Chương 12: Cậu mạnh thế cơ à?
Bức phù điêu mỹ nhân chẳng qua chỉ là điêu khắc nổi, sao lại có thể chảy máu?
Tôi ghé sát lại nhìn kỹ, phát hiện ra máu dường như rịn ra từ chính phần gỗ của quan tài. Tôi đưa tay lau đi, máu tuy được lau sạch nhưng giữa chân mày của mỹ nhân trên phù điêu vẫn tiếp tục rỉ máu tươi.
Cảm thấy có gì đó không ổn, tôi liền mở nắp quan tài mỹ nhân ra.
Mỹ nhân vẫn lặng lẽ nằm bên trong.
Cô ấy vẫn đẹp như lần đầu tiên tôi gặp, dung nhan ấy như ánh trăng trong trẻo len lỏi vào tim tôi, khiến tim đập rộn ràng không kiểm soát.
Cảm xúc này hoàn toàn khác với cảm giác mê loạn mà Hồ Thất Mị gây ra bằng mị thuật.
Nhưng...
Ánh mắt dừng ở giữa chân mày của mỹ nhân, tôi phát hiện ra một tia huyết khí màu đen đang lặng lẽ tỏa ra. Tối qua khi tôi theo ông nội đến đây, rõ ràng không hề có! Tại sao giờ lại xuất hiện? Chuyện gì đang xảy ra?
Nhìn kỹ lại, tôi nhận ra lông mày cô ấy hơi nhíu lại, khuôn mặt tuyệt mỹ thoáng hiện vẻ đau đớn.
Tôi không khỏi lo lắng.
Chẳng lẽ vừa rồi cô ấy ra tay cứu tôi nên mới bị thương sai? Máu chảy ra từ giữa trán của phù điêu chính là dấu hiệu?
Nghĩ kỹ lại, trước đây ông nội bảo tôi dùng máu từ đầu ngón tay là để nuôi dưỡng thân thể cô gái ấy. Vậy thì... Tôi thử lại lần nữa, nhỏ vài giọt máu từ ngón giữa cho cô ấy, biết đâu giúp được?
Nghĩ là làm.
Vết cắn trên ngón tay hôm qua đã lành, tôi cắn vào ngón giữa tay phải, ép vài giọt máu nhỏ vào miệng cô ấy.
Giống như lần trước, cô ấy lập tức ngậm lấy ngón tay tôi.
Nhưng lần này, cô ấy hút mạnh hơn hẳn lần trước.
Tôi cảm thấy cả cánh tay bị hút đến tê dại, một lúc sau, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng. May rất nhanh cô ấy đã dừng lại. Lúc này, huyết khí đen giữa trán cô ấy đã biến mất!
Có hiệu quả thật rồi!
Tôi thở phào, đóng nắp quan tài lại, đồng thời cũng lo lắng không biết hành động này của mình có phạm vào ba điều dặn dò của ông nội không.
Dù sao, ông nội từng nói tôi chỉ được cho cô ấy uống tinh huyết vào ngày rằm mỗi tháng.
Mà hôm nay đã là mười sáu rồi.
Nhưng tạm thời hình như chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ hơi chóng mặt chút thôi.
Nhớ đến thời điểm Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước bị trừng phạt, hình như tôi nghe thấy giọng một người phụ nữ. Giọng nói ấy vô cùng êm tai. Tôi tự hỏi, có phải là của cô gái trong quan tài?
Cô ấy thật sự có thể nói chuyện?
Lòng tôi chất đầy câu hỏi.
Ông nói năm xưa cô ấy từng cứu tôi. Rốt cuộc là cứu thế nào?
Rồi... Cô ấy là người, là ma, là xác chết, hay là thứ gì khác?
Còn nữa, tại sao cô ấy lại bảo Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước dám xúc phạm "phu quân" của mình? Chẳng lẽ cô ấy đang nói đến tôi?
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí, hỏi:
"Chị gái xinh đẹp, chị nói được không? Vừa rồi chị nói em là phu quân của chị..."
Tôi hỏi liền mấy câu, nhưng cô ấy vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Một lúc sau, tôi thử đặt tay lên ngực cô ấy dò tim đập, cơ thể cô ấy lạnh như băng, không hề có chút nhịp tim.
Cô ấy giống hệt một thi thể.
Ông nội từng nói,khi nào cô ấy có tim đập trở lại thì tôi có thể dừng lại. Không biết bao giờ chuyện đó mới xảy ra. Lúc ấy, liệu cô ấy sẽ tỉnh dậy?
Tôi đậy nắp quan tài lại.
Sau đó tôi lôi Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước đang bất tỉnh ra khỏi nhà cũ.
Hết cách, tôi đành kéo họ đến ngôi miếu thờ Sơn Thần đổ nát ở sườn núi phía bắc, tìm dây thừng trói cả hai lại, nhét giẻ vào miệng, rồi khóa cửa từ bên ngoài.
