Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1184

Chương 1184: Cự Ma đột kích

Ba trăm người ma tộc, xem ra đây đã là giới hạn của hắn.

Cũng được, cứ thử xem!

Biết đâu có ba trăm người này là đủ để ngưng tụ Ma Thần thì sao?

Nếu thực sự không được, tôi sẽ để ba trăm kẻ đó nghĩ cách dẫn thêm nhiều người từ ma giới tới nữa. Dù sao, mấy trăm người đột nhiên mất tích chắc chắn sẽ có kẻ đứng ra điều tra thôi.

Tạm thời cứ tính thế đã.

Tôi thu hồi kết giới Huyền Thiên Ám Lôi.

Mộc Ma và Lực Ma lập tức gật đầu lia lịa.

"Đại nhân yên tâm, bọn ta lập tức truyền tin ngay!"

Mộc Ma và Lực Ma nhanh chóng kết thủ ấn, khí tức màu máu hội tụ trong lòng bàn tay, ngưng thành một luồng sáng.

Nhìn chằm chằm vào luồng sáng đó, hai tên lẩm bẩm đọc chú ngữ.

Cùng lúc đấy, Mộc Ma lén lút dùng phương pháp truyền âm nói với Lực Ma: "Lực Ma, đừng có chỉ biết ngây ngốc truyền tin, mau nghĩ cách gọi tất cả các cao thủ ma tộc mà anh quen tới đây. Thằng nhóc này thâm tàng bất lộ, nếu chúng ta không tìm được cường giả đối phó hắn, hôm nay chắc chắn sẽ chết trong tay hắn!"

Lực Ma vẫn còn đang ngơ ngác, truyền âm hỏi lại: "Mộc Ma, ý anh là sao? Không phải hắn muốn nhờ giúp làm bánh khô à?"

Mộc Ma cạn lời: "Anh tưởng làm bánh khô thật đấy à? 'Ma khô' mà hắn nói không phải là loại 'bánh khô' đó đâu!"

Lực Ma thắc mắc: "Không phải bánh khô thì là cái gì? Chẳng phải phát âm giống nhau sao?"

Mộc Ma cảm thấy muốn chết quách cho xong.

Hắn thầm hít một hơi sâu, tay vẫn giữ chỉ quyết truyền tin, nghiến răng giải thích: "Cậu ta vừa mới nói Huyền Ma đã biến thành ma khô rồi đấy thôi. Anh nghĩ xem một người của ma tộc làm sao biến thành bánh khô được? Ý hắn nói 'ma khô' chính là những người ma tộc bị hút cạn sạch ma khí!"

"Cái gì?"

Lực Ma giật mình thốt lên thành tiếng, những thớ thịt trên khuôn mặt vạm vỡ của hắn không tự chủ được mà giật giật vài cái.

Tôi hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Mộc Ma toát mồ hôi lạnh toàn thân, vội vàng giải thích: "Không có gì, đại nhân, hoàn toàn không có chuyện gì đâu. Tên Lực Ma này lúc truyền tin bị ma khí làm mất kiểm soát một chút, tự dọa chính mình thôi, ngài xem hắn ngốc không kìa! Nhưng đại nhân cứ yên tâm, chắc chắn không làm lỡ việc của ngài!"

Tôi chỉ "ừ" một tiếng, tiếp tục chờ đợi.

Mồ hôi trên trán Lực Ma cũng bắt đầu chảy ròng ròng, hắn thực sự không ngờ "bánh khô" mà tôi nói lúc cười nói vui vẻ lại mang ý nghĩa đáng sợ đến vậy.

Giờ đây khi nhìn lại tôi, hắn cảm thấy người thanh niên này thật quá đỗi kinh hoàng.

Lúc truyền tin, hai tên đã dốc hết sức để mời tới một số cường giả ma tộc.

Tất nhiên, đó cũng là những cường giả mạnh nhất trong tầng lớp mà bọn chúng có thể quen biết.

Trong ma giới, một số kẻ nhận được tin nhắn của Mộc Ma và Lực Ma liền phóng ra ma khí, lập tức đánh tan luồng khí tức ấy rồi chửi thề.

Nhưng cũng có vài kẻ đã tìm đến lối vào gần yêu đô.

Ma phân ra mười lăm bậc, loại như Mộc Ma và Lực Ma là bậc hai.

Mộc Ma liều mạng truyền tin, kẻ phản hồi mạnh nhất cũng chỉ ở bậc ba.

