Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1195

Chương 1195: Suy đoán và thử thách

Tất nhiên, nói đi cũng phải nói lại, bất kể là dương sát đen hay âm sát trắng thì bản chất cũng chỉ là một loại sát khí. Khi loại sát khí này đủ mạnh, nó sẽ dần sinh ra linh trí, từ đó ảo hóa thành sinh linh.

Biến thành một ông già cũng không phải là chuyện không thể.

Tôi nhìn ông lão kia, ông ta đang bị xiềng xích khóa chặt, đầu cúi thấp, mái tóc rũ rượi che khuất cả khuôn mặt, căn bản không thể nhìn rõ diện mạo.

Dựa theo cộng hưởng của dương sát đen mà tôi tìm được đến đây. Mười phần thì đến tám chín phần ông già này chính là âm sát trắng.

Vì thế, tôi trực tiếp mở mạch môn của mình, bắt đầu tìm cách hấp thụ âm sát màu trắng.

Có thành công hay không thì cứ phải thử mới biết.

Nhưng mạch môn đã mở mà chẳng có chút phản ứng nào.

Thấy vậy, tôi đành phải sử dụng thủ đoạn khác, chẳng hạn như dùng Huyền Thiên Ám Lôi bổ xuống thử xem sao.

Tôi ngưng tụ một tia Huyền Thiên Ám Lôi vô cùng mạnh mẽ, ám lôi tích tụ thành một cột sét, bổ thẳng xuống người ông lão.

Ông ta bị đánh tới mức thét lên thảm thiết rồi giận dữ quát mắng: "Thằng ranh con, cậu làm cái gì đấy?"

Lại còn biết nói chuyện cơ à?

Tôi nhìn chằm chằm ông ta, hỏi: "Ông chính là hóa thân của âm sát trắng phải không? Tôi đến đây là để luyện hóa ông!"

Ông già cạn lời: "Ta rõ ràng là người, người ma tộc hẳn hoi, con mắt nào của cậu nhìn thấy ta là âm sát trắng hả?"

Tôi thản nhiên đáp: "Tôi tự có phán đoán của mình Lão tiên sinh, mặc kệ ông có giảo biện không thừa nhận thế nào, hôm nay tôi cũng sẽ luyện hóa ông cho bằng được! Trận pháp này đã khóa ông lại rồi, cũng đỡ cho tôi công sức phải đi bắt!"

Tôi tiến lên trước hai bước, lập tức kết trận, chuẩn bị tiếp tục luyện hóa ông lão.

Ông ta vội giơ tay ra hiệu: "Khoan đã! Người anh em, làm sao cậu tìm được đến chỗ này?"

Làm sao tôi có thể nói cho ông ta biết được?

Dù sao dương sát màu đen trên người tôi là một bí mật cực lớn.

"Tôi tự có cách của mình!" Tôi trả lời qua loa.

Ông già lại bảo: "Người anh em, ta thấy chỉ có một mình cậu tìm tới đây, chắc hẳn không có ai khác biết tôi ở chỗ này đâu nhỉ? Thế này đi, chúng ta làm một cuộc giao dịch. Bây giờ cậu lập tức rời khỏi đây, còn ta có thể cho cậu một tạo hóa lớn!"

Tôi thắc mắc: "Tạo hóa lớn gì?"

Ông lão trả lời: "Dưới trướng Ma Tôn có mười hai Ma Vương. Hiện tại chức vị Ma Vương vẫn còn chỗ trống. Nếu cậu rời khỏi đây, sau này ta có thể cung cấp đủ tài nguyên để cậu trở thành một trong mười hai Ma Vương của Tử Sơn Ma Đô! Có lẽ cậu chỉ là một nhân vật nhỏ bé, nhưng tìm được đến tận đây thì cũng có chút bản lĩnh. Thế nào, cơ hội này ngàn năm có một, có muốn nắm bắt lấy không?"

Trước đó tôi vẫn luôn cân nhắc về chuyện âm sát trắng, cứ ngỡ ông lão này là hóa thân của sát khí, nhưng giờ xem ra không phải.

Danh tính thực sự của ông ta có lẽ chính là lão Ma Tôn La Hầu.

Sau khi bước vào thời kỳ suy biến, lão đã tự giấu mình trong cái nhà giam cũ nát không ai ngó ngàng tới này, nhằm tránh né sự truy sát của các thế lực ma tộc bên ngoài.

