Chương 1290: Nhà họ Lôi kiêu ngạo
"Cậu... Dương Sơ Cửu! Cậu dám đối xử với ta như thế, người nhà họ Lôi sẽ không tha cho cậu, càng không tha cho bất kỳ kẻ nào của nhà họ Dương đâu!"
Lôi Khiếu dù đang phải dập đầu nhưng miệng vẫn thốt ra những lời chói tai như vậy.
Tôi lập tức thu bớt uy áp để Lôi Khiếu dừng lại.
Hắn nhìn tôi, nở một nụ cười đắc ý: "Nhóc con, nước ở Cổ Thần giới sâu hơn cậu tưởng nhiều. Chỉ dựa vào cậu thì căn bản không có tư cách đấu với nhà họ Lôi ta đâu. Bây giờ nghe ta khuyên một câu, mau chóng giải tán uy áp trên người ta, rồi quỳ xuống dập đầu xin lỗi. Biết đâu ta sẽ tha cho người nhà họ Dương, còn cậu, ta có thể sẽ nể tình mà để lại toàn thây!"
Rõ ràng, Lôi Khiếu tưởng rằng tôi đã biết sợ nên mới nương tay.
Hắn thậm chí còn bồi thêm: "Dương Sơ Cửu, cậu đạt đến cảnh giới Hợp Thể đúng là khiến người ta kinh ngạc. Thế nhưng ở nhà họ Lôi, hạng Hợp Thể như cậu cùng lắm cũng chỉ là cường giả nội môn, vơ đại cũng được cả nắm. Cả gia tộc ít nhất cũng có vài ngàn cao thủ Hợp Thể. Cậu chọn đối đầu với nhà họ Lôi là chọn sai đường rồi. Lâm vào đường cùng thế này cũng là do cậumày tự chuốc lấy thôi!"
"Nói xong chưa?" Tôi cắt ngang lời Lôi Khiếu.
Lôi Khiếu cười khẩy: "Nói xong rồi. Bây giờ cậu có thể quỳ xuống cầu xin ta, thái độ thành khẩn một chút thì có khi cậu thực sự sẽ được toàn..."
Chát!
Lòng bàn tay tôi ngưng tụ thành một thủ ấn bằng Huyền Thiên Ám Lôi, tát thẳng vào mặt Lôi Khiếu.
Cú tát từ xa này tôi ra tay cực nặng, khiến Lôi Khiếu hộc ra một ngụm máu tươi, răng bay mất mấy chiếc, cả khuôn mặt gần như biến dạng.
Lôi Khiếu không thể ngờ tôi vẫn dám ra tay.
Hắn định nói gì đó, nhưng tôi đã trở tay tát thêm một nhát khiến hắn văng ra không trung, xoay vài vòng rồi đập mạnh xuống đất.
Tôi phất tay, dùng sức mạnh Huyền Thiên Ám Lôi hóa thành xích sắt, quấn chặt lấy cổ Lôi Khiếu rồi nhấc bổng hắn lên giữa chừng trời. Sợi xích trên cổ siết lại thật nhanh, tưởng như sắp siết đứt cổ hắn đến nơi!
Lúc này, tôi lạnh lùng nói: "Nhà họ Lôi là nhà họ Lôi, còn anh là anh. Hiện tại kẻ sắp chết là anh đấy. Có biết dập đầu không?"
Lôi Khiếu bắt đầu thấy sợ Hắn không thể ngờ một người nhà họ Lôi, gia tộc một tay che trời ở Cổ Thần giới như mình lại có ngày bị kẻ khác bóp nghẹt như thế này.
Tôi mỉm cười rồi ném hắn xuống đất.
Lần này, hắn không dám láo xược nữa, ngoan ngoãn dập đầu thật mạnh trước mặt người nhà họ Dương.
Sau khi hắn dập đầu xong, tôi không nói hai lời, tung một cú đấm thẳng vào giữa chân mày hắn.
Thần hồn của Lôi Khiếu lập tức nát vụn!
Giây phút đó, Lôi Khiếu hãi hùng tột độ.
Bởi vì một đấm làm nát thần hồn thì ngay cả cảnh giới Hợp Thể sơ cấp cũng chưa chắc làm được. Cho đến lúc chết, hắn vẫn không tài nào nhìn thấu được thực lực của tôi.
Tiêu diệt Lôi Khiếu xong, tôi thu xác hắn lại.
Đây đều là lương khô của Tiểu Hắc cả.
Khả năng thôn phệ của Tiểu Hắc rất mạnh, trước đó đã thử nghiệm rồi, người nhà họ Lôi ở cảnh giới Hợp Thể nó còn tiêu hóa được, huống chi là tên Cổ Thần cấp mười lăm này?
Sau trận chiến với nhà họ Lôi lần này, thực lực của Tiểu Hắc chắc chắn sẽ có sự thay đổi long trời lở đất.
...
Việc ở nhà họ Dương đã giải quyết xong, tôi lập tức dùng truyền âm liên lạc với sư phụ và Tiểu Hắc.
Phía họ cũng đã giải vây thành công cho một gia tộc khác.
Hiệu suất của hai hình nhân giấy của tôi cũng rất cao, giải cứu được thêm hai nhà nữa.
Tuy nhiên, Cổ Thần giới có rất nhiều gia tộc đang gặp nguy hiểm, tôi vội rời nhà họ Dương để đến hỗ trợ nơi khác.
Đa phần những kẻ nhà họ Lôi phái đi đối phó với các gia tộc này đều có thực lực tương đương Lôi Khiếu. Vì trong mắt chúng, bấy nhiêu đó là đủ để quét sạch các gia tộc cấp dưới rồi.
Trận chiến giải vây cho hàng trăm gia tộc ở Cổ Thần giới thực chất không tốn quá nhiều thời gian.
Phần lớn các nhà đều không có tổn thất gì đáng kể đã được chúng tôi cứu thoát.
Thậm chí, một vài gia tộc trước đây có xích mích với nhà họ Dương, sau khi được cứu đã chủ động xin lỗi tôi, tự trách mình lúc trước nhìn nhận hẹp hòi. Giờ đây, họ đều nguyện ý đứng dưới trướng nhà họ Dương, đặc biệt là đi theo tôi.
Chuyện này vốn đã nằm trong kế hoạch của tôi. Họ muốn đi theo, tôi đương nhiên gật đầu chấp thuận.
Cùng lúc đó, tại phủ đệ của những nhân vật tầm cỡ nhà họ Lôi, mấy trưởng lão đang bàn bạc việc thu hồi khí long mạch của trăm nhà ở Cổ Thần giới.
Theo họ, việc này chắc chắn sẽ diễn ra vô cùng thuận lợi. Ở Cổ Thần giới không ai có thể phản kháng lại họ; trong mắt họ, các gia tộc khác chỉ là lũ kiến hôi.
Cổ Thánh của cung Cổ Thánh cũng có mặt ở đó.
Tuy nhiên, so với người nhà họ Lôi, địa vị của Cổ Thánh thấp hơn nhiều.
Ông ta thậm chí không có tư cách ngồi, chỉ đứng ở phía ngoài cửa, lên tiếng: "Thưa các vị đại nhân, trăm nhà ở Cổ Thần giới hiện nay đã đủ suy tàn rồi, họ không còn tạo thành bất kỳ mối đe dọa nào nữa. Tại sao bây giờ lại phải lấy đi long mạch vốn đã yếu ớt của họ, dồn họ vào chỗ chết? Việc này thực sự không cần thiết mà?"
Tam trưởng lão Lôi Tuần nhìn ổ Thánh, gằn giọng: "Cổ Thánh, để ông làm cái chức Cổ Thánh này chẳng qua là để ông quản lý lũ kiến hôi kia thôi. Ông thực sự tưởng mình có quyền lên tiếng ở nhà họ Lôi sao? Quyết sách của chúng ta, ông có tư cách gì mà xen mồm vào?"
Cổ Thánh định nói tiếp: "Thưa các vị đại nhân..."
"Đủ rồi! Chuyện đã quyết, các gia tộc đó bây giờ cũng sắp diệt vong đến nơi rồi, ông nói gì cũng vô ích thôi. Hơn nữa, cái danh Cổ Thánh này, nhà họ Lôi cho ông làm thì ông mới được làm, không cho làm thì ông cũng chỉ là một phế nhân, chẳng khác gì lũ kiến cỏ kia đâu, rõ chưa?"
Lôi Tuần nhìn xuống Cổ Thánh bằng nửa con mắt, buông lời nhục mạ.
Nghe vậy, Cổ Thánh bỗng bật cười: "Hóa ra là thế! Đã vậy thì trăm nhà không còn, cái chức Cổ Thánh này ta cũng chẳng cần làm gì nữa!"