Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1196

Chương 1196: Giao dịch

"Người anh em, bất kể cậu là thuộc hạ của Ma Vương nào, ta nói thật cho cậu biết, dù chính chủ nhân đứng sau lưng cậu có đích thân tới đây thì hắn cũng tuyệt đối không thể có được âm sát trắng!"

Xiềng xích trên lão Ma Tôn kêu loảng xoảng, trong lòng bàn tay lão bỗng xuất hiện một luồng sát khí màu trắng.

Ngay khi luồng sát khí trắng này xuất hiện, Sát Thần trong cơ thể tôi chấn động mạnh, dương sát Chúc Âm liền có dị động, nhưng tôi lập tức đè nén nó lại.

"Tại sao? Chẳng phải âm sát trắng đang nằm trong tay ông đó sao? Vả lại, ông hiện đang trong kỳ suy biến, một nhân vật nhỏ bé như tôi cũng có thể nắm thóp ông, vì cớ gì mà lại không mang được luồng âm sát trắng này đi?"

Lão Ma Tôn cười nói: "Đây chỉ là một sợi âm sát trắng mà thôi, căn nguyên thực sự của nó không ở đây, hơn nữa ta vẫn chưa luyện hóa được nó. Thứ đấy quá mạnh, cho dù ta có đưa âm sát trắng cho cậu, cậu cũng không kham nổi đâu. Bất kể Ma Vương đứng sau cậu là ai, kẻ đó cũng không thể nắm giữ được nó! Sức mạnh của nó thậm chí còn vượt xa mọi ma khí trong ma giới này. Nạp âm sát trắng vào cơ thể chỉ khiến ma khí bản thân bị hao tổn liên tục, thậm chí dẫn đến việc cảnh giới ma thân bị sa sút! Nói vậy rồi, cậu chắc chắn vẫn muốn lấy chứ?"

Tôi đáp không chút do dự: "Âm sát trắng, tôi nhất định phải có!"

Lão Ma Tôn nghe tôi nói vậy thì nhìn chằm chằm vào tôi, đánh giá kỹ lưỡng một lần nữa.

"Nói vậy, không phải Ma Vương đứng sau muốn có âm sát trắng, mà là chính bản thân cậu muốn?"

"Tôi đã nói rồi, tôi chẳng phải thuộc hạ của Ma Vương nào cả!"

Vừa nói, tôi vừa nhìn vào sợi âm sát trắng trong tay lão Ma Tôn, rồi đưa tay chộp lấy.

Sợi âm sát trắng nằm gọn trong lòng bàn tay tôi lập tức trở nên bình lặng, điều này khiến lão Ma Tôn vô cùng kinh ngạc.

"Cậu... Cậu có thể khống chế được âm sát trắng?"

Tôi gật đầu: "Tất nhiên!"

Trong người đã có dương sát đen, việc tôi muốn khống chế âm sát trắng đương nhiên dễ như trở bàn tay, huống hồ đây chỉ là một sợi nhỏ, chưa phải là bản thể của âm sát.

Nhìn kỹ giữa chân mày lão Ma Tôn, tôi thấy trong ma khí của lão vẫn còn lẫn lộn những sợi âm sát trắng li ti. Tôi bắt ấn chỉ quyết, lấy ma khí của lão làm dẫn, hút sạch toàn bộ những sợi âm sát trắng đó ra ngoài.

Tất cả âm sát trắng hội tụ lại trong lòng bàn tay tôi.

Tôi liền hấp thụ chúng, dung nhập vào cơ thể.

Lão Ma Tôn hoàn toàn đờ người ra nhìn.

Hơn nữa, lão cảm nhận được cơ thể mình dường như đã dễ chịu hơn rất nhiều.

Những năm qua, lão luôn tìm cách luyện hóa âm sát trắng để thăng tiến thực lực, nhưng âm sát trắng lại xâm thực ma khí, khiến sức mạnh của lão không tăng mà còn giảm.

Không còn cách nào khác, lão chỉ đành nhường ngôi Ma Tôn cho con trai, còn bản thân thì ẩn nấp trong bóng tối tìm cách hóa giải.

