Chương 13: Bí thuật nhà họ Dương?
Cậu lợi hại thế cơ à?
Câu hỏi ấy khiến tôi sững người.
"Không phải chứ? Hai người đó là thiên kim nhà họ Hồ, là Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước nổi tiếng lẫy lừng đấy! Tôi cứ tưởng cậu tiêu đời rồi, ai ngờ... Tiểu Cửu, không, anh Cửu, cậu... Sao cậu làm được vậy? Nói thật đi, có phải ông nội cậu truyền cho cậu bí thuật phòng the nào không? Truyền cho tôi với, sau này tôi gọi cậu là Cửu gia luôn!"
Tôi còn trẻ, đương nhiên sung mãn, nhưng đầu óc Tiểu Hắc nghĩ cái gì không biết nữa?
Tôi xoa đầu nó, nói: "Gọi có một tiếng Cửu gia mà đòi bí thuật? Làm gì có chuyện dễ như vậy?"
Tiểu Hắc khựng lại, lập tức quỳ xuống, hai chân trước cong lại, nói với tôi: "Ông Cửu, sau này có việc gì cứ sai bảo! Chỉ cần tôi làm được, có lửa chui lửa, có dao đỡ dao, vỡ đầu nát óc cũng không từ!"
Nghe tiếng "Cửu gia", tôi thấy cũng sướng tai, bèn khoát tay: "Được rồi, được rồi, thế là đủ. Nhưng mà còn phải xem biểu hiện của cậu nữa! Làm tốt thì tôi sẽ dạy!"
Tiểu Hắc đã hiểu nhầm thì cứ để hiểu nhầm vậy, để nó khỏi tìm cớ dùng ảo thuật mê hoặc tôi nhằm xin thảo phong.
Tiểu Hắc cười tươi như hoa, nhưng rồi lại hỏi: "Cửu gia, lúc đó cậu đã trúng mị thuật của hai người đó rồi, dù có bí thuật đi nữa, làm sao cậu hóa giải được mị thuật nhà họ Hồ vậy?"
Tôi kể thêm mắm thêm muối cho nó nghe, Tiểu Hắc càng thêm sửng sốt, trợn mắt hỏi tôi: "Cái gì? Phá giải mị thuật à? Không hổ là bí thuật nhà họ Dương! Cửu gia, xử lý xong, cậu lại để hai người phụ nữ kia ở miếu Sơn Thần rồi bỏ đi sao?"
Tôi hỏi ngược lại: "Không thì thế nào hả? Tôi còn phải làm gì nữa đây? Người thì ngất rồi, chẳng lẽ tôi phải giết người diệt khẩu? Gà tôi còn chưa giết bao giờ, tôi không ra tay nổi đâu!"
Gương mặt chó của Tiểu Hắc tỏ ra bất lực: "Cửu gia, cậu biết không, đám đàn ông ngoài kia ai nấy đều mong được l**m gấu váy của hai người phụ nữ đó mà chẳng ai có cơ hội!"
"Cậu cũng muốn l**m à?"
Tiểu Hắc nhe răng cười:
"Cái đó thì không!"
"Tiểu Hắc, hay là thế này, tôi dẫn cậu lên miếu Sơn Thần nhé?"
"Thật hả? Tuyệt quá! Không hổ là Cửu gia! Chỉ cần cậu thổi cho tôi một hơi dương khí, tôi có thể tạm biến thành người! Giờ chúng ta đi ngay thôi, không thì hai cô ấy tỉnh dậy lại rắc rối..."
Nó chưa nói xong, tôi đã đá cho một cú.
"Nghĩ linh tinh cái gì thế? Ra trông cổng đi!"
Giờ thì tôi càng chắc chắn lời ông nội dặn, không để Tiểu Hắc thảo phong thành người. Con chó này đầu óc chỉ toàn nghĩ chuyện bậy, nếu trở thành người thật, tôi không dám tưởng tượng bao nhiêu cô gái sẽ bị nó hại.
Phụ nữ trong làng chắc chắn gặp họa đầu tiên.
Là chủ của nó, tôi không gánh nổi trách nhiệm này đâu!
Lúc này đã quá nửa đêm.
Nhưng sau khi hấp thu âm khí Địa Sát, tôi cảm thấy tinh thần sảng khoái, không buồn ngủ chút nào.
Tiểu Hắc nằm ủ rũ ở cửa.
Khoảng ba giờ sáng, nó chào tôi một tiếng rồi rời đi.
Trước đó đã nói rồi, nó phải vào núi một chuyến để chuẩn bị cho kế hoạch của tôi.
Tôi không ngủ được, bèn tiếp tục nghiên cứu cuốn sách cổ. Tiểu Hắc bảo quyển sách này trừ phần đầu tương đối đơn giản, phần lớn nội dung về sau đều rất khó hiểu. Ông nội tôi cũng chỉ nắm được khoảng một phần ba, bảo tôi cứ từ từ mà nghiên cứu.
Nhưng tôi đọc thì thấy rất hợp, càng đọc càng thích. Tôi thầm nghĩ, ông nội lợi hại như vậy, người giới huyền môn ai cũng sợ, làm sao chỉ hiểu được một phần ba?
Nhất định là con chó kia nói quá!
Không biết từ lúc nào, trời đã sáng.
Tôi nghe bên ngoài có người bàn tán, nói hai cô gái nhà họ Hồ vào đây cả đêm không ra, quan tài mỹ nhân e rằng rơi vào tay nhà họ Hồ.
