Chương 1241: Truyền thừa Vu Thần
Bạch Phượng quả nhiên không phải là người đàn bà máu lạnh. Bà ấy muốn đảm bảo an toàn cho con gái mình.
Tôi lập tức đồng ý: "Bạch tiền bối yên tâm. Linh Nhi vốn gọi tôi là chú hai, cho dù bà không nói, tôi cũng sẽ dốc toàn lực để bảo vệ cô ấy!"
Bạch Phượng nghe thấy hai chữ "chú hai" thì hơi khựng lại, hỏi: "Linh Nhi gọi cậu là chú hai? Cậu rốt cuộc là aio?"
Tôi giải thích ngắn gọn: "À, cách đây không lâu, tôi vừa kết nghĩa anh em với La Hầu ma tôn, nên ma tôn gọi tôi là nhị đệ, tôi đương nhiên được tính là nhị thúc của Linh Nhi..."
Vừa nghe thế, Bạch Phượng bỗng chốc vọt tới trước mặt tôi.
Bà ấy đang điều khiển cơ thể La Linh Nhi, định lao lên bóp cổ tôi.
Mã Diện lúc này đã nhận được truyền thừa, thực lực tăng vọt, lại là người Cổ Vu tộc nên không bị pháp tắc nơi đây áp chế.
Hắn lao ra chắn trước mặt tôi, vận dụng khí trường Cổ Vu tộc để chặn Bạch Phượng lại.
"Đừng hòng làm hại Dương tiên sinh!"
Bạch Phượng chẳng hề nghe lời Mã Diện, bà ấy vung tay tung ra luồng khí tức mạnh hơn, nhìn chằm chằm tôi, nói: "Cậu kết bái anh em với La Hầu, mấy người chính là cùng một giuộc! Xem ra, ta không nên hợp tác với cậu! Cậu... Đi chết đi!"
Oán hận của Bạch Phượng đối với La Hầu thực sự quá nặng nề.
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao La Hầu không dám tới đây mà phải để tôi đưa con gái ông ta đi cùng.
Ông ta mà xuất hiện, e là Bạch Phượng sẽ liều mạng với ông ta tới cùng.
Vì vậy, mối quan hệ giữa Bạch Phượng và La Hầu chắc chắn không đơn giản như những gì tôi biết trước đó. Nếu không, oán niệm của bà ấy đã không sâu đậm đến mức vừa nghe tôi kết bái với ông ta là đã muốn đánh một trận sinh tử rồi.
Tất nhiên, Mã Diện cũng không hề yếu thế, hắn triển khai pháp trận Cổ Vu tộc, ngăn cản Bạch Phượng.
Bạch Phượng trong cơ thể La Linh Nhi bị đánh cho lùi lại liên tục.
Rõ ràng bà ấy không thể đích thân tới đây mà chỉ có thể phụ thân vào Linh Nhi nên không thể phát huy thực lực thực sự, còn Mã Diện vừa nhận truyền thừa nên có thể áp chế được trạng thái này của bà ấy.
Mã Diện hít sâu một hơi, định dùng trường khí trấn áp hoàn toàn, nhưng tôi đã đặt tay lên vai hắn, bảo: "Lão Mã, từ từ đã. Tiền bối sẽ không lấy mạng tôi đâu."
Nghe tôi nói vậy, Mã Diện mới thu lại bớt khí tức, nhưng vẫn đứng chắn phía trước bảo vệ tôi hết mình.
Bạch Phượng sau khi lùi lại cũng đã bình tĩnh hơn đôi chút, bà ấy nhìn Mã Diện, không nhịn được mà thốt lên: "Không ngờ ở nơi này còn có thể gặp được một hậu duệ mang huyết mạch Cổ Vu tộc từ thời thượng cổ!"
Mã Diện chỉ hừ lạnh, không trả lời.
Tôi nói: "Bạch tiền bối, thực ra chuyện tôi kết bái với La Hầu chỉ là ngoài ý muốn, tôi và ông ta không phải cùng một hạng người, bà đừng đánh đồng tôi với ông ta. Tôi tới đây tìm bà đúng là có mục đích riêng, nhưng cũng chỉ có tôi mới bảo vệ được an toàn cho La Linh Nhi, điểm này bà cũng rõ mà, phải không?"
Lúc Bạch Phượng lao về phía tôi, thế công tuy hung mãnh như muốn giết người, nhưng thú thực tôi chẳng cảm nhận được sát ý thực sự nào cả.
Tôi đoán bà ấy chỉ đang phát tiết nỗi hận với La Hầu mà thôi.
Vì muốn bảo vệ con gái, bà ấy sẽ không giết tôi.