Khi kỳ suy biến đến, lão phải chọn nơi hẻo lánh này để lẩn trốn qua thời khắc nguy hiểm nhất.

Không ngờ tại đây, âm sát trắng trên người lão lại được giải trừ.

Lão Ma Tôn vô cùng xúc động,

hỏi: "Người anh em, cậu hấp thụ hết âm sát trắng trên người ta mà bản thân không hề hấn gì sao? Cậu không cảm thấy âm sát trắng đang xâm thực ma khí của mình à?"

Tôi trả lời: "Thứ đó không xâm thực nổi ma khí của tôi."

Lão Ma Tôn cảm nhận luồng ma khí đang cuộn trào trong cơ thể, tuy vẫn đang trong kỳ suy biến nhưng rõ ràng trường khí đã tốt hơn nhiều. Một khi qua được kỳ này, thực lực của lão chắc chắn sẽ tiến thêm một bước dài!

"Người anh em, cậu rốt cuộc là ai? Chẳng hay ta nên xưng hô với cậu thế nào?" Lão Ma Tôn nghiêm túc hỏi.

Tôi đáp: "Hồng Ma, chỉ là một nhân vật nhỏ bé mà thôi!"

Lão Ma Tôn hiển nhiên không tin đó là danh tính thật của tôi, lão khẽ cười rồi nói: "Được, người anh em Hồng Ma, nếu mục đích của cậu chính là âm sát trắng, vậy ta thực sự có một việc muốn nhờ cậu giúp đỡ. Thứ âm sát trắng cậu nói quả thực đang ở Tử Sơn thuộc ma giới này! Hơn nữa, nó đã xâm thực vào tận ma mạch quan hệ đến sự tồn vong của ma giới. Nếu cứ để nó tiếp tục phát triển, e là ma giới của sẽ tiêu vong hoàn toàn! Thật ra ta chẳng có hứng thú gì với âm sát trắng, chỉ vì nó đe dọa đến ma giới mà thôi. Người anh em Hồng Ma có thể luyện hóa được âm sát trắng, vậy không biết cậu có thể giúp một tay, luyện hóa triệt để bản nguyên của nó không? Cậu có hứng thú với âm sát trắng, sau khi luyện hóa xong nó sẽ thuộc về cậu. Như vậy ma mạch của ma giới được bảo toàn, La Hầu ta nhất định sẽ không quên ơn đức này của cậu! Mọi vật phẩm tốt đẹp trong ma giới, cậu có thể tùy ý lựa chọn, sao hả?"

Lão Ma Tôn đã nói đến nước này, cơ hội tôi chờ đợi dĩ nhiên chính là đây.

Thế nhưng, lão dù sao cũng là Ma Tôn, một con cáo già đã sống quá lâu, tôi đương nhiên vẫn phải đề phòng.

Nếu không, chẳng biết lúc nào sẽ bị lão ma đầu này tính kế.

"Được thôi, nhưng thực lực tôi thấp kém, lỡ như bị ông tính kế thì biết làm sao? Chi bằng thế này, ông hãy đưa ra một giọt máu tinh huyết bản mệnh, dùng nó làm lời nguyền giao cho tôi, như vậy tôi mới tin ông!"

Thực lực của La Hầu dù là đặt ở thời thượng cổ cũng là tồn tại cực mạnh.

Ngay cả trong kỳ suy biến, chắc chắn lão vẫn có thực lực nhất định. Đã hợp tác với lão, tôi đương nhiên phải chọn cách vẹn toàn nhất. Đồng thời, yêu cầu này cũng là để xem thành ý của lão đến đâu.

Bởi đó là tinh huyết bản mệnh.

Nếu lão thực sự chỉ muốn tính kế tôi và chuyện âm sát trắng ảnh hưởng đến ma giới chỉ là giả, thì lão căn bản không cần phải đem tinh huyết ra để giao dịch!

Sau khi tôi đưa ra yêu cầu, La Hầu vẫn cứ nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.