Tôi chỉ mong trong thời gian ngắn, họ không thể thoát ra, cũng không thể tiết lộ vị trí của quan tài mỹ nhân.
Xong việc, đầu tôi vẫn còn choáng váng.
Nhưng nhớ ra tối nay tôi vẫn chưa làm việc ở bãi mộ cổ, mà mộ hoang này lại gần đó, nên tôi quyết định ghé qua luôn.
Vừa đi tôi vừa cẩn thận quan sát, đề phòng có ai theo dõi.
Tới nghĩa địa, tôi bắt đầu hành sự.
Vừa cúi người xuống, tôi bỗng cảm thấy có một cái bóng đen vụt qua gần một gò mộ phía trước.
Tim tôi lập tức thắt lại, toàn thân nổi hết da gà.
Nơi này trước giải phóng đã là nghĩa trang của một làng khác gần đây. Sau đó, cả làng bị thổ phỉ tàn sát. Người ta nói tất cả hàng trăm dân làng đều bị chôn trong hẻm núi này.
Chắc chắn dưới chân tôi đây là vô số hài cốt.
Nếu không phải ông nội bắt tôi làm thì tôi đời nào dám đến đây vào ban đêm?
Dù vậy, tôi chợt nghĩ: Chẳng lẽ là người theo dõi mình?
Làn gió đêm lạnh buốt thổi qua khiến tôi rùng mình
"Cả bọn chạy mau, cái thằng kia lại đến nữa rồi..."
Từ đâu đó phía trước, một giọng nói già nua kỳ quái vọng đến theo gió đêm.
Tôi sững lại.
Từ bụi cỏ và rừng cây quanh đó vang lên tiếng sột soạt, thậm chí từ vài nấm mồ còn bốc lên làn khói xanh, như thể có thứ gì đang bò ra. Tôi chưa kịp nhìn rõ, nó đã biến mất vào bụi cỏ.
Chốc lát sau, nơi đây lại trở nên yên tĩnh.
Chẳng lẽ là ma thật?
Nhưng mà hình như chúng sợ tôi?
Thật khó tin, nhưng tôi chẳng dám nghĩ thêm, phải làm cho xong việc rồi rời khỏi chỗ này càng sớm càng tốt.
Giống như lần trước, tôi rạch lòng bàn tay, thi triển Dẫn Sát Quyết.
Dẫn sát nhập thể, lấy sát làm khí.
Miệng tôi lẩm nhẩm khẩu quyết, chẳng mấy chốc cơ thể ấm dần lên. Hơn nữa, dòng khí ấy lưu chuyển toàn thân khiến đầu óc tôi tỉnh táo hẳn, không còn chóng mặt.
Tôi vẫn chưa dừng lại, vì muốn hấp thụ thêm âm sát khí trong đất. Lần trước khi dùng Huyết Cương, tôi bị phản phệ vì sát khí trong người chưa đủ. Lần này, tôi muốn hút thật nhiều.
Năm phút sau.
Tôi cảm thấy âm sát khí trong cơ thể bắt đầu cuồn cuộn, không kiểm soát được!
Tôi vội niệm chú, nhưng vẫn khó giữ ổn định.
Nếu cứ tiếp tục thế này, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Đúng lúc này, tôi bỗng nhớ ra Huyết Cương là dùng để tiêu hao sát khí!
Tôi cúi xuống nhặt một chiếc lá cây, miệng đọc Huyết Cương, tức thì chiếc lá phát ra ánh sáng đỏ rực.
Tôi vung tay, chiếc lá như lưỡi dao máu vút đi!
Tôi tưởng không có gì xảy ra, vì cái cây bị nhắm trúng vẫn đứng yên. Nhưng vừa quay đi, tôi bỗng nghe "rắc" một tiếng, cái cây to đổ rạp!
Chiêu này đúng là lợi hại!
Cuốn sách da đen ông nội đưa quả thật là bảo vật!
Có lẽ vì sát khí lần này đã hút đủ nên tôi không bị phản phệ nữa. Sau khi thi triển chiêu này, tuy còn sát khí trong cơ thể nhưng tôi vẫn kiểm soát được.
Xong việc, tôi men theo đường mòn sau núi quay về nhà.
Tôi không chắc miếu hoang có thể giữ chân Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước bao lâu.
Về đến sân, thấy bên ngoài vẫn yên ắng, tôi liền ngồi trước bàn thờ ông nội và bố mẹ, thắp hương.
Tiểu Hắc cũng vừa tỉnh lại, lập tức chạy tới, hỏi tôi: "Tiểu Cửu, sao rồi? Hai người phụ nữ kia đâu?"
Tôi đáp bừa: "Ngất rồi! Tôi ném họ vào cái miếu phía bắc."
"Hả?" Tiểu Hắc hét toáng lên, đôi mắt chó tròn xoe nhìn tôi đầy kinh ngạc, rồi cúi xuống nhìn bên dưới của tôi, "Hai người mà... Mà đều ngất! Tiểu Cửu, cậu... Cậu mạnh thế cơ à?"