Ngược lại phía Lực Ma, một trong những kẻ phản hồi lại là một cường giả bậc năm.

Đối với Mộc Ma và Lực Ma mà nói, cường giả như vậy đã là tồn tại thuộc cấp huyền thoại.

Khi Lực Ma báo tin này cho Mộc Ma, Mộc Ma vô cùng kích động: "Lực Ma, nhờ anh cả đấy, lần này chúng ta cứu được mạng rồi!"

Lực Ma cười đáp: "Cường giả bậc năm này là một ông chú họ của tôi. Ông ta thấy em gái ta có thiên phú tu hành, muốn con bé đi theo ông ta tu luyện nhưng con bé không chịu vì thấy ông ấy tâm thuật bất chính. Không ngờ truyền tin bừa cũng tới được chỗ ông ta. Thực lực của ông ta rất mạnh, chỉ cần ông ta tới, ta thấy chắc chắn sẽ áp chế được thằng nhóc kia!"

Mộc Ma cũng vô cùng tự tin: "Đương nhiên, đó là cường giả bậc năm của ma tộc ta mà!"

Rất nhanh sau đó, phía Yêu Cốt Sơn, chỗ lối vào ma giới bắt đầu có động tĩnh truyền tới.

Tôi nhìn về phía đấy, thấy mười mấy bóng người lao ra, nhưng độ dày ma khí trên người cơ bản cũng chỉ ngang tầm Lực Ma và Mộc Ma.

Các nhóm ma tộc như vậy kéo đến mười mấy đợt, tổng cộng khoảng một hai trăm người.

Cuối cùng, sau khi những kẻ này có mặt đầy đủ, một tên ma tộc cao khoảng bốn năm mét bước ra.

Cường độ ma khí trên người hắn mạnh hơn hẳn đám lâu la trước đó.

Hắn đáp ngay trước mặt tôi.

Lực Ma và Mộc Ma lập tức chạy tót ra sau lưng cái gã to xác này. Tôi không nhúc nhích, chỉ đánh giá vị Cự Ma này, ma khí trên người hắn trông quả thực rất khá.

Lực Ma chắp tay hành lễ: "Chú họ! Chú xem, thằng nhóc kia thực lực không tồi, là một tu sĩ nhân tộc! Chú muốn thôn phệ tinh huyết của cậu ta, hay dùng ma khí xâm thực biến hắn thành một con rối, tùy ý chú xử lý!"

Lực Ma trực tiếp nói toạc mưu đồ ra trước bàn dân thiên hạ. Mộc Ma thì nhìn những người ma tộc xung quanh, hô hào: "Chính là tên nhóc này đã phá hỏng kế hoạch thôn tính yêu đô của chúng ta. Mọi người mau chóng kết trận, nhốt cậu ta lại, tuyệt đối không được để cậu ta chạy thoát!"

Sau khi Cự Ma tới, hai con chó săn này lật mặt ngay.

Tất cả người ma tộc lập tức bộc phát ma khí, lao ra tứ phía bao vây.

Tôi trực tiếp bị ma khí đỏ rực như máu nhấn chìm.

Tuy nhiên, trong cơ thể tôi đã hấp thụ không ít ma khí, ma khí ở mức độ này chẳng những không trấn áp được tôi, mà tôi còn có thể nhìn thấu qua lớp ma khí để quan sát tình hình xung quanh.

Cự Ma nhìn tôi, cười lạnh hỏi: "Chính cậu đã bắt nạt Lực Ma hả?"

Tôi thản nhiên thừa nhận: "Phải!"

Cự Ma quát: "Thằng nhóc, cậu đã thấy nắm đấm to hơn đầu mình bao giờ chưa?"

Tôi nhìn nắm đấm đang siết chặt của Cự Ma, ma khí trên đó đang sôi sục, đúng thật là nó còn to hơn cả đầu tôi, trông như một quả chùy khổng lồ vậy.

Thế nhưng đoản kiếm Phế Kim đã xuất hiện trên tay, tôi lướt qua bên cạnh gã Cự Ma. Giây tiếp theo, nắm đấm của Cự Ma bị Huyền Thiên Ám Lôi của tôi quấn chặt, nhấc bổng lên giữa không trung, đưa ngay trước mặt hắn.

Tôi hỏi hắn: "Anh nói cái này à? Trước đây chưa thấy, giờ thì thấy rồi đấy!"