Chắc là La Hầu tưởng tôi không phải tìm thứ khác mà là nhắm thẳng vào lão. Nếu đã tìm được La Hầu rồi thì vừa hay có thể lợi dụng ông già này, biết đâu lại giúp tôi tìm thấy âm sát trắng!

Tôi lập tức nhập vai, hỏi: "Ông thực sự có thể cho tôi vị trí Ma Vương?"

La Hầu gật đầu: "Tất nhiên! Ở ma giới này, bất cứ chuyện gì ta chỉ cần nói một câu là xong!"

Tôi thở dài: "Ông chỉ hứa miệng thế thì tôi cũng chẳng tin lắm. Với lại, làm Ma Vương thì có gì hay?"

La Hầu cười đáp: "Người anh em, lời của ta chính là thánh chỉ của ma giới. Đã hứa với cậu thì đương nhiên nhất ngôn cửu đỉnh. Chỉ cần cậu không tiết lộ nơi ẩn náu của ta ra ngoài, cậu chắc chắn sẽ có được vị trí Ma Vương. Ma Vương ở ma giới còn có cả lãnh địa phong kiến riêng cơ mà..."

Tôi vọt một cái đã tới sát bên cạnh La Hầu.

Vốn dĩ có một rào chắn ma khí ngăn cách, nhưng tôi trực tiếp xuyên qua, áp sát người lão.

La Hầu thấy cảnh này thì giật nảy mình.

Đoản kiếm Phế Kim đè lên cổ lão, tôi gằn giọng: "Lão Ma Tôn, tôi chẳng có chút hứng thú nào với cái chức Ma Vương mà ông hứa hẹn cả. Tôi chỉ muốn hỏi ông, có phải âm sát trắng đang nằm trong tay ông không?"

Nếu không phải đang trong kỳ suy biến, lão Ma Tôn không đời nào lại hạ mình cầu xin tôi giữ bí mật như vậy.

Cho nên, nhân lúc lão thực sự đang suy yếu, tôi phải nắm thóp lão, biết đâu có thể trực tiếp tìm thấy âm sát trắng!

Nghe nhắc tới âm sát trắng, lão Ma Tôn lập tức khựng lại.

"Cậu... Làm sao cậu biết về chuyện âm sát trắng? Hóa ra cậu lần theo dấu vết của âm sát trắng để tìm ta? Cậu rốt cuộc là ai? Tại sao lại biết chuyện này?"

Lão Ma Tôn vô cùng cảnh giác, nhưng kiếm ý từ đoản kiếm Phế Kim của tôi đã áp chế khiến lão không dám manh động.

Tôi bảo: "Ông cứ coi tôi là một người bình thường đi."

Sắc mặt lão Ma Tôn trở nên rất khó coi.

Trước đó lão nghĩ tôi chỉ là một thằng nhóc trẻ tuổi, có lẽ vô tình đi lạc vào đây nên định lừa tôi bằng cái ghế Ma Vương để sau này dễ bề thao túng.

Nhưng giờ đây, lão đã không còn nhìn thấu được tôi nữa.

"Chuyện của ma giới các ông tôi không quan tâm, thứ duy nhất tôi hứng thú là âm sát trắng. Lão Ma Tôn, âm sátu trắng chắc là đang ở trên người ông đúng không?" Tôi hỏi.

Đôi mắt ma tộc có phần đục ngầu của lão Ma Tôn nhìn tôi, dường như suy nghĩ một hồi rồi lại hỏi: "Cậu... Rốt cuộc là thuộc hạ của Ma Vương nào? Tên nào muốn phản bội bản tôn?"

Tôi đáp: "Ông nghĩ phức tạp quá rồi, mấy tên Ma Vương dưới trướng ông tôi chẳng quen biết một ai cả."

La Hầu lại nói: "Không thể nào! Chuyện về âm sát trắng chỉ có chúng biết đôi chút, vì năm đó khi tìm thấy âm sát màu trắng chỉ có chúng có mặt. Cậu không phải tâm phúc của chúng thì tuyệt đối không thể biết chuyện này!"

Nghe lão Ma Tôn nói thế, tôi khẳng định lão thực sự đang nắm giữ âm sát màu trắng.

Cuối cùng cũng tìm thấy rồi!

Tôi nhấn nhẹ đoản kiếm Phế Kim, lạnh lùng nói: "Giao âm sát trắng ra đây, tôi có thể tha cho ông con đường sống!"