Bạch Phượng thở dài: "Cậu nói đúng, ta không thể ra tay với cậu. Dù cậu với La Hầu có cùng một giuộc hay không, ta cũng sẽ không động vào cậu, miễn là cậu đảm bảo bảo vệ con gái ta bình an. Tất nhiên, nếu con bé chịu bất kỳ tổn thương nào, ta nhất định sẽ giết cậu! Đây là cuộc giao dịch của chúng ta, cậu hiểu chứ? Ta giúp cậu lấy trái đồng, cậu bảo vệ con gái ta an toàn!"
Tôi gật đầu: "Được, tôi đồng ý thỏa thuận này! Bạch tiền bối, giờ bà có thể giao Linh Nhi cho tôi được rồi. Tôi sẽ giấu cô ấy đi, cho dù tôi có chết, chỉ cần cô ấy trốn trong không gian tiểu thế giới của tôi thì sẽ không gặp chuyện gì đâu!"
Bạch Phượng khá bất ngờ trước những lời tôi nói, bởi vì loại pháp bảo cấp bậc như tôi nói không phải ai cũng có thể sở hữu.
Tôi lấy cổ kính Hỗn Độn ra.
Chỉ riêng trường khí tỏa ra từ gương đã trấn áp hoàn toàn các luồng pháp tắc Cổ Vu tộc xung quanh.
Bạch Phượng hóa thành một bóng trắng rời khỏi cơ thể La Linh Nhi. Linh Nhi lảo đảo, tôi bước tới đỡ lấy cô ấy.
Sau một hồi định thần, La Linh Nhi mở mắt tỉnh lại.
Việc đầu tiên Linh Nhi làm là hỏi về mẹ mình: "Mẹ, mẹ vẫn ổn chứ? Mẹ! Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ tìm cách cứu mẹ ra ngoài!"
"..."
"Chú hai..."
Tôi an ủi: "Đúng, là tôi đây. Linh Nhi, cô không sao rồi, mẹ cô ở đằng kia!"
Tôi chỉ tay về phía bên cạnh, La Linh Nhi nhìn sang, thấy Bạch Phượng đang lơ lửng như một hư ảnh.
Cô ấy chạy tới định nắm lấy tay bà ấy, vừa khóc vừa nói: "Mẹ, con đưa mẹ ra ngoài! Con đưa mẹ đi tìm cha, cha..."
Bạch Phượng ngắt lời Linh Nhi: "Đừng nhắc đến cha con nữa. Nếu trong lòng ông ta thực sự có ta, năm xưa đã không bỏ mặc ta mà đi. Hơn nữa, bản thể của ta đã bị giam cầm, không đi được đâu!"
Linh Nhi còn muốn giải thích thêm, nhưng Bạch Phượng nói: "Được rồi Linh Nhi, con hãy nghe theo mọi sự sắp xếp của chú hai mình, cậu ấy bảo sao thì làm vậy. Con hãy vào trong cổ kính của cậu ấy, cậu ấy có thể đảm bảo an toàn cho con! Con đã nhận được truyền thừa xứng đáng, mà còn là truyền thừa đỉnh cao nhất của Cổ Vu tộc chúng ta. Chỉ là muốn hoàn toàn làm chủ và trở thành cường giả số một của tộc thì vẫn cần thời gian! Đời này mẹ coi như hết hy vọng, chỉ mong con có thể phát dương quang đại truyền thừa Vu Thần của tộc ta! Tất nhiên, quan trọng nhất là con phải bảo vệ chính mình! Con... Chỉ cần được bình an, cha mẹ đã mãn nguyện rồi!"
Khi nói những lời này, Bạch Phượng nhìn La Linh Nhi đầy trìu mến.
Dường như bà muốn nhìn con gái thêm vài lần nữa để khắc sâu hình dáng khi trưởng thành của con vào tâm trí. Bởi lẽ, lần cuối cùng họ gặp nhau là khi Linh Nhi mới vừa lọt lòng.
La Linh Nhi lo lắng hỏi: "Mẹ, vậy còn mẹ thì sao?"
Bạch Phượng chỉ nói: "Ta không sao. Vu Hiện tuy tàn bạo khát máu, nhưng hắn sẽ không giết ta đâu."
Linh Nhi lao tới định ôm lấy mẹ, nhưng hư ảnh của Bạch Phượng dao động nhẹ rồi mờ dần đi.
Trước khi biến mất hoàn toàn, bà ấy nhìn tôi, nhấn mạnh một lần nữa: "Dương Sơ Cửu, hãy nhớ kỹ cuộc hợp tác giữa chúng ta và cả lời hứa của cậu với ta! Bạch Phượng ta nhất định cũng sẽ liều chết giúp cậu lấy được trái đồng đó!"