Chương 1289: Quỳ xuống xin lỗi
Lôi Khiếu không ngờ tới việc tôi vừa ra tay đã bóp nát viên Lôi Thạch đang hấp thụ khí long mạch của nhà họ Dương.
Hắn vừa mở miệng đã đòi để tôi hồn bay phách tán, còn tôi thì nhìn hắn, khẽ mỉm cười: "Tôi sẽ không để anh hồn bay phách tán đâu."
Lôi Khiếu hừ lạnh một tiếng: "Khẩu khí lớn thật đấy! Chỉ dựa vào loại hậu bối nhà họ Dương như cậu, cho dù ở trong hầm băng Quan Sơn có được chút cơ duyên, mà cũng dám lên mặt với Lôi Khiếu ta sao? Cậu bảo không để ta hồn bay phách tán, nhóc con, cậu có bản lĩnh đó không?"
Tôi chỉ đáp lại hai chữ: "Tất nhiên!"
Thấy tôi thản nhiên nói thế, Lôi Khiếu không thèm phí lời nữa.
Hắn lao cực nhanh về phía tôi, chỉ quyết trong tay biến hóa liên tục, há to miệng, gầm lên.
Tiếng gầm này bộc phát ra sóng âm cực kỳ hung hãn, khiến hư không xung quanh lập tức bị chấn vỡ một mảng lớn.
Tuy nhiên, tôi vẫn bình thản bước về phía Lôi Khiếu.
Sóng âm mạnh mẽ kia căn bản chẳng thể làm gì được tôi!
Thấy chiêu Lôi Khiếu của mình tấn công trực diện mà đối phương vẫn bất động như núi, không chút sứt mẻ, Lôi Khiếu sững người.
Bởi vì theo hắn, tôi không thể nào có thực lực như vậy được.
Lôi Khiếu vẫn chưa cam tâm.
Hắn ném ra một cái chuông.
Dưới sự gia trì của chỉ quyết và lôi điện, chiếc chuông nhỏ hóa thành một cái chuông khổng lồ.
Hắn đánh mạnh vào thân chuông, nắp phía sau chuông mở toang.
Lôi Khiếu điều khiển chuông khổng lồ nhắm thẳng vào tôi.
Dương Lăng thấy cảnh này liền vội dùng thuật truyền âm báo: "Sơ Cửu cẩn thận! Đó là Phá Thiên Pháp Chung, có thể phóng đại sóng âm của Lôi Khiếu lên gấp nhiều lần!"
Tôi nhìn về phía Dương Lăng, biểu cảm vẫn thản nhiên.
Dương Lăng biết hiện giờ tôi rất mạnh, nhưng anh ta không biết thực lực của tôi rốt cuộc đã tới mức nào. Đương nhiên những người khác của nhà họ Dương cũng vậy, thấy Lôi Khiếu dùng đến chuông khổng lồ, ai nấy đều lo lắng cho tôi.
Thế nhưng, tôi đứng ngay hướng chuông nhắm tới mà không hề nhúc nhích.
Lôi Khiếu cười nham hiểm: "Dương Sơ Cửu, cậu không động đậy là đúng đấy. Trong hoàn cảnh này, dù cậu có chạy cũng chẳng ích gì. Cậu căn bản không thể né được chiêu Phá Thiên Lôi Khiếu của ta đâu, chạy xa đến mấy cũng vô dụng! Cậu cũng biết tự lượng sức mình đấy!"
Tôi không đồng tình, lập tức đính chính: "Lôi Khiếu, anh hiểu lầm rồi. Chẳng qua với chiêu này của anh, tôi không cần phải né!"
Lôi Khiếu giật mình, hỏi vặn lại: "Thế sao? Nhóc con, đừng có gồng nữa, lát nữa cậu sẽ không trụ nổi đâu!"
Dứt lời, Lôi Khiếu liền thi triển phép Lôi Khiếu.
Quả thực, nhờ có chuôngg gia trì, sóng âm trực tiếp tạo thành một cơn bão chấn động xé rách hư không, cuồn cuộn quét về phía tôi.
Một dải núi gần đó đều bị cơn bão sóng âm này cuốn vào.
Trên trời cát bay đá chạy, cây cối trên núi bị bẻ gãy, bay loạn xạ trong cơn bão.
Lôi Khiếu gào lên: "Dương Sơ Cửu, nhìn cho kỹ đi, chiêu này mà cậu vẫn bảo không cần né sao?"
Giọng của hắn lẫn trong cơn bão sóng âm, áp lực đầy rẫy.
Nhưng tôi vẫn chỉ đáp hai chữ: "Tất nhiên!"
Sự thản nhiên ấy khiến Lôi Khiếu kinh ngạc tột độ.
Cơn bão ập đến nuốt chửng lấy tôi.
Trong tình cảnh đó, dường như bất kỳ sinh linh nào bị cơn bão này nhấn chìm cũng không thể sống sót.
Lôi Khiếu nhìn tôi đã bị nuốt gọn, đắc ý cười lớn: "Ta cứ tưởng thực lực mạnh thế nào mới dám khoác lác trước mặt Lôi Khiếu ta, hóa ra bây giờ đã thịt nát xương tan, hồn bay phách tán rồi sao? Nói thật, giết một kẻ yếu như cậu mà phải dùng đến Phá Thiên Chung thì đúng là lãng phí!"
Lôi Khiếu một tay khống chế cự chung, quay người nhìn về phía cổ thành nhà họ Dương bên dưới. Hắn trừng mắt nhìn người nhà họ Dương, tuyên bố: "Thật đáng tiếc, vốn dĩ ta không định giết các người. Nhưng thằng nhóc Dương Sơ Cửu kia đã gây họa rồi, lời của nó làm ta thấy rất khó chịu. Bây giờ, ta sẽ tiêu diệt nhà họ Dương trước, sau đó mới lấy long mạch!"
Dứt lời, Lôi Khiếu xoay hướng chuông nhắm thẳng vào toàn bộ cổ thành.
Thế nhưng chiếc chuông lớn vừa mới đứng vững thì đã bị một thanh kiếm màu đỏ rực từ trên không lao xuống, chém nát vụn!
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Lôi Khiếu còn chưa kịp phản ứng thì pháp khí của hắn đã bị hủy. Ngay lúc đó, một bàn tay đặt lên vai hắn.
Lôi Khiếu tức khắc cảm thấy như rơi vào hầm băng, cả người không thể cử động nổi!
"Lôi Khiếu, anh thật sự tưởng rằng công pháp sóng âm của anh cộng thêm cái Phá Thiên Chung là có thể làm tôi bị thương sao?"
Giọng của tôi vang lên từ phía sau Lôi Khiếu.
Áp lực mạnh mẽ tôi mang lại khiến hắn không thể tin nổi người đứng sau lưng chính là tôi.
"Cảnh giới Hợp Thể? So có thể?"
Lôi Khiếu đã cảm nhận được đây chính là sức mạnh của cảnh giới Hợp Thể.
Một kẻ Cổ Thần cấp mười lăm như hắn căn bản không thể kháng cự nổi sức mạnh này. Hắn không kìm được hỏi tiếp: "Cậu đâu phải người nhà họ Lôi, sao có thể đạt đến Hợp Thể? Không, điều này tuyệt đối không thể nào!"
Theo cách nghĩ của Lôi Khiếu, nhà họ Lôi nắm giữ mọi tài nguyên đỉnh cấp của Cổ Thần giới, nên chỉ người nhà họ Lôi mới có thể đạt tới Hợp Thể.
Những gia tộc bên dưới dù thiên phú có tốt đến mấy cũng chỉ là bỏ đi.
"Quỳ xuống trước người nhà họ Dương cho tôi!"
Tôi chỉ nói thế, sau đó tỏa ra uy áp cuồng bạo trấn áp lên người Lôi Khiếu khiến hắn từ trên không rơi thẳng xuống, đâm sầm vào quảng trường trong cổ thành nhà họ Dương.
Vừa nãy Lôi Khiếu ra lệnh bắt tất cả người nhà họ Dương quỳ xuống, còn bây giờ, kẻ phải quỳ lại chính là hắn!
Đùng!
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Đầu gối Lôi Khiếu đập nát cả gạch đá xanh trên mặt đất.
Tôi nhìn người nhà họ Dương, phất tay tỏa ra một luồng khí tức, xua tan áp lực mà Lôi Khiếu đã trấn áp lên họ trước đó, khiến mọi người đều đứng bật dậy.
"Dập đầu, xin lỗi!" Tôi tiếp tục hạ lệnh.
Lôi Khiếu cực kỳ không phục, nhưng dưới uy áp của tôi, cơ thể hắn không còn nằm trong tầm kiểm soát, cái đầu cứ thế đập mạnh xuống đất liên hồi.