Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1183

Chương 1183: Cần nhiều hơn nữa!

Bình thường, bất cứ ai, thậm chí là yêu tộc, khi nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị xuất hiện trên ngọn núi này chắc chắn sẽ sợ đến phát khiếp, không kịp chạy trốn thì chân tay cũng phải bủn rủn.

Thế nhưng, trước mặt bọn chúng, một thanh niên trông có vẻ vô hại, dù khí tức trên người khá phức tạp, lại không hề bỏ chạy. Chẳng những không chạy, người này còn "vút" một cái, hiện ra ngay sau lưng hai tên ma tộc.

Lực Ma và Mộc Ma đều cảm thấy chuyện này thật kỳ quái.

Không sợ bọn chúng thì thôi đi, còn dám mò ra sau lưng, đây là ý gì?

Lực Ma và Mộc Ma đồng loạt quay đầu.

Lúc này, thứ bọn chúng nhìn thấy lại là nụ cười của tôi. Trong nụ cười ấy có sự kích động, ánh mắt khao khát một thứ gì đó giống như chim ưng nhìn thấy con mồi vậy.

"Chỉ có hai anh tới thôi sao?" Tôi vô thức hỏi, lời này nghe có chút đường đột.

Nhưng thú thật, nếu có thể kéo thêm nhiều người ma tộc tới thì đương nhiên là tốt nhất. Bởi lẽ Ma Thần của tôi muốn thành hình thì cực kỳ cần người ma tộc, hiện tại vẫn còn thiếu một chút, chẳng biết hai tên này có đủ hay không.

Lực Ma nhìn tôi chằm chằm, hỏi: "Cậu là ai?"

Tay tôi kết ấn, trực tiếp dùng Huyền Thiên Ám Lôi ngưng tụ kết giới, phong tỏa hai tên ma tộc này lại.

Bất kể có kẻ nào khác tới hay không, cứ nắm chắc hai tên này trong tay để phục vụ việc đúc nặn Ma Thần cái đã.

Lực Ma và Mộc Ma nhìn kết giới Huyền Thiên Ám Lôi xung quanh, không khỏi ngẩn ngơ.

"Cũng có chút bản lĩnh đấy."

"Xem ra chuyện xảy ra ở yêu đô là do tên nhóc nhà cậu làm rồi!"

"Huyền Ma đâu?"

Tôi không phủ nhận, trực tiếp đáp: "Tôi tên Dương Sơ Cửu, người Viêm Hạ! Huyền Ma đã thành ma khô rồi! Bây giờ, đến lượt các anh trả lời câu hỏi của tôi!"

Mộc Ma hừ lạnh, cười nham hiểm nhìn sang Lực Ma: "Chỉ là một cái kết giới lôi pháp thôi mà. Lực Ma, đi, húc tan cái kết giới này cho ta!"

Lực Ma hỏi vặn lại: "Tại sao lại là ta đi mà không phải anh?"

Mộc Ma đáp: "Anh sức dài vai rộng, phá cái kết giới của thằng nhóc này đi để cho nó biết mặt..."

Chát!

Một cái tát của tôi giáng thẳng vào mặt tên Mộc Ma đó.

Cú tát này lập tức đánh bay hắn xa hàng chục mét, va rầm vào kết giới Huyền Thiên Ám Lôi rồi lăn lộn xuống đất.

Từng tia sét bổ xuống người khiến hắn bị đánh cho đầu óc choáng váng, hồn xiêu phách lạc.

Tôi tiến đến trước mặt hắn, bảo: "Vừa mới nói xong, đến lượt anh trả lời câu hỏi của tôi, nói nhảm cái gì thế?"

Mộc Ma bị dọa sợ khiếp vía.

Hắn lập tức bò dậy, sương máu trên người sôi sục, lăn lộn né sang một bên để đứng cách xa tôi ra.

Tên Lực Ma đứng đằng kia chứng kiến cảnh vừa rồi cũng bị dọa cho giật mình. Hắn không thể ngờ nổi kết giới lôi pháp này lại mạnh đến thế.

Lúc này, tôi lại giơ tay, phóng ra hai luồng Huyền Thiên Ám Lôi. Ám lôi như những sợi xích quấn chặt lấy hai tên ma tộc, kéo chúng lại gần sát bên mình.

"Bây giờ, có thể trả lời câu hỏi của tôi chưa?"

Lực Ma và Mộc Ma đã bắt đầu sợ hãi, không dám nói nhảm thêm, cả hai gật đầu lia lịa như giã tỏi.

Tôi nhìn Mộc Ma, hắn lập tức trả lời: "Ta... Bọn ta đúng là chỉ có hai người tới thôi. Vốn dĩ yêu đô tàn phế thì một mình Huyền Ma là đủ xử lý, nhưng phía trên phát hiện yêu đô có vấn đề, ma khí biến mất nên mới phái bọn ta tới xem xét!"

Lực Ma gật đầu theo, không dám chậm trễ.

Tôi hỏi tiếp: "Hai anh có địa vị gì trong ma tộc?"

Lực Ma định tranh lời nhưng Mộc Ma nhanh mắt cướp lời trước: "Địa vị của hai bọn ta ở ma giới cực kỳ cao! Tuy không mang huyết thống truyền thừa nhà họ La của Ma tôn, nhưng tổ tiên cũng là những nhân vật lớn của ma tộc, là ma tướng đỉnh cao bên cạnh ma tôn La Hầu. Cao nhân, ta biết ngài rất lợi hại, nhưng ngài tốt nhất đừng động đến mạng sống của hai bọn ta. Dù sao thế lực ma giới rất bành trướng, làm vậy sẽ không có lợi cho ngài đâu! Ngài có yêu cầu gì cứ nói với a, không cần thiết phải đối đầu với ma tộc bọn ta, ngài thấy có đúng không?"

Nghe Mộc Ma nói vậy, tôi liền hỏi: "Nói vậy, hai anh cũng là nhân vật lớn của ma tộc sao?"

Mộc Ma lập tức gật đầu: "Đương nhiên!"

Hắn nhìn sang Lực Ma, tên Lực Ma có vẻ hơi chột dạ nhưng cũng gật đầu phụ họa.

Tôi bảo: "Thế thì ma tộc các anh hơi yếu nhỉ!"

Câu này khiến Mộc Ma và Lực Ma sững sờ.

Mộc Ma vội chống chế: "Ma tộc có rất nhiều cường giả, hai bịn ta chỉ là không giỏi chiến đấu thôi. Đại nhân, ngài có nhu cầu gì cứ nói, chúng ta có thể giúp ngài!"

Thực ra tôi biết thừa hai tên này tuyệt đối chẳng phải nhân vật lớn gì, chắc chắn chỉ là đám tiểu tốt lớp dưới của ma giới. Tôi đã từng giao đấu với La Diệu, dù bị pháp tắc không gian hạn chế nhưng thực lực của hắn vẫn cực kỳ đáng sợ, chứ không yếu như tên Mộc Ma và Lực Ma này.

Mộc Ma nói thế chẳng qua là để nâng cao giá trị bản thân, khiến tôi nghĩ rằng không thể giết hắn.

Lúc này tôi hỏi: "Những người ma tộc như các anh, hai anh còn có thể gọi thêm bao nhiêu người tới nữa? Tôi muốn nhờ họ giúp một tay, chỉ có hai người các anh thì không đủ!"

Mộc Ma lắp bắp: "Chuyện này... Ta mà ra tay thì chắc chắn có thể gọi được vô số người ma tộc tới, chỉ là không biết đại nhân cần bao nhiêu người giúp đỡ?"

Tôi thản nhiên nói: "Càng nhiều càng tốt."

"Hả?" Mộc Ma khó xử, hắn hỏi: "Đại nhân, rốt cuộc ngài muốn làm gì?"

Tôi chẳng giấu giếm, nói thẳng với bọn chúng: "Làm ma khô."

Mộc Ma ngơ ngác: "Cái gì? Bánh khô? Ngài sắp đi xa nên muốn làm lương khô sao?"

Tôi thầm cười, xem ra tôi nhắc tới "ma khô" nhiều lần như vậy mà Mộc Ma vẫn chưa hiểu ý nghĩa thực sự của nó là gì.

"Năm nghìn người ma tộc, có gọi tới được không?" Tôi hỏi lại.

Mộc Ma trợn tròn mắt: "Cái này... Đúng là hơi quá sức, dù sao mọi người đều đang bận. Hay là để ta gọi giúp ngài ba trăm người ma tộc nhé? Ngài thấy sao?"