Nghe thế, Hoàng Tung cuống cuồng cả lên.
Ngoài ông ta ra, Trương Thúy Phong vốn rất bình tĩnh cũng có vẻ lo lắng.
Ông ta là người đầu tiên tới, dò ý tôi.
"Tiểu Cửu, tối qua cậu nói với A Linh là hai ngày nữa mới bàn đến chuyện quan tài mỹ nhân. Chẳng lẽ tối qua cậu và nhà họ Hồ đã đàm phán xong rồi sao?"
Chỉ vì hai cô gái nhà họ Hồ không ra khỏi đây, bọn họ đã suy diễn thành tôi đã thỏa thuận với nhà họ Hồ.
Tôi hỏi lại Trương Thúy Phong: "Ai nói vậy?"
Ông ta khựng lại, mỉm cười: "À, tôi hiểu rồi."
Sau đó ông ta chắp tay chào rồi ra ngoài. Rõ ràng, ông ta đã tin đó chỉ là tin đồn.
Hoàng Tung hỏi tình hình thế nào, Trương Thúy Phong không giấu, nói: "Ý của Tiểu Cửu là nhà họ Hồ có bản lĩnh, nhưng chưa đến mức đó."
Hai người còn đang đứng gần cổng thì gia chủ nhà họ Hồ, Hồ Nguyệt Cơ, đóa hắc liên hoa của giới huyền môn bước nhanh tới.
Vừa vào sân, Hồ Nguyệt Cơ nhìn tôi chằm chằm, chất vấn: "Thất Mị và Uyển Ước đâu?"
Ánh mắt bà ta sắc lạnh, khí thế bức người.
Tôi trả lời thật: "Họ không ở đây."
Hồ Nguyệt Cơ có vẻ bất ngờ, nhíu mày hỏi: "Tối qua, ai cũng thấy Thất Mị và Uyển Ước vào canh linh đường với cậu. Giờ cậu bảo họ không ở đây, vậy họ đi đâu?"
Hiển nhiên trong suy nghĩ của bà ta, nếu mọi chuyện suôn sẻ, tôi giờ đã thành đứa ngốc, còn họ thì đã lấy được quan tài mỹ nhân.
Nhưng trời sáng rồi, tôi vẫn bình thường, hai người nhà họ Hồ lại biến mất, điều này rõ ràng nằm ngoài dự tính của bà ta.
"Tôi cũng không rõ. Gia chủ nhà họ Hồ à, đúng là họ có đến, nhưng nửa đêm thì họ rời đi rồi. Mọi người không thấy à? Biết đâu họ thấy khó ăn nói với gia chủ nên tìm chỗ nào trốn thì sao?
Nghe tôi nói, ánh mắt người trong giới huyền môn nhìn tôi lập tức khác hẳn. Trước đó không ai nghĩ tôi có thể đối phó được với hai người nhà họ Hồ, nhưng giờ thì họ thấy mình đã xem thường tôi.
Thậm chí tôi còn nghe tiếng thì thầm sau lưng.
"Quả nhiên là cháu trai của ông Dương, bề ngoài bình thường nhưng thực lực thì sâu không lường được!"
"Phải đó, khuất phục được hai cô nhà họ Hồ không đơn giản chút nào!"
...
Nhưng Hồ Nguyệt Cơ vẫn nhìn tôi chằm chằm, tức giận quát lớn: "Không thể nào! Tôi không tin Tiểu Thất và Tiểu Uyển lại không thu phục nổi cậu!"
"Bà không tin thì thôi. Dù sao, chuyện quan tài mỹ nhân tôi đã định là ngày mai, sau tang lễ người thân tôi, sẽ giải quyết. Đó là quy tắc của nhà họ Dương! Nhà họ Hồ muốn ép tôi để lấy quan tài, đây là không thể!" Nói đến đây, tôi khẽ cười, "Nếu gia chủ nhà họ Hồ không tin, tôi thấy bà cũng được đấy, hay tối nay bà tới canh linh với tôi?"
"Cậu! Ranh con, to gan đấy!" Hồ Nguyệt Cơ phẫn nộ.
Ngay giây sau, tôi lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo ập tới mãnh liệt.
Chân tôi như bị đóng đinh, không nhấc nổi!
Từ ánh mắt bà ta, tôi biết bà ta nghĩ mình nắm chắc phần thắng, nhất định sẽ lấy được quan tài mỹ nhân. Còn tôi nói thế là để bà ta hiểu tôi không phải là một thằng nhóc để bà ta muốn làm gì thì làm!
Hoàng Tung và Trương Thúy Phong vẫn đang đứng ngoài nghe.
Lúc này, Hoàng Tung cười lớn: "Ha ha ha, gia chủ nhà họ Hồ, không ngờ đóa hắc liên hoa của giới huyền môn, ai cũng kính sợ, giờ lại bị một thằng nhóc trêu chọc! Tiểu Cửu không hổ là cháu của ông Dương, phong thái hệt ông ấy ngày xưa! Lão Hoàng tôi khâm phục, khâm phục!"
Nghe vậy, Hồ Nguyệt Cơ càng tức giận, lập tức túm cổ tôi: "Thằng nhãi, cậu muốn chết đúng không!"
Khoảnh khắc đó, tôi như rơi vào hầm băng.
Không những cơ thể không nhúc nhích được, mà còn bị bóp cổ đến nghẹt thở.
Trong mắt Hồ Nguyệt Cơ, tôi nhìn thấy ý đồ muốn giết người!