Mấy người là hạng người nào mà dám tự tiện xông vào nơi tu luyện của đệ tử tinh anh? Lẽ nào mấy ngươi chán sống rồi sao?"
Vừa dứt lời, tên này đã tỏa ra uy áp cực kỳ mạnh mẽ. Hắn muốn dùng khí thế để trấn áp trực tiếp tôi và gã béo.
Gã béo bị dọa cho khiếp vía, nhưng tôi đặt tay lên vai gã, gã liền cảm thấy nhẹ nhõm ngay.
Dù sợ đến xanh mặt, gã béo vẫn hạ thấp giọng nói với tôi: "Người anh em Họa Cửu, chúng ta mau rời khỏi hồ nước mặn này đi thôi, đây là lãnh địa của đám đệ tử tinh anh, chúng ta tới đây khiêu khích chẳng khác nào tự nộp mạng cả! Ta còn có vợ con ở nhà, ta chưa muốn chết đâu!"
Tôi hỏi ngược lại: "Ai bảo anh phải chết? Yên tâm đi, anh sẽ không sao đâu! Tôi đã nói rồi, lát nữa còn đưa anh tới dưới chân tượng Man Hoàng tu hành kia mà!"
Mặt mày Gã béo méo xệch.
Thế nhưng, gã dường như vừa hạ quyết tâm, đột nhiên tiến lên chắn trước mặt tôi, nói: "Chuyện này là lỗi tại ta, tại ta không nói rõ với cậu là hạng người như chúng ta không được phép tới hồ nước mặn này. Thực lực của ta không đủ, nhưng người anh em Họa Cửu, ta biết cậu có bản lĩnh. Ta không đi được nhưng ta có thể cản đường cho cậu, cậu mau chạy đi, trốn ra ngoài!"
Gã béo này cũng trọng nghĩa khí thật, nói thật lòng tôi thấy gã rất được.
Vì vậy, tôi bảo gã: "Béo à, tôi đã nói là sẽ đưa anh tới dưới chân tượng Man Hoàng tu hành thì nhất định sẽ đưa anh tới đó. Anh cứ đứng đây chờ, chuyện ở đây cứ để tôi giải quyết là được!"
Gã béo cạn lời: "Nhiều cao thủ thế này, cậu giải quyết kiểu gì cơ chứ?"
Tôi ra tay phong tỏa mạch môn giữa lông mày của gã béo, gã cũng chẳng hiểu tôi làm vậy là có ý gì.
Tôi xác nhận lại với gã một lần nữa: "Anh chắc chắn là ở đây g**t ch*t tu sĩ khác sẽ không có vấn đề gì, đúng không?"
Gã béo ngơ ngác, nhưng vẫn theo bản năng gật đầu.
Tôi có cảm giác đầu óc gã đã rối bời, chắc hẳn gã đang tự hỏi mình là ai, mình đang ở đâu, tên mình là gì luôn rồi...
Dù vậy, tôi vẫn vỗ vai gã để gã yên tâm.
Tôi ngước nhìn lên không trung, bay vọt lên cao.
Tên tu sĩ tóc đỏ nhìn chằm chằm vào tôi, quát: "Nhóc con, dù cậu có chút thực lực nhưng dám tự tiện xông vào đây, bọn ta không thể tha cho cậu được! Mau đền mạng đi!"
Tên tóc đỏ này vốn là cường giả cảnh giới Luyện Sát Hoàn Hư, chắc chắn là kẻ mạnh nhất trong đám này. Hắn tỏa ra một quầng sáng màu đỏ, giây tiếp theo đã xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Ở phía dưới, gã béo sợ hãi nhắm tịt mắt lại, không dám nhìn nữa.
Thế nhưng, tôi chỉ khẽ đưa một ngón tay lướt qua giữa lông mày của tên tóc đỏ. Đến khi hắn kịp phản ứng lại thì máu tươi nơi đó đã loang lổ, sinh mệnh lực hoàn toàn đứt đoạn.
Cái xác của tên tóc đỏ rơi từ trên không xuống!
Cảnh tượng này khiến tất cả những người có mặt tại hiện trường hoàn toàn chết lặng.
Bùm!
Cái xác của tên tóc đỏ rơi ngay trước mặt gã béo.
Gã béo giật nảy mình, cứ ngỡ người rơi xuống là tôi nên đã chuẩn bị sẵn tâm lý để "đi" cùng luôn rồi, nhưng khi hé mắt nhìn qua khe hở thì lại thấy chính là tên tóc đỏ kia.
"Chuyện này..."
Gã béo cứng họng, ngước nhìn tôi đang đứng giữa tầng không, vô thức nuốt nước bọt.