Chương 1242: Cổ điện đồng xanh
"Tiền bối yên tâm!"
Tôi chắp tay hành lễ, ngay sau đó, hư ảnh của Bạch Phượng liền hoàn toàn biến mất.
La Linh Nhi nhíu mày nhìn theo nơi Bạch Phượng vừa tan biến, nước mắt cứ thế tuôn rơi xuống.
Tôi lại gần an ủi vài câu, đợi tâm trạng cô ấy ổn định lại mới hỏi về việc trước đó.
Rõ ràng cô ấy đang quỳ lạy dưới gốc cây đồng, tại sao lại đột nhiên mất tích?
La Linh Nhi kể lại đại khái những chuyện đã xảy ra cho tôi nghe.
Thực ra, sau khi quỳ xuống, cô ấy phát hiện trên thân cây có một bùa truyền tống, vừa chạm tay vào đã bị truyền tống đi mất. Cô ấy thậm chí còn không kịp nói với tôi lời nào đã vào đến bên trong đại thụ. Còn đạo truyền tống phù Cổ Vu tộc mà tôi chạm phải lúc trước, thực chất là do La Linh Nhi tìm cách để lại.
Sau khi vào bên trong cây, cô ấy đã gặp mẹ mình.
Tất nhiên đó không phải là bản thể mà chỉ là một tàn ảnh lưu lại bằng vu thuật.
Tàn ảnh đó đã dẫn dắt La Linh Nhi đi nhận lấy truyền thừa Vu Thần của Cổ Vu tộc mà bà ấy đã cất giấu bấy lâu!
Mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi vì tất cả đều đã được mẹ cô ấy tỉ mỉ sắp đặt.
Từ rất lâu trước đây, Bạch Phượng đã thông qua một phương thức truyền tin đặc biệt, yêu cầu La Hầu tìm cách đưa con gái đến Ma Sinh Sơn để nhận lấy đạo truyền thừa Vu Thần.
Nhưng La Hầu cảm thấy nơi đây quá nguy hiểm nên vẫn luôn giấu kín, không nói cho con gái biết.
Đến khi tôi nhất định phải tới Ma Sinh Sơn, La Hầu mới để con gái dẫn đường.
Bí mật của La Hầu và con gái mà bấy lâu nay tôi không nhìn thấu được thực chất chính là chuyện này.
Xem ra La Hầu yên tâm để Linh Nhi đi cùng tôi cũng là vì tin rằng tôi có thể bảo vệ được an toàn cho cô ấy.
Tôi không có hứng thú gì với truyền thừa Vu Thần, dù sao đó cũng là thuật pháp của Cổ Vu tộc, tôi không có huyết mạch này, có được cũng vô dụng nên không hỏi nhiều.
Nhưng La Linh Nhi lại chủ động kể cho tôi nghe.
Ngoài truyền thừa mà cô ấy vừa nhận được, Cổ Vu tộc còn một truyền thừa Vu Thần khác nữa.
Cái của cô ấy là Bạch Vu Thần, còn cái còn lại là Hắc Vu Thần.
Bạch Vu Thần và Hắc Vu Thần là hai phái lớn trong truyền thừa Cổ Vu tộc thời thượng cổ. Tuy đối lập nhưng khi tộc nhân gặp đại nạn, hai phái này vẫn sẽ liên thủ với nhau. Có thể nói, họ là sự tồn tại vừa đối nghịch vừa cộng sinh.
Truyền thừa Bạch Vu Thần hiện đã nằm trong cơ thể La Linh Nhi.
Đây cũng là tâm nguyện lớn nhất của Bạch Phượng, bà ấy hy vọng truyền thừa này có người kế tục chứ không phải bị lão Vu Hiện kia hấp thụ hết.
Nhưng truyền thừa Hắc Vu Thần lại đang nằm trong tay Vu Hiện.
Bao năm qua, Vu Hiện luôn tìm cách luyện hóa nó nhưng vẫn chưa thành công.
Lão giam cầm Bạch Phượng, ngoài việc có ý đồ với bà ấy thì quan trọng nhất vẫn là muốn đoạt lấy truyền thừa Bạch Vu Thần trong tay bà.
Để luyện hóa hoàn toàn truyền thừa Hắc Vu Thần, chỉ có một cách duy nhất là dùng sức mạnh của Bạch Vu Thần hỗ trợ.
E rằng, việc Bạch Phượng nhờ tôi bảo vệ Linh Nhi không đơn thuần chỉ là bảo vệ con gái, mà còn là để bảo vệ truyền thừa Bạch Vu Thần.
Một khi nó thực sự rơi vào tay Vu Hiện, đó chắc chắn sẽ là một thảm họa khôn lường.
Vu Hiện đã ẩn mình trong cây đồng này suốt nhiều năm cũng chỉ vì muốn sớm đoạt lấy truyền thừa Bạch Vu Thần từ tay Bạch Phượng, hợp nhất hắc bạch để thỏa mãn dã tâm của mình.
...
Lúc này, Vu Hiện vốn đang ở trong đại điện trên tầng đỉnh của cây đồng đột nhiên mở bừng mắt.
Bên ngoài đại điện, một vệ binh đồng xanh tiến vào báo cáo: "Thưa Vu Thần đại nhân, Bạch Phượng đã chịu mở miệng, bà ta nói muốn gặp ngài!"
Vu Hiện vốn đang luyện hóa một luồng khí đen, nghe thế lập tức thu hồi khí trường, đứng bật dậy: "Ngươi nói cái gì?"
Vu Hiện vô cùng kích động.
Tên vệ binh đồng xanh kia lặp lại lần nữa:
"Bẩm Vu Thần, Bạch Phượng muốn gặp ngài, có lẽ bà ta đã nghĩ thông suốt rồi!"
"Ha ha ha ha..." Vu Hiện cười đắc ý. "Tốt lắm! Đã bao nhiêu năm trôi qua, Bạch Phượng, cuối cùng bà cũng nghĩ thông suốt rồi sao? Sớm như vậy có phải đã đỡ phải chịu bao nhiêu đau khổ không?"
Ngay sau đó, Vu Hiện bước ra khỏi đại điện.
Vừa đi lão vừa hỏi tên vệ binh: "Bên ngoài cây đồng có động tĩnh lạ, ta đã bảo các ngươi đi điều tra, đã tìm ra vấn đề gì chưa?"
Tên vệ binh lập tức trả lời: "Không có vấn đề gì, chắc chỉ là đám Phong Tập lỡ tay để vài kẻ tiểu tốt lọt vào thôi. Phía dưới đã phái lính đi tiêu diệt rồi, xin Vu Thần đại nhân cứ yên tâm!"
Vu Hiện gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Đi đến cửa đại điện, lão nhìn lên phía trên đỉnh đầu, nơi các cành cây đồng hội tụ phát ra ánh sáng xanh biếc.
Trong vầng sáng đó, trên thân chính của cây đồng có treo một trái đồng.
Thứ đấy không hề nhỏ, trông như một quả cầu đồng nhưng trên mặt đầy rẫy văn lộ, đặc biệt là khí thế mạnh mẽ tỏa ra đã minh chứng rằng trái cây này không hề tầm thường.
Xung quanh trái đồng đã sớm được bố trí Cửu Trọng Trận
Vu Hiện nhìn sang đó là để kiểm tra tình hình trận pháp.
Xác định Cửu Trọng Trận vẫn vô sự, mọi thứ bình thường, lão mới tiếp tục đi ra ngoài.
Tất nhiên, bên ngoài đại điện đồng xanh này cũng xuất hiện Cửu Trọng Trận.
Có thể nói, phòng ngự của chủ điện cây đồng này kiên cố như bàn thạch.
Đây đều là những thứ Vu Hiện dày công xây dựng suốt nhiều năm để bảo vệ trái đồng cuối cùng và cũng là quan trọng nhất đối với lão.
Trái đồng, cộng thêm truyền thừa Hắc Bạch Vu Thần, một khi ba thứ này hội tụ trên người Vu Hiện, đó chắc chắn sẽ là một tai ương.
Vu Hiện vừa đi vừa lẩm bẩm: "Bạch nương tử nghĩ thông suốt đương nhiên là tốt nhất. Như vậy, bản Vu Thần có thể hoàn toàn đạt được truyền thừa Hắc Bạch Vu Thần cuối cùng. Cộng thêm sức mạnh của trái đồng, đợi khi ta xuất quan, việc đầu tiên phải làm chính là san phẳng Tử Sơn Ma Sơn! Sau đó sẽ tiến ra bên ngoài, Thiên Đạo ngày nay cũng nên do ta nắm giữ. Ta muốn tất cả sinh linh trong thiên hạ này đều biến thành kiến cỏ dưới chân mình. Thần gì, Tiên gì... Ha ha ha... Chỉ cần một ý niệm của Vu Hiện ta là phải chết!"
Càng nghĩ, lão càng đắc ý.
Chẳng mấy chốc, lão đã tới nơi giam cầm Bạch Phượng.
Đó là một cổ điện khác trong cây đồng, trông khá âm u.
Khi Vu Hiện bước vào, những ngọn đuốc trên tường đồng loạt bùng cháy sáng rực.
Giữa cổ điện, từng sợi xích đồng xanh từ trên cây rủ xuống, khóa chặt trên người Bạch